Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 37: Thắt giúp anh
Lận Nguyên Châu khẽ nheo mắt, ẩn sau lời hỏi thăm qua loa là một tia nghi vấn.
Anh chính là kiểu người như vậy, vẻ ngoài thì quan tâm, nhưng thực chất chưa bao giờ bị cảm xúc làm cho mờ mắt, dù Khương Nhàn đã ở bên cạnh anh ba năm, người đàn ông này cũng không hề mất đi một chút phòng bị nào.
Dù sao thì, rất nhiều kẻ thèm muốn Lận thị không thể ra tay từ chỗ anh, liền chuyển hướng sang những người bên cạnh anh.
“Em đã gặp ai thế?” Lận Nguyên Châu hỏi bâng quơ: “Bị bắt nạt à?”
Khương Nhàn gạt tay anh ra, khẽ lắc đầu: “Bụi bay vào mắt thôi ạ.”
Cô đưa ngón tay lên chạm nhẹ vào mí mắt, một cái cớ vụng về.
Lận Nguyên Châu chậc một tiếng: “Nói lại lần nữa.”
Anh nghiêng đầu, cười tủm tỉm nhìn Khương Nhàn, nhưng ý cười chẳng hề chạm đến đáy mắt.
Cô rất ít khi kể, nhưng nếu đã nhắc đến cũng sẽ nói một phần.
Phần lớn thời gian cô đều giữ thái độ thản nhiên như không, chưa từng thấy mắt cô đỏ hoe thế này.
Lận Nguyên Châu ngược lại có chút hứng thú lắng nghe.
“Lúc đó nhà em không còn nữa, nên phải ở nhờ nhà bác, có một đêm trong tòa nhà cũng xảy ra hỏa hoạn, họ chạy thoát thân mà không gọi em.” Khương Nhàn vẫn nhớ mình ở trong căn phòng chứa đồ lặt vặt ngay cạnh cửa, rõ ràng chỉ cần tiện tay là có thể gọi cô dậy, nhưng không biết là họ thật sự quên hay là cố ý. “Vốn dĩ cũng gần quên rồi, nhưng xem tin tức lại nhớ ra, nên có hơi buồn một chút.”
Cô cúi mi, hàng mi khẽ lay động.
Ngón tay Lận Nguyên Châu vuốt lọn tóc rũ xuống của cô: “Sau đó thì sao?”
Dường như ngạc nhiên vì anh còn hỏi tiếp, Khương Nhàn chớp mắt: “Sau đó em bị tiếng động bên ngoài đánh thức, liền nhảy từ cửa sổ xuống.”
Động tác trên tay Lận Nguyên Châu hơi khựng lại: “Tầng mấy?”
“Tầng ba.”
Một lúc sau, Lận Nguyên Châu mới hỏi: “Có bị thương không?”
“Chỉ bị trật chân thôi.” Khương Nhàn vén lọn tóc mai ra sau tai: “Lúc đầu em còn lo bị gãy xương, sợ chết khiếp.”
Nói đến đây, cô khẽ cười, đôi mày mắt dịu dàng nhìn về phía Lận Nguyên Châu: “May mà sau đó nó tự lành, nếu không em đã thành một người què rồi, vậy thì chắc chắn anh sẽ chẳng thèm nhìn em lấy một lần.”
Lận Nguyên Châu không đáp lời ngay, chỉ chăm chú nhìn Khương Nhàn một lúc, giọng nói vẫn trầm thấp như cũ: “Tại sao lại là tự lành?”
“Vì hồi nhỏ nghèo mà.” Khương Nhàn nói đến đây, mỉm cười với anh, rồi lại nhanh chóng cúi đầu, giọng nhỏ dần, như đang hồi tưởng, lại như đang thì thầm: “Bác gái nói trẻ con đang tuổi lớn, dù có gãy xương cũng tự lành lại được, không cần lo lắng.”
Thế nên dù chân sưng đến mức không đi nổi cũng không được đến bệnh viện, một mình Khương Nhàn nằm trong căn phòng chứa đồ hơn một tháng trời, căn phòng nhỏ vài mét vuông đã tạo thành chiếc lồng giam tuyệt vọng của cô, vô số lần mơ thấy mình bị cắt cụt chân.
Cảm giác như đã chết rồi.
Nói đến đây, cô bỗng cảm thấy thật ra số phận cũng không phải chưa từng chiếu cố mình, nếu không cô mà bị tàn tật, chắc chắn sẽ sống thảm hơn nữa.
Cô gái bị bỏng kia đã khiến Khương Nhàn nhìn thấy hình ảnh của chính mình nếu năm đó không nhảy lầu tự cứu, vì đồng cảm nên cô mới muốn giúp một tay.
Nhận ra mình lỡ lời nói hơi nhiều, Khương Nhàn mím môi không nói thêm gì nữa.
Lận Nguyên Châu khẽ đưa tay lên, đầu ngón tay anh cọ nhẹ vào khóe mắt ửng đỏ của cô.
Hồi lâu sau, anh nói: “Khuya rồi, lên nghỉ ngơi đi.”
Trong biệt thự có hệ thống sưởi đầy đủ, chỉ là Khương Nhàn vốn sợ lạnh, so với người khác còn sợ hơn một chút.
Ban đêm tự mình ngủ tay chân lúc nào cũng lạnh như băng, chỉ có đêm nay là đỡ hơn một chút, trong cơn mơ màng có một cơ thể cường tráng nóng rực từ phía sau ôm cô vào lòng, tựa như một bếp than hồng, bá đạo đến mức khó lòng chống cự.
Khương Nhàn cảm nhận được hơi ấm, bất giác cựa mình rúc vào, cuộn người lại thành tư thế an toàn và yên tâm nhất.
Sáng hôm sau, Lận Nguyên Châu bất ngờ không đến công ty sớm mà ở nhà dùng bữa.
Dì Chung thấy hai người cùng nhau đi từ trên lầu xuống thì cười không khép được miệng.
Nhưng cũng chỉ là một bữa sáng, hai người không có quá nhiều trao đổi.
Lận Nguyên Châu ăn xong, thay quần áo rồi từ trên lầu đi xuống, tài xế đã đợi sẵn ngoài cửa.
Khương Nhàn vẫn ngồi ở bàn ăn húp cháo, cô vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, còn hơi mơ màng, lúc này ánh mắt còn mang theo vẻ ngơ ngác chưa tan hết.
Lận Nguyên Châu cầm cà vạt đi tới, đặt cạnh tay Khương Nhàn một cách hiển nhiên: “Thắt giúp anh.”
“?” Một lúc lâu sau Khương Nhàn mới cầm cà vạt lên, chậm rãi nói: “Em không biết thắt.”
“………..”
Lận Nguyên Châu nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp, một lát sau anh thu lại ánh mắt, tiện tay ném cà vạt lên ghế sofa: “Vậy thì thôi.”
Không nghe ra được giọng điệu gì, anh bước ra khỏi phòng khách, lên xe rời đi.
Dì Chung thu hết mọi chuyện vào mắt, từ trong bếp bước ra góp ý: “Thắt cà vạt không khó đâu ạ, cô học một chút, cũng là để vun đắp tình cảm với cậu chủ, phải không ạ?”
Thực ra đây cũng là một cách lấy lòng trá hình, chuyện thắt cà vạt này dường như người phụ nữ đứng sau mỗi người đàn ông thành đạt đều phải biết.
Dì Chung cũng sẽ mừng thầm vì Lận Nguyên Châu ở lại nhà ăn một bữa sáng.
Khương Nhàn bưng bát cháo uống cạn, ánh mắt hờ hững liếc qua chiếc cà vạt trên ghế sofa, sau đó không một gợn sóng mà thu lại tầm mắt.
Cô lên lầu vào phòng sách nhỏ, tiếp tục dán lại những mảnh vỡ của bức tranh còn dang dở.
Cận Tết, Giang Thành ngày càng náo nhiệt, cây cối hai bên đường được treo đèn màu, về đêm quả là một cảnh tượng diệu kỳ.
Các trung tâm thương mại lớn sớm đã bắt đầu các chương trình quảng bá, người đông như mắc cửi. Dự báo thời tiết cuối cùng cũng chính xác một lần, ngày hôm trước trời còn quang mây tạnh, tối hôm sau tuyết đã lất phất rơi, vô tình mang lại chút không khí Tết cho thành phố phồn hoa này.
Chỉ là lạnh, lạnh đến mức Khương Nhàn muốn ngủ đông.
Bên nhà chính họ Ôn muốn cùng nhau ăn một bữa cơm, bà Ôn đặc biệt gọi điện bảo cô về, bà nhớ Khương Nhàn rồi.
Thế là sáng sớm Khương Nhàn đã lái xe trở về, lúc cô đến trang viên nhà họ Ôn thì bà Ôn vẫn chưa dậy.
Ôn Cư Dần không biết đi đâu chơi bời về, người nồng nặc mùi rượu, vừa vào phòng khách đã thấy Khương Nhàn ngồi trên ghế sofa từ xa thì khinh miệt cười một tiếng, sau đó loạng choạng đi lên lầu.
Khoảng chín rưỡi, ông bà Ôn cùng nhau từ trên lầu đi xuống.
Trời lạnh chân ông Ôn sẽ bị đau, bà Ôn cẩn thận dìu ông, ông lại không cho, cứ khăng khăng nói mình tự đi được.
Hai người cãi nhau vài câu rồi đi đến ghế sofa ngồi xuống, bà Ôn tỉ tê với Khương Nhàn: “Bố con đấy, không chịu nhận mình già.”
Ông Ôn nghe vậy liền bất mãn: “Tôi có phải què đâu, lo hão.”
Bà Ôn nhìn Khương Nhàn: “Con xem, tính tình cũng ngày càng nóng nảy.”
Khương Nhàn ngồi bên cạnh mỉm cười lắng nghe.
Dạo gần đây bà Ôn thích đan len, ăn sáng lót dạ xong, trong lúc đợi những người khác, bà vừa đan găng tay cho Ôn Dư Diêu.
Bà nói đan xong cái này sẽ đan cho Khương Nhàn một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ, sắp Tết rồi, phải ăn mặc cho có không khí vui tươi.
Nửa buổi sáng trôi qua trong tiếng lẩm bẩm như trút đậu của bà Ôn.
Cả nhà ngồi vào bàn ăn, bố Ôn theo lệ hỏi vài câu về tình hình công ty gần đây.
Ôn Trường Lân lần trước phạm lỗi bị phạt đi công tác hơn một tháng, vừa mới về, ông Ôn không nặng không nhẹ vừa khiển trách vừa động viên, nói: “Không được đặt mục tiêu quá xa vời, sau này phải theo anh cả học hỏi cho tốt.”
Không biết từ nào đã chạm đến dây thần kinh của anh ta, anh ta ngước mắt lên nhìn Ôn Phục Hoài, đặc biệt nhấn mạnh: “Đương nhiên phải học hỏi anh cả rồi.”
Dứt lời.
Ôn Phục Hoài liếc nhìn anh ta một cái, không nói gì.
Kể từ lần gặp ở văn phòng, Khương Nhàn đã rất lâu không gặp hai anh em họ, Ôn Trường Lân không dễ chọc, Ôn Phục Hoài lại càng khó gần.
Cô yên lặng ăn cơm.
Trên bàn ăn, bà Ôn nhớ ra một chuyện thú vị đọc được trên mạng liền nói: “Tuyết rơi rồi, mẹ thấy trên mạng có nhiều người trẻ tuổi đi leo núi cầu bùa bình an, mấy đứa hôm nào rảnh đi thay mẹ góp vui xem sao.”
“Mẹ, mẹ đừng nghĩ mấy ý tưởng linh tinh này nữa, leo núi chán chết đi được.” Ôn Cư Dần bĩu môi: “Con không muốn đi đâu.”
Bà Ôn nhìn thấy anh ta là tức, bây giờ đến cả mắng cũng lười nói: “Không có hỏi con!”
Ôn Cư Dần cầm đũa chọc chọc vào bát, chẳng có chút lễ nghi nào: “Anh cả anh hai cũng không rảnh đâu, đều phải đi làm mà.”
“Vậy thì con bắt buộc phải đi.” Bà Ôn nhìn sang Ôn Dư Diêu: “Con cũng đi, để anh ba đi cùng con.”
Ôn Dư Diêu hỏi: “Tại sao ạ?”
Vẻ mặt bà Ôn đầy lo lắng: “Hồi nhỏ có ông thầy bói nói con năm 16 tuổi có một kiếp nạn, tuy bây giờ kiếp nạn đã qua, nhưng cầu bình an một chút vẫn tốt hơn. Mấy cái trò đua xe của con sau này chơi ít thôi, đừng để mẹ già từng này tuổi rồi còn phải lo lắng sợ hãi vì con.”
“Sợ gì mà nghĩ nhiều thế chứ, cẩn thận lại có thêm nếp nhăn đấy.” Ôn Dư Diêu chống cằm khì khì cười.
Bà Ôn nói: “Con bé này…”
“Đừng nói nữa, đừng nói nữa, con chắc chắn không nghe đâu.” Ôn Dư Diêu cười toe toét chu môi với bà, tiện thể bịt tai lại.
Bà Ôn hết cách với cô con gái, tức giận một lúc lại dặn dò cô ta sau này ra ngoài phải mặc ấm một chút, đừng để bị cảm lạnh.
Khương Nhàn nghe những lời này, nhìn vẻ mặt vừa tức giận lại không giấu được nét hạnh phúc dịu dàng của bà Ôn khi đối diện với Ôn Dư Diêu, bất giác có chút thất thần.
Nói với mấy đứa con hồi lâu cũng chẳng ai nghe lời, bà Ôn nhìn sang Khương Nhàn như tìm kiếm sự đồng tình: “Nếu mẹ mà trẻ lại vài tuổi, thì đã tự mình đi leo núi rồi.”
Khương Nhàn cười nhẹ: “Bây giờ mẹ vẫn còn trẻ lắm ạ.”
“Chỉ có A Nhàn là ngoan nhất.” Bà Ôn đưa tay vỗ nhẹ lưng cô.
Ôn Cư Dần thấy vậy liền đảo mắt, lẩm bẩm một câu đồ nịnh hót.
Ông Ôn liếc anh ta một cái, anh ta mới chịu ngồi yên.
Bà Ôn vẫn canh cánh trong lòng chuyện bùa bình an, hồi trẻ bà đều cho rằng đây là lừa đảo, về già lại đặc biệt tin tưởng, lại nhắc đến mấy lần.
Giọng Khương Nhàn nhẹ nhàng: “Nghe mẹ nói có vẻ thú vị, con cũng đang rảnh rỗi, vừa hay đi xem thử.”
Nghe cô nói vậy, bà Ôn đương nhiên vui mừng.
“Không thể để một người ngoài đi cầu hết bùa bình an cho nhà chúng ta được, nghe cũng thật nực cười.” Ôn Trường Lân lúc này lên tiếng, lời nói vẫn mang theo gai nhọn, anh ta nói: “Hay là đi cùng nhau đi.”
Ánh mắt anh ta lướt qua Ôn Dư Diêu và Ôn Cư Dần.
Anh ta đã lên tiếng, hai người kia tự nhiên không có ý kiến.
Tầm mắt của Ôn Trường Lân dừng trên người Ôn Phục Hoài đang ngồi đối diện, anh ta cười như không cười: “Anh cả cũng đi cùng nhé.”
Ôn Phục Hoài hờ hững ngước mắt, giọng điệu lạnh như băng sương: “Em rảnh lắm à?”
Ôn Trường Lân nhún vai.
“Nói ra thì cũng lâu rồi chúng ta chưa đi chơi cùng nhau.” Ôn Dư Diêu nói một cách thờ ơ, không rõ cô ta có hứng thú hay không, cô ta nói với Ôn Phục Hoài: “Sắp xếp thời gian đi chơi một chút đi, công việc thì ngày nào chả có, anh cả đừng làm mất hứng thế chứ.”
Bà Ôn nói: “Em gái con nói đúng đấy, người trẻ tuổi sao có thể ngày nào cũng ở công ty được, chẳng có chút sức sống nào cả.”
Ôn Trường Lân hai tay đan vào nhau chống cằm, cười đầy ẩn ý: “Đi không, anh cả?”
Ôn Phục Hoài khẽ ngước mắt: “Tùy các người.”
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Story
Chương 37: Thắt giúp anh
10.0/10 từ 13 lượt.
