Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 33: Đừng nói dối

Uống thuốc xong, chẳng mấy chốc tác dụng của thuốc đã ngấm.
Khương Nhàn lại thiếp đi, lần này không hề mơ, trong phòng chỉ còn lại tiếng gõ bàn phím của Lận Nguyên Châu.
Nửa chừng, y tá vào hai lần để thay bình truyền dịch, cảm nhận được áp lực vô hình, cô ấy bước đi rất nhẹ nhàng, cẩn thận.
Lận Nguyên Châu xử lý xong công việc tồn đọng buổi sáng, anh gập máy tính lại rồi đi đến trước giường bệnh.
Người trên giường hai mắt nhắm nghiền, gương mặt trắng bệch vẻ bệnh tật, tựa như chỉ một trận sốt nhẹ cũng có thể đánh gục cô.
Đúng là một kẻ thất bại vô dụng.

Lận Nguyên Châu đưa ngón tay lên đặt giữa đôi mày thanh tú đang hơi nhíu lại của cô, lặng lẽ vuốt cho nó giãn ra.
Một lúc sau, động tác của anh khựng lại. Sau khi nhận ra mình vừa làm gì, ngón tay anh nhanh chóng rụt về, còn rút một tờ khăn giấy ra lau sạch.
Lận Nguyên Châu cau mày, khí chất quanh thân trở nên có chút lạnh lẽo.
Anh khinh bỉ hành vi l* m*ng từ tối qua đến giờ của chính mình. Nếu phải tìm một lý do, có lẽ có thể gọi đó là lòng thương hại.
Nhưng lòng thương hại như vậy đối với anh chỉ là gánh nặng.
Ngoài việc lãng phí thời gian ra thì chẳng có tác dụng gì khác.
Lận Nguyên Châu nhìn xuống người đang nằm yên lặng ngủ say trên giường với vẻ mặt phức tạp.
Không lâu sau, hàng mi cong vút của Khương Nhàn khẽ chớp hai cái, cô đã ngủ đủ, từ từ mở mắt ra.
Vừa hay có một bóng người cao lớn xuất hiện trước mặt cô.
Đột nhiên tỉnh dậy, đồng tử của cô chưa kịp hội tụ, chỉ có thể nhìn rõ đường nét của người này.

Khương Nhàn vô thức đưa tay ra, giọng nói vẫn còn ngái ngủ, ngân nga không rõ đang nói gì.
Giống như một chiếc bánh mochi mềm mại.
Lận Nguyên Châu sững người, cúi đầu lại gần: “Em nói gì?”
Khương Nhàn vẫn đang lẩm bẩm những lời không rõ nghĩa, Lận Nguyên Châu bất ngờ bị cô dùng hai tay ôm lấy cổ, kéo cả nửa người trên của anh xuống.
Khoảng cách giữa hai người lập tức trở nên rất gần.
Lận Nguyên Châu chỉ có thể dùng một tay chống lên tủ đầu giường để giữ thăng bằng. Anh đang định lên tiếng quát mắng thì một bên má vừa mềm vừa nóng đã áp vào.
Cô áp mặt vào mặt anh, không những thế còn tựa như một chú mèo con, nghiêng đầu cọ cọ.
Loạt hành động này khiến mu bàn tay đang chống trên tủ đầu giường của Lận Nguyên Châu nổi đầy gân xanh. Anh nghiến chặt răng hàm, cố gắng gỡ đôi cánh tay gầy guộc đang quấn trên cổ mình xuống.
“Khương Nhàn.” Lận Nguyên Châu hít sâu một hơi, trầm giọng nói: “Có cần anh gọi y tá đến tiêm cho em một mũi thuốc an thần không?”
Khương. Nhàn.
Giọng nói không hề có chút hơi ấm.
Không phải…
Không phải là mơ.
Ánh mắt của Khương Nhàn cuối cùng cũng trong trẻo trở lại, cô đối diện với ánh nhìn của Lận Nguyên Châu.
Trong mắt đối phương chỉ có sự sắc bén và lạnh lùng.
Cô mấp máy môi.

Hồi lâu sau vẫn không phát ra được âm thanh nào, con ngươi cũng tối sầm lại.
Cứ như thể việc Lận Nguyên Châu từ chối lời mời gọi chủ động như vậy của cô là một đả kích to lớn không thể đo đếm được.
Lận Nguyên Châu không nhịn được mà bật cười khẩy: “Trước đây không phát hiện em còn có một mặt nhiệt tình như vậy.”
Khương Nhàn nghe vậy bèn gắng gượng nhếch mép, mắt nhìn lên trần nhà trắng toát, dường như có chút thất thần.
Lận Nguyên Châu bước tới véo cằm cô, đầu ngón tay anh lướt trên đôi môi không chút huyết sắc của cô: “Bệnh thành ra thế này rồi thì đừng nghĩ gì nữa.”
Giọng điệu nghe có vẻ giễu cợt.
Anh dừng một chút, cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ: “Sau này còn nhiều thời gian.”
Vừa đúng lúc bình truyền dịch nhỏ giọt xong, Lận Nguyên Châu bấm chuông gọi ở đầu giường.
Y tá vào rút kim.
Lận Nguyên Châu nhận được điện thoại của Hứa Thục Lệ nên đẩy cửa đi ra ngoài.
Nữ y tá trong phòng bệnh rút kim xong bèn cười trêu chọc Khương Nhàn đang có vẻ hơi ngây người: “Bạn trai của cô chu đáo thật đấy.”
Không biết từ nào đã đánh thức tâm trí đang đờ đẫn của Khương Nhàn, cô đột nhiên đưa mu bàn tay lên quệt môi một cái, giọng nhàn nhạt: “Anh ấy không phải bạn trai tôi.”
Y tá “a” một tiếng, rồi thoáng chốc lại tỏ vẻ đã hiểu, “ồ” lên một tiếng nữa, trên mặt mang theo nụ cười trêu ghẹo mở cửa phòng bệnh đi ra: “Hóa ra là chồng à, kết hôn sớm thật.”
Cửa phòng bệnh đóng lại, Khương Nhàn xoa xoa mặt, vén chăn xuống giường đi đến trước bồn rửa mặt, mở vòi nước.
Nước lạnh ào ào chảy ra.
Khương Nhàn dùng tay hứng nước, lòng bàn tay nhanh chóng đỏ ửng vì lạnh. Cô ngước đôi mi mắt đỏ hoe nhìn khuôn mặt yếu ớt của mình trong gương, rồi đột nhiên nhắm mắt lại.

Khương Nhàn dùng hai tay vốc nước lạnh tạt lên mặt, hết lần này đến lần khác, sắc mặt cô trắng bệch như tờ giấy.
Cho đến khi bị sặc nước, cô ho đến mức hai má ửng lên một màu đỏ không bình thường. Cô tắt vòi nước, hai tay chống lên bồn rửa để không bị ngã xuống.
Bộ quần áo bệnh nhân mỏng manh không che được phần xương cánh bướm nhô ra trên lưng, cô cũng giống như một con bướm sắp chết trong mùa đông.
Có lẽ cô đã nên chết từ lâu rồi.
Năm mười hai tuổi, ông trời đã không mang cô đi, cô cứ ngỡ đó là một sự khoan dung đặc biệt.
Sau này vào năm mười bảy tuổi, cô từng thấy một ngôi sao băng vụt qua, sau khi ước nguyện mới phát hiện ra thứ nhận được không phải là thành toàn mà là khắc ghi, không phải là niềm vui mà là nỗi đau.
Khương Nhàn cũng không phân biệt được rốt cuộc mình đang sống trong ảo tưởng hay thực tại.

Chưa đến sáu giờ chiều, Hứa Thục Lệ đã nắm được hành tung mấy ngày gần đây của Khương Nhàn. Cô ấy nói với người ở đầu dây bên kia: “Mấy ngày gần đây cô Khương thường đến Viện dưỡng lão Hâm Dự thăm một người phụ nữ tên là Cừu Yến Yến, nghe nói là mẹ của bạn cô ấy.”
Hứa Thục Lệ dừng một chút rồi nói tiếp: “Bà Cừu đó tinh thần có chút vấn đề.”
Đầu dây bên kia không lập tức trả lời, Hứa Thục Lệ đợi một lát rồi hỏi: “Lận tổng, có cần tôi đi điều tra tư liệu về bà Cừu không ạ?”
“Thôi.” Lận Nguyên Châu đột nhiên nói: “Cô về Giang Thành đi.”
“Vâng ạ.”
Lận Nguyên Châu cúp điện thoại rồi quay lại phòng bệnh, liếc thấy trên giường không có ai, đi vào trong vài bước thì phát hiện Khương Nhàn đang đứng chân trần trước bồn rửa mặt.
Anh bước tới bế ngang cô lên.
Khương Nhàn ngẩng đầu.
Khi ánh mắt Lận Nguyên Châu chạm vào mắt cô, anh phát hiện mắt cô rất đỏ, tóc mái bị nước làm ướt, trông có vẻ đáng thương như một kẻ vô gia cư.
Lận Nguyên Châu nói: “Sao không mang dép?”


Anh đặt Khương Nhàn lên giường, rút một tờ khăn ướt, hiếm khi nào lại ngồi xổm xuống giúp cô lau đi lớp bụi không hề tồn tại dưới lòng bàn chân.
Khương Nhàn thở hắt ra, khẽ nói: “Em quên mất.”
“Không đúng.” Lận Nguyên Châu một tay nắm lấy bàn chân lạnh lẽo, khẳng khiu của cô để ủ ấm, giọng điệu không cho phép phản kháng: “Em tự nói đi, tự dưng đến thành phố Nhĩ Bình làm gì?”
Khương Nhàn ngước mắt lên.
Lận Nguyên Châu nói: “Đừng nói dối.”
Khương Nhàn đáp: “Đến thăm một trưởng bối.”
“Quan hệ rất tốt sao?” Lận Nguyên Châu hỏi: “Là trưởng bối quen biết từ khi nào? Trước đây chưa bao giờ nghe em nhắc tới.”
Khương Nhàn chậm rãi lên tiếng: “Từ rất lâu rồi, người nhà của bà ấy đều không còn nữa, nên mỗi năm em đều đến thăm bà ấy.”
Lận Nguyên Châu nhìn cô rồi “ừm” một tiếng.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Một lúc sau.
“Vậy cứ thế đi.” Câu này không biết là nói với ai, cũng có thể là anh đã chấp nhận lòng thương hại của chính mình đối với Khương Nhàn, vì vậy Lận Nguyên Châu không truy cứu sâu hơn những điểm đáng ngờ trên người cô nữa.
Trước khi được nhà họ Ôn nhận nuôi, Khương Nhàn đã sống không tốt.
Còn về việc đã sống không tốt đến mức nào thì không ai biết.
Anh cũng chưa bao giờ muốn tìm hiểu về quá khứ của Khương Nhàn.
“Sáng mai về cùng anh.” Lận Nguyên Châu đứng dậy nói.
Khương Nhàn gật đầu: “Được.”


Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 33: Đừng nói dối
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...