Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 6: Dáng vẻ say mềm

Mười phút trước.
Bên trong quán bar WINNER.
Bữa tiệc rượu này là do Chu Triều tổ chức, đặc biệt mời cả Lận Nguyên Châu. Anh ta biết vị Thái tử gia này không phải là người bạc đãi bản thân, vừa đi công tác về, chắc chắn cần được thư giãn, Lận Nguyên Châu không có lý do gì để từ chối.
Trong phòng bao gần như toàn là các thái tử của các công ty tập đoàn lớn, trên bàn bài, Lận Nguyên Châu đã thua Chu Triều ba mươi vạn. Đối phương cậy vào việc tâm trạng anh đang tốt nên được voi đòi tiên, bắt anh gọi điện cho cô tình nhân bé nhỏ nói lời ngon tiếng ngọt.

Lận Nguyên Châu đạp cho anh ta một cái.
Nào ngờ ngay cả Phó Vũ Lễ cũng hùa vào, mới thấy người này cũng là một tên mặt người dạ thú: “Nguyên Châu, chiều nó một lần đi, cái tên đào hoa này sắp bị ép đi xem mắt rồi, còn chưa biết tình yêu đích thực là gì đâu.”
Những người khác đều bật cười.
Ai mà chẳng biết Khương Nhàn si mê Lận Nguyên Châu như điếu đổ, bọn họ coi cô như một trò tiêu khiển.
Lận Nguyên Châu khẽ “xì” một tiếng, ném điện thoại cho Chu Triều:
“Muốn chơi thì tự gọi đi.”
Chu Triều chẳng hề khách sáo, bấm số gọi ngay, rồi đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng.

Cả phòng bao không còn ai ồn ào nữa, người nào người nấy nín thở với vẻ mặt phấn khích, chờ xem trò vui.
Tút… tút… tút…
Điện thoại reo ba tiếng, không có người nhấc máy.
Mọi người nhìn nhau ngơ ngác.
Chu Triều không tin, gọi liền ba cuộc.
Cho đến khi điện thoại tự động ngắt máy, cả phòng bao vẫn im phăng phắc.
Cô tình nhân nhỏ không nghe điện thoại, chuyện này đúng là chưa từng có.
Toang rồi, thế này thì mặt mũi của Thái tử gia biết để vào đâu.
Chu Triều ngây người cầm điện thoại, chậm chạp đặt lại chỗ Lận Nguyên Châu: “Cái cô… cô tình nhân bé nhỏ của anh bận rộn ghê ha.”
Vẻ mặt Lận Nguyên Châu vẫn dửng dưng, không nhìn ra cảm xúc, một lúc sau, anh cầm điện thoại lên gọi về nhà.

Nửa tiếng sau.
Khương Nhàn quen đường quen lối chạy đến quán bar WINNER, theo chân nhân viên phục vụ đến ngoài cửa phòng bao. Cô đẩy cửa hơi mạnh, trong khoảnh khắc, tất cả mọi người trong phòng đều đồng loạt nhìn ra.


Một cánh tay anh hờ hững gác trên sofa, khí chất cao sang, dáng vẻ phi phàm, là sự hiện diện nổi bật nhất giữa đám người này. Sự cao quý ấy như thể đã ăn vào máu, dường như anh sinh ra đã phải như vậy.
Vậy mà, ánh mắt anh phóng tới lại sâu thẳm sắc bén, ngập tràn bất mãn.
Cô hít một hơi, đứng ở cửa một lúc rồi mới bước đến trước mặt Lận Nguyên Châu: “Em nấu canh giải rượu rồi, về uống nhé.”
Lận Nguyên Châu khẽ nâng cằm, ánh mắt lướt trên mặt cô một lúc: “Bận gì thế?”
Khương Nhàn đưa tay ra kéo anh, người đàn ông này bị cô nắm tay nhưng lại không hề có ý định đứng dậy.
Cô đành trả lời: “Dọn dẹp lại phòng sách.”
Lận Nguyên Châu hừ một tiếng, chẳng biết là tin hay không.
Khương Nhàn lại hạ giọng hỏi: “Đi chứ?”
Lần này thì Lận Nguyên Châu lảo đảo đứng dậy, rõ ràng tửu lượng rất tốt, nhưng lại cứ muốn đè gần nửa trọng lượng cơ thể lên người Khương Nhàn.
Thân hình cao lớn, vạm vỡ của anh gần như có thể bao trọn cả người cô.
Anh chính là đồ xấu xa.

Nhưng không ai lên tiếng.
Khương Nhàn không để tâm đến ánh mắt của người khác, khó khăn dìu Lận Nguyên Châu ra khỏi phòng bao.
Đợi họ đi rồi, một lúc lâu sau trong phòng mới có người lên tiếng: “Chả trách Lận tổng giữ cô ta ở bên cạnh, đúng là quá chu đáo.”
Bảo đến là đến, từ đầu đến cuối dịu dàng như ngọn gió triền miên của Giang Nam.
Không ít người tấm tắc khen ngợi.
“Chu đáo thì có ích gì, ông cụ Lận đã giục cưới rồi, xuất thân của cô gái này quá kém, chỉ có thể trách số phận không tốt.” Một người khác đáp lại.
“Không liên quan đến chúng ta, uống rượu, uống rượu đi.”
“…”
Khương Nhàn loạng choạng dìu Lận Nguyên Châu vào thang máy xuống bãi đỗ xe ngầm.
Xung quanh vắng lặng không một bóng người, trống trải vô cùng.
Vừa đến bên xe, Lận Nguyên Châu đột nhiên ngáng chân.

Nào còn cái dáng vẻ say khướt đi không vững lúc nãy nữa, Lận Nguyên Châu khẽ cúi mắt: “Không thành thật.”
Tay kia của anh luồn vào trong vạt áo của Khương Nhàn.
Khương Nhàn tựa lưng vào thân xe, rên khẽ một tiếng.
Khác với dáng vẻ trước mặt người ngoài, trước mặt Lận Nguyên Châu, cô lúc nào cũng mềm mại yếu đuối đến lạ, hai tay vòng qua ôm lấy cổ anh: “Đừng bắt nạt em.”
Lận Nguyên Châu cười nhạo: “Thích bắt nạt em đấy, thì sao nào?”
Vành mắt Khương Nhàn hoe đỏ, bị anh nhấc bổng lên một chút, hai chân vừa hay giẫm lên đôi giày da của Lận Nguyên Châu.
Anh hỏi: “Không nghe điện thoại là đang làm gì thế? Quản gia nói em còn chưa ăn tối.”
Động tác trong tay không ngừng, đây là muốn Khương Nhàn tự mình khai ra.
Cô đành chịu thua: “Em đang làm việc.”
Lận Nguyên Châu rút tay ra, anh nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Công việc gì thế?”
Khương Nhàn không nói, rướn người tới, vùi mặt vào vai anh: “Không nói cho anh biết.”
Lận Nguyên Châu nói: “Giỏi rồi nhỉ.”

 


Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 6: Dáng vẻ say mềm
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...