Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 41: Cậy thế ức hiếp người

Bên kia bờ đại dương.
Lận Nguyên Châu vừa bàn xong phương án hợp tác với mấy gã người Mỹ, vừa bước ra khỏi phòng họp vừa theo thói quen mở điện thoại.
Lâm Phong vẫn như trước đây, giống như một món phụ kiện hữu dụng đi theo sau lưng anh.
Kỳ nghỉ của anh ta đã kết thúc, liền được sắp xếp đi công tác theo Lận Nguyên Châu, còn Hứa Thục Lệ ở lại trụ sở chính của công ty để lo liệu công việc.
“Lận tổng, đúng như anh dự đoán, Mason cách đây không lâu đã gặp Lận Hà Kiệt, hai người nói chuyện rất vui vẻ,” Lâm Phong thấp giọng nói.
Mason là đối tác hợp tác lần này của họ, còn Lận Hà Kiệt là chú của Lận Nguyên Châu, quan hệ của họ không tốt đẹp gì.

“Biết rồi.” Lận Nguyên Châu không hề ngạc nhiên khi hai người này sẽ đạt được thỏa thuận nào đó, lợi ích ở ngay trước mắt, chẳng ai lại bỏ qua không công cả. Nếu nói sau lưng không có bàn tay của ông cụ, Lận Nguyên Châu tuyệt đối không tin.
Màn hình điện thoại hiện lên rất nhiều tin nhắn linh tinh.
Lận Nguyên Châu liếc nhìn với vẻ mặt thờ ơ, ngoài mấy email và báo cáo công việc ra, còn có một loạt tin nhắn “oanh tạc” của Chu Triều.
Anh nhấn vào xem.
Chu Triều: “[Hình ảnh]”
Chu Triều: “[Hình ảnh]”
Chu Triều: “[Hình ảnh]”
Chu Triều: “Châu ca, có trộm vào nhà anh kìa!!!”
“…”
Lâm Phong vẫn đang báo cáo những chuyện điều tra được, thì thấy Lận Nguyên Châu đột nhiên dừng bước.

Lâm Phong sững người, lập tức im bặt.
Không khí trong hành lang tòa nhà của công ty chi nhánh vô cùng lạnh lẽo. Ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu lên nửa bên mặt của Lận Nguyên Châu, anh lạnh lùng cúi mắt nhìn chằm chằm vào tin nhắn trên đó, đôi mắt khẽ nheo lại.
Không biết qua bao lâu, Lâm Phong nghe thấy anh nói: “Chuẩn bị một chút, một tiếng nữa họp trực tuyến.”
“…Vâng,” Lâm Phong đáp.
“Còn nữa” Lận Nguyên Châu tắt điện thoại, dừng một lát rồi mới mở miệng: “Đi mua vé máy bay chuyến sớm nhất ngày mai.”
“Vâng, Lận tổng.”
Lâm Phong không hỏi nhiều, nhận được chỉ thị liền lập tức đi sắp xếp lịch trình.

Mượn rượu giải sầu.
Câu nói xưa này quả không sai.
Nhưng cảm giác sau một đêm say thật không dễ chịu chút nào, buổi sáng Khương Nhàn tỉnh dậy với cái đầu đau như búa bổ. Cô nhìn khung cảnh xa lạ trước mắt, dựa vào đầu giường một lúc lâu mới nhận ra đây có lẽ là phòng khách sạn.
Cô lờ mờ nhớ ra hôm qua đã gặp Trịnh Ngu Đống, còn lại thì không nhớ gì nữa.
Lúc tắm rửa xong từ phòng tắm bước ra, Khương Nhàn thấy một mẩu giấy nhắn để lại trên đầu giường—
Xin lỗi, không biết nhà cô ở đâu nên tôi đã tự ý đưa cô lên đây nghỉ ngơi. Tôi có mua thuốc giải rượu, nhớ uống nhé.
Khương Nhàn liếc nhìn vỉ thuốc giải rượu đặt cạnh mẩu giấy, mở điện thoại gửi một tin nhắn cảm ơn cho Trịnh Ngu Đống.
Cô gọi bữa sáng, ăn xong thì trả phòng, bắt taxi từ quán bar WINNER về biệt thự.
Hôm qua lại có tuyết rơi, một lớp dày phủ trắng trên vành đai xanh, nhưng trên đường lại không có chút nào, hoàn toàn không cản trở giao thông.
Khương Nhàn xòe hai bàn tay ra xem, hầu hết các vết thương do vách đá cào đã không còn đau nữa, chỉ còn lại vài vết sẹo dài hẹp, hơi sưng đỏ.


Người ta nói mười ngón tay liền với tim, chạm nhẹ một cái cũng đau đến mức khiến cô phải xuýt xoa.
Cô giơ tay lên tự thổi thổi cho mình như một con thú nhỏ tự l**m vết thương: “Không đau, không đau…”
Giọng điệu quá giống trẻ con, bác tài xế ngồi ghế trước liếc nhìn cô một cái.
Khương Nhàn không quan tâm đến ánh mắt khác lạ của người khác, những lời dỗ dành mà cô nói ra miệng như thể đang giả vờ quay trở về thời thơ ấu.
Mẹ vòng tay ôm cô vào lòng: “Khẽ đưa nôi, không khóc đau, bảo bối của mẹ đừng sợ đau.”
Người phụ nữ dịu dàng xinh đẹp khẽ ngâm nga câu hát, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của bé Khương Nhàn, dụi dụi chóp mũi vào đôi má mềm mại của cô.
“Không khóc không khóc, không đau không đau.” Bé Khương Nhàn mở to đôi mắt tròn xoe như quả nho, rõ ràng mặt đầy nước mắt nhưng vẫn phải mạnh mẽ ngoan ngoãn nói ra như vậy, bàn tay nhỏ mũm mĩm vỗ bôm bốp lên mặt, tự mình lau đi nước mắt.
Vừa đáng thương vừa đáng yêu.
Khi đó bố sẽ đột nhiên xuất hiện, khuôn mặt trẻ trung tuấn tú hơi nhăn lại làm mặt quỷ ngốc nghếch để chọc bé Khương Nhàn cười.
Đó là một gia đình có ngoại hình rất đẹp và rất hạnh phúc.
Tình yêu thương thực sự của bố mẹ, Khương Nhàn đã từng cảm nhận được, cho nên đến tận hôm nay cô mới hiểu, giả dối chính là giả dối, có tô vẽ cho yên bình cũng vô nghĩa.
Cô đã hiểu từ rất lâu rồi, bố mẹ Ôn nhận nuôi cô không phải vì thương hại, mà là vì từng có người nói Ôn Dư Diêu năm mười sáu tuổi sẽ gặp một kiếp nạn.
Trùng hợp thay, năm đó Ôn Dư Diêu bị bọn buôn người bắt cóc, mà Khương Nhàn cũng bị bán đi, lúc đó vừa hay đã có khả năng tự cứu mình, tiện thể cứu luôn Ôn Dư Diêu.
Vì vậy, bố mẹ Ôn khăng khăng xem cô là cứu tinh của Ôn Dư Diêu, cho rằng chỉ cần có cô ở đây thì sau này Ôn Dư Diêu có thể gặp dữ hóa lành.
Trước đây có thể giả vờ như được yêu thương, nếu không có chuyện lần này, có lẽ Khương Nhàn sẽ tiếp tục tự lừa mình dối người như vậy.
Chỉ là.

Ai biết được đây không phải là sự sắp đặt của ông trời.
Cô không cần phải lưu luyến hay cầu xin gì ở nhà họ Ôn nữa.
Lúc Khương Nhàn về đến biệt thự, quản gia lại đang chỉ đạo người làm chăm sóc mấy cây quýt nhỏ.
Tuyết rơi trận này đến trận khác, không biết chúng có thể sống sót qua mùa đông này không.
Trong phòng khách rất ấm áp, như hai thế giới khác biệt với bên ngoài.
Cô vào cửa cởi áo khoác, đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt đang dán vào người mình.
Khương Nhàn ngẩng đầu.
Lận Nguyên Châu không biết đã về từ lúc nào, giờ phút này đang vắt chéo đôi chân dài ngồi trên ghế sô pha, đôi mắt đen láy nhìn vào chiếc váy dài chiết eo trên người cô.
Màu đen tuyền làm nổi bật làn da cực trắng của cô, cổ chữ V khoét hơi sâu, tuy không hở hang nhưng lại gợi cho người ta những liên tưởng mơ hồ.
Giống như một con thiên nga tao nhã, cho nên luôn thu hút những thứ phiền phức.
“Sao anh lại về rồi.” Khương Nhàn đi vòng qua bên cạnh sô pha đặt áo khoác xuống: “Không phải còn mấy ngày nữa sao?”
Lận Nguyên Châu đặt tách trà xuống, ánh mắt sắc bén chiếu thẳng vào người cô, đôi môi mỏng khẽ nhếch: “Nghe giọng của em, có vẻ không muốn anh về lắm.”
Khương Nhàn hơi sững lại, lắc đầu: “Không có.”
“Đi đâu về?” Lận Nguyên Châu thờ ơ hỏi: “Quản gia nói tối qua em không về nhà.”
Khương Nhàn thành thật trả lời: “Đi uống rượu.”
Lận Nguyên Châu “ừ” một tiếng, ánh mắt lướt qua bàn tay đầy những vết thương nhỏ của cô.

Bàn tay vốn trắng nõn mềm mại từng cào đầy vết đỏ trên lưng anh, giờ phút này lại đang cẩn thận nâng cốc nước, những vết thương chưa được xử lý trông vô cùng chói mắt.
Có lẽ nhận ra ánh mắt của anh, Khương Nhàn đặt cốc nước xuống, kéo kéo tay áo.
Lận Nguyên Châu khẽ hất cằm: “Giải thích.”
“…”
Trong phòng khách im lặng một lúc, giọng Khương Nhàn nhẹ bẫng vang lên: “Em đã đẩy Ôn Dư Diêu… từ trên núi xuống.”
Dứt lời, cô ngước mắt lên nhìn Lận Nguyên Châu, ánh mắt mang theo vẻ dò xét.
Người sau dường như có chút kinh ngạc, ánh mắt nhìn cô có thêm vài phần trêu chọc, anh thuận miệng hỏi: “Chết chưa?”
“…”
Giọng điệu của anh quá ngông cuồng, hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của Khương Nhàn.
Cứ tưởng Lận Nguyên Châu vội vã trở về là vì nghe được chuyện này nên muốn xử lý cô.
“Bị gãy xương.” Cô dừng một chút, như có chút ấm ức: “Là cô ta vu khống em.”
Lận Nguyên Châu dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, từ vài lời của cô đã phân tích ra được: “Cho nên không những em không đẩy cô ta, mà còn bị cô ta gài bẫy, hắt nước bẩn?”
Khương Nhàn buồn bực “ừ” một tiếng.
Lận Nguyên Châu nhìn cô từ trên xuống dưới với vẻ mặt phức tạp, rồi ngả người ra sau dựa vào sô pha, trong mũi phát ra một tiếng hừ nhẹ: “Vô dụng.”
Nếu là anh, cả đời sau này Ôn Dư Diêu chỉ có thể nằm trên giường bệnh.
Chỉ cần người không chết, mọi chuyện đều dễ nói, rồi cũng sẽ có lúc tình cảm phải nhường đường cho thực tế, người nhà họ Ôn cũng phải cân nhắc.
Lận Nguyên Châu nhìn bộ dạng ủ rũ của Khương Nhàn, không nhịn được mà thấy buồn cười: “Em theo anh ba năm, sao đến chút cậy thế ức h**p người cũng không học được vậy.”

 


Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 41: Cậy thế ức hiếp người
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...