Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 43: Tác phẩm của ai

Tài xế dừng xe ở cổng bệnh viện, lúc Lận Nguyên Châu đến phòng bệnh VIP của Ôn Dư Diêu, ông bà Ôn đang ở bên giường chăm sóc cô ta hết sức chu đáo.
“Mẹ, con không sao thật mà.” Ôn Dư Diêu đẩy quả táo bà Ôn đưa đến bên miệng: “Con không muốn ăn.”
Bà Ôn trách cô ta: “Con bé này, thật khó chiều.”
Tuy nói vậy nhưng trong mắt lại lộ rõ vẻ quan tâm.
Ôn Cư Dần vắt chân ngồi một bên chơi game, ngẩng đầu lên thì thấy người ở cửa phòng bệnh, ngẩn ra một lúc: “Anh Châu, sao anh lại đến đây?”
Ông bà Ôn nghe vậy liền quay đầu lại.

Ôn Dư Diêu đang nửa ngồi nửa nằm trên giường bệnh, nở nụ cười yếu ớt, giọng ngọt ngào: “Anh A Châu.”
“Nghe nói em phải nhập viện nên anh đến xem sao.” Lận Nguyên Châu bước vào.
Bà Ôn nhìn ra sau lưng anh rồi lại thu ánh mắt về.
Lận Nguyên Châu thu hết vào đáy mắt, nói: “Khương Nhàn bị thương ở tay nên không đến.”
Bà Ôn không nói tiếng nào.
Ngược lại, Ôn Cư Dần xen vào: “Cô ta giỏi trốn thật, bị thương ở tay chứ có phải gãy chân đâu.”
“Câm miệng.” Ông Ôn ôn tồn nói với Lận Nguyên Châu: “Cư Dần ăn nói không biết lớn nhỏ, để cậu chê cười rồi.”
Ông đưa tay mời Lận Nguyên Châu ngồi xuống ghế sô pha, không hề có vẻ kiêu ngạo của bậc trưởng bối: “Mời cậu.”
“Không cần đâu, công ty tôi còn có việc.” Lận Nguyên Châu khẽ nhướng mày: “Nghe nói vết thương của con gái ông là do Khương Nhàn ra tay.”

Anh cười cười nhìn ông Ôn: “Không biết là vì chuyện gì nhỉ?”
Lời nói không có gì không ổn, chỉ là giọng điệu có thêm vài phần bất kính và ngông cuồng.
Sắc mặt ông Ôn đột nhiên trở nên khó coi: “Nguyên Châu, hôm nay cậu đến đây là để hỏi tội thay cho con nhỏ nghiệt súc đó phải không?”
Lận Nguyên Châu: “Cũng không đến mức đó.”
Sắc mặt ông Ôn dịu đi một chút.
Lại nghe Lận Nguyên Châu nói: “Chỉ là đến báo một tiếng, nếu nhà họ Ôn đã không thích Khương Nhàn, sau này cũng đừng liên lạc với cô ấy nữa.”
Giọng không lớn nhưng lại mang đầy vẻ châm biếm.
Nụ cười của Ôn Dư Diêu đông cứng trên khóe miệng, trông chẳng khác nào bị người ta tát cho một bạt tai.
“Có phải A Nhàn đã nói gì không?” Bà Ôn đứng dậy, vẫn luôn mang dáng vẻ của một người tốt, bà khẽ chau mày: “Nó không hiểu chuyện, sao cháu cũng hồ đồ theo nó vậy.”
Rất giống thái độ yêu thương của bậc trưởng bối đối với hậu bối, một cao thủ dĩ hòa vi quý.
“Đúng đó anh Châu.” Ôn Cư Dần sáp lại gần, khịt khịt mũi với vẻ chán ghét: “Khương Nhàn giỏi giả vờ đáng thương nhất đấy.”
“Thật sao?” Lận Nguyên Châu nhếch môi, giọng điệu có chút không đứng đắn.
Ôn Cư Dần tưởng anh đã tin, vội vàng gật đầu: “Dĩ nhiên rồi ạ.”
Lận Nguyên Châu nhìn chằm chằm anh ta hai giây, cười như không cười:
“Tôi không thấy vậy.”

Nụ cười trên mặt Ôn Cư Dần cứng đờ.
“Lúc đầu tôi nghe có người bảo Khương Nhàn lòng dạ độc ác, còn tưởng Ôn Dư Diêu chết rồi cơ đấy.” Lận Nguyên Châu liếc nhìn cô gái đang nằm trên giường bệnh từ trên xuống dưới, cười rồi lắc đầu: “Chỉ là gãy chân thôi, xem ra Khương Nhàn vẫn chẳng có chút tiến bộ nào cả.”
Giọng điệu thong thả của anh như thể vô cùng hận rèn sắt không thành thép, hoàn toàn không coi nhà họ Ôn ra gì.
Ông Ôn mặt mày xanh mét đứng bên cạnh, đang định nổi giận thì đối diện với gương mặt trẻ trung đầy sắc bén của người trước mặt, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.
Lưng ông còng xuống, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi trông như đã già đi mấy tuổi.
Thế giới này là vậy, quyền lực hơn một chút thôi cũng đủ để đè chết người, huống hồ Lận Nguyên Châu tuổi còn trẻ đã gần như nắm trong tay cả gia tộc, hiện giờ ngay cả ông cụ Lận cũng không quản nổi anh.
“Rốt cuộc cậu muốn thế nào?” Ông Ôn bất lực giãy giụa: “Tôi đã nể mặt nó lắm rồi.”
Lận Nguyên Châu khẽ cười khẩy: “Cô ấy ngây ngô gọi ông một tiếng ‘bố’, ông không nghĩ mình là bố của cô ấy thật đấy chứ.”
Ông Ôn vẻ mặt nghiêm nghị, ẩn chứa sự tức giận không dám bộc phát.
Lận Nguyên Châu mỉm cười.
“Chăm sóc cho tốt con gái của ông đi.” Anh vỗ vai ông Ôn, vừa đi ra ngoài vừa nói: “Tôi thấy chân cô ấy trong thời gian ngắn không khỏi được đâu, đừng để lại di chứng tàn tật.”
“…”
Cửa phòng bệnh vừa đóng lại, ngay sau đó đã có tiếng cây nạng rơi xuống đất loảng xoảng.
“Thằng ranh con!!” Ông Ôn trợn mắt giận dữ mắng, sau đó như thể bị tức đến ngất đi, mắt trợn ngược, thân hình béo ú ngã phịch về phía sau.
“Ông Ôn!”

“Bố——”
“…”
Cả phòng bệnh tức thì rối loạn.

Buổi tối, Lận Nguyên Châu lái xe chở Khương Nhàn đến một quán ăn Tứ Xuyên mới mở.
Ăn cơm xong, rời khỏi quán ăn, Khương Nhàn ngồi ở ghế phụ, sau khi đọc xong tin nhắn chửi bới mà Ôn Cư Dần gửi đến cách đây không lâu, cô lơ đãng nghiêng đầu.
Xe dừng trước đèn đỏ.
Lận Nguyên Châu một tay đặt trên vô lăng, mặt đồng hồ trên cổ tay phản chiếu ánh bạc, từ góc của Khương Nhàn có thể nhìn thấy gò má của anh, với đường nét xương hàm ưu việt, kiêu ngạo mà lạnh lùng.
“Muốn nói gì thì nói đi, đừng ấp a ấp úng.” Anh vừa mở miệng, cô cứ ngỡ mình quay về thời thơ ấu bị bố mẹ dạy dỗ rằng nói chuyện phải dứt khoát, không được rụt rè.
Khương Nhàn mím môi: “Anh làm… ông Ôn tức đến ngất xỉu à?”
“Sao anh lại không biết chuyện này nhỉ?” Lận Nguyên Châu thờ ơ đáp: “Chắc vậy.”
Khương Nhàn nhớ lại cuộc điện thoại buổi sáng, hơi nghiêng người: “Vậy buổi sáng anh đến đó là để nói giúp em à?”
Lận Nguyên Châu nhếch môi: “Không phải.”
“…” Khương Nhàn lại quay đầu đi, khẽ lẩm bẩm: “Sớm nói đi chứ.”
“Sớm nói gì?” Lận Nguyên Châu miễn cưỡng liếc cô một cái.
Khương Nhàn cụp mắt: “Sớm nói anh đến đó để nói giúp em, thì em đã đi rồi.”
Trong lời nói nhuốm chút bực bội, dường như rất hối hận vì lúc đó đã từ chối.


Khương Nhàn phồng má, thổi bay lọn tóc mai rơi xuống bên má.
Cô nói: “Anh đừng nói em nữa.”
Trông cô có vẻ rất không thích bị dạy dỗ, mà Lận Nguyên Châu lại là người cực kỳ giỏi dạy dỗ người khác.
Anh lười biếng nói: “Không nói em thì nói ai, nói Giáp, Ất, Bính, Đinh à?”
“…”
Khương Nhàn nhắm mắt lại.
Đèn xanh đèn đỏ thay đổi, chiếc xe lăn bánh trên đường.
Lận Nguyên Châu không thèm để ý đến dáng vẻ trẻ con của cô, chỉ thấy buồn cười trong lòng.
Dưới lớp vỏ dịu dàng phẳng lặng như nước của Khương Nhàn, thực ra luôn là một đứa trẻ chưa lớn.
Một lát sau, khóe mắt anh lại liếc thấy Khương Nhàn mở mắt ra, bật điện thoại, cho Ôn Cư Dần vào danh sách đen.
Cũng có chút cá tính đấy.

Mấy ngày sau, những lời đồn thổi về chuyện giữa Khương Nhàn và Ôn Dư Diêu còn chưa kịp lan rộng đã bị tin đồn Ôn Cư Dần ra ngoài ăn chơi trác táng, ức h**p kẻ khác lấn át.
Người nhà của một cô gái kéo băng rôn đến trước cổng công ty nhà họ Ôn gây náo loạn, kể lể những việc làm khốn nạn của Ôn Cư Dần, khiến sự việc ầm ĩ khắp nơi.
Nhất thời, đâu đâu cũng bàn tán về chuyện này.
Được cách ly hoàn toàn khỏi sóng gió, Khương Nhàn lướt xem những tin tức này, lòng rõ như gương đây là tác phẩm của ai.
Ngoài Lận Nguyên Châu ra, sẽ không có người thứ hai ngông cuồng và bất cần đến mức muốn làm gì thì làm, không hề sợ đắc tội với người khác như vậy.
Cô gập điện thoại lại, không còn quan tâm đến chuyện của nhà họ Ôn nữa.


Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 43: Tác phẩm của ai
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...