Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 27: Không có lần sau đâu
Chuyện Kiều Nghiên Ni bị giam trong đồn cảnh sát đến giờ vẫn chưa ra ngoài đã lan truyền xôn xao trong một thời gian ngắn, ngay cả một người tin tức không nhanh nhạy như Khương Nhàn cũng có nghe phong thanh.
Nghe nói là do dùng thứ không nên dùng nên bị bắt, ngay cả đám bạn bè của cô ta cũng bị giam giữ, cảnh sát đang lần lượt điều tra, truy tìm nguồn gốc của những loại thuốc cấm đó.
Có người hóng chuyện, thuận tiện tung vài tấm ảnh ra, những nam thanh nữ tú bị giam giữ chính là những người mà Khương Nhàn đã gặp khi xông vào nhà Kiều Nghiên Ni hôm đó.
Lúc Khương Nhàn đọc được những tin này, cô đang ở trong phòng sách nhỏ ghép lại bức tranh, khi đột nhiên biết được chuyện này, bàn tay cầm nhíp của cô run lên, không hiểu sao tim lại hẫng một nhịp.
Vị trí vốn đã nhìn trúng lại tìm không thấy nữa, Khương Nhàn hoàn hồn, gắp mảnh vỡ nhỏ đó bỏ lại vào chiếc hộp trong suốt đựng các mảnh vụn của bức tranh.
Khương Nhàn đoán có lẽ những cuộc gọi này là tìm anh giúp vớt Kiều Nghiên Ni ra, dẫu sao thì gần đây cũng chỉ có mỗi chuyện này là hơi lớn một chút.
Vẻ mặt Lận Nguyên Châu lạnh nhạt, anh tiện tay ném thẳng chiếc điện thoại xuống đất, màn hình vỡ tan tành, cuối cùng cũng không ồn ào nữa.
“………”
Khương Nhàn mặc niệm cho chiếc điện thoại, bất thình lình liếc trộm Lận Nguyên Châu thì bị bắt tại trận.
Bốn mắt nhìn nhau.
Khương Nhàn bị đôi mắt đen thẳm của người đối diện nhìn chằm chằm, cả người như bị cuốn vào vòng xoáy sâu hun hút.
Cô hít một hơi, ngừng lại một chút, rồi chậm rãi dùng đũa chung gắp cho anh một miếng cá.
Lận Nguyên Châu từ từ thu lại ánh mắt, miễn cưỡng ăn hết.
Khương Nhàn mãi lúc sau mới lên tiếng: “Sao Kiều Nghiên Ni lại bị bắt vậy? Là anh làm à?”
Lận Nguyên Châu không nói gì.
Khương Nhàn mấp máy môi: “…Vì em sao?”
Lúc này, Lận Nguyên Châu bỗng hừ lạnh một tiếng, anh nhướng mí mắt lên đầy vẻ chế giễu: “Dựa vào em à? Vẫn chưa đến mức đó đâu.”
Khương Nhàn mím môi: “Em biết.”
Tổ yến chưng tối nay rất ngon, cô cầm muỗng khuấy nhẹ, lặng lẽ múc một muỗng đưa vào miệng.
Đúng là rất ngon.
Lận Nguyên Châu khoanh tay nhìn cô chằm chằm một lát, đột nhiên kéo ghế đứng dậy đi lên lầu, tạo ra một tiếng “két” chói tai.
Người đàn ông này tính khí luôn thất thường, tháng nào cũng có mấy ngày hỏa khí bừng bừng, lúc nãy trước khi đi không biết có phải cố ý giẫm thêm một phát lên chiếc điện thoại vốn đã vỡ nát trên sàn không nữa.
Nhưng đó là đồ của anh, chứ không phải của Khương Nhàn.
Ăn cơm xong, Khương Nhàn lên lầu, đẩy cửa phòng ngủ ra.
Lận Nguyên Châu đang c** tr*n ngồi bên mép giường, anh giơ cánh tay săn chắc rắn rỏi lên, dùng một tư thế rất khó khăn để cầm bông gòn bôi thuốc lên lưng, một người bình thường tinh tường là thế, lúc này lại trông có phần vụng về.
Khương Nhàn nhìn vết bầm tím lớn do vật nặng va vào trên lưng anh, mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Bàn tay đang đặt trên tay nắm cửa có chút khó xử, lúc này không biết nên lui ra hay không.
Khương Nhàn thở dài, bước tới nhận lấy miếng bông gòn.
Ánh mắt của Lận Nguyên Châu bao trùm lấy cô.
Khương Nhàn vòng ra sau lưng anh, đẩy vai anh: “Anh nhích lên phía trước một chút.”
Lận Nguyên Châu khẽ “ừm” một tiếng, vai nhích về phía trước, cả tấm lưng quay thẳng về phía người đằng sau, xem như cũng phối hợp.
Anh tập gym quanh năm nhưng không hề khoa trương, một lớp cơ mỏng vừa phải, từ góc nhìn của Khương Nhàn, đường nét cơ lưng mượt mà săn chắc, vai rộng eo hẹp, là một cơ thể đàn ông vô cùng trưởng thành và gợi cảm.
Khương Nhàn cụp mắt xuống, lấy lọ thuốc chấm thêm một ít thuốc.
Bông gòn thoa lên lưng có cảm giác hơi lạnh, lại giống như đang nhai một miếng gừng sống, Lận Nguyên Châu không sợ chút đau này, ngược lại Khương Nhàn lại ra tay rất chậm, rõ ràng chỉ cần dăm ba đường là có thể bôi xong, cô không biết làm sao, cứ cầm bông gòn xoa xoa trên lưng anh, thoa qua thoa lại như mèo gãi ngứa.
Lận Nguyên Châu nhắm mắt, nhẫn nhịn đến mức gân xanh trên trán nổi lên.
“Xong rồi.”
Khương Nhàn ném bông gòn đi, vừa vặn nắp chai thuốc lại, một lực đột ngột kéo cô ngược trở lại.
Lận Nguyên Châu vòng cánh tay dài ôm chặt lấy eo cô, một tay đặt sau gáy cô, cuối cùng như không thể nhịn được nữa mà cúi đầu phủ môi lên.
Đó là một sự công kích mãnh liệt như muốn nuốt chửng người ta vào bụng, mãi cho đến khi Khương Nhàn gần như không thở nổi mới được buông tha.
Cô đặt hai tay lên ngực Lận Nguyên Châu, đôi môi bị g*m c*n kia trở nên đỏ mọng và tươi sáng.
Hơi thở còn chưa đều đã có sức đẩy Lận Nguyên Châu ra.
Lận Nguyên Châu khẽ nhướng mày, nghiêng người lại gần: “Không cho hôn à?”
Khương Nhàn ngẩng đầu nhìn anh.
Lúc này, đáy mắt cô phủ một lớp sương mù, long lanh như đang quyến rũ, mỗi khi bị anh hôn mạnh cô đều như vậy.
Trong đầu Lận Nguyên Châu như có một quả bom nổ tung, bên tai ong ong không ngớt, anh có cảm giác như bị Khương Nhàn trêu đùa lại.
Nhưng thật ra không phải trêu đùa, cô chính là trời sinh có bản lĩnh khiến người ta muốn phát điên.
Yết hầu Lận Nguyên Châu trượt lên xuống: “Ngoài anh ra, em đã hôn ai khác chưa?”
Hơi thở ấm nóng của anh phả lên xương quai xanh của Khương Nhàn.
Người này lại bắt đầu không bình thường, Khương Nhàn khẽ tát nhẹ anh một cái, sau đó dùng lòng bàn tay nâng cằm anh lên xoa xoa, trả lời bừa: “Nhiều lắm.”
Cánh tay Lận Nguyên Châu đặt trên eo cô càng siết chặt hơn: “Cố ý chọc tức anh à?”
Đuôi mắt anh ửng đỏ, anh há miệng cắn lên cằm Khương Nhàn, hàm răng sắc bén cặp lấy miếng thịt non.
“Anh tuổi chó à?” Bàn tay trắng nõn của Khương Nhàn vỗ lên mặt anh, trong tình trạng không tỉnh táo vẫn nói dối: “Chưa từng hôn người khác.”
Lận Nguyên Châu nhả ra.
Cửa ban công không đóng, một cơn gió lành lạnh thổi vào, thổi bay đi bầu không khí nóng bỏng.
Lận Nguyên Châu mặc vào bộ đồ ở nhà màu đen, lúc này trông anh không giống một người 29 tuổi, mấy sợi tóc lòa xòa trước trán tăng thêm cho anh vài phần trẻ trung, trông như một đàn anh đang tùy ý vung vãi mồ hôi trên sân bóng ở trường đại học.
Khương Nhàn vuốt mấy sợi tóc không đúng phận sự kia lên cho anh, khiến cho lúc không nói chuyện, vẻ mặt anh trông dịu dàng hết mức có thể.
Như vậy mới đúng.
Cô vòng hai tay qua cổ Lận Nguyên Châu, ngẩng đầu lên nhìn anh bằng đôi mắt sáng lấp lánh.
Cơn gió lạnh vừa rồi cũng không thổi bay đi lớp sương mù trong mắt Khương Nhàn, cô nhìn người càng thêm mơ màng.
“Chậc.” Lận Nguyên Châu ung dung cúi xuống nhìn lại, khẽ véo vào vòng eo mảnh mai mềm mại của cô: “Vừa nãy không cho hôn, giờ lại giở trò quyến rũ gì đây.”
Anh xoa xoa khuôn mặt mềm mại trắng trẻo như bánh bao của Khương Nhàn, cảm giác thật bất ngờ.
Khương Nhàn dịu dàng nói: “Chỉ ôm một lát thôi.”
Cô dụi dụi cái đầu mềm như bông của mình vào lồng ngực Lận Nguyên Châu, sau đó áp tai lên tim anh, dường như nghe thấy được nhịp tim đập dữ dội.
Sống đến bây giờ, Lận Nguyên Châu cũng không ít lần bị quyến rũ, nhưng những thứ đó đối với anh đều nhàm chán đến mức có thể nhìn thấu trong nháy mắt, anh sẽ chỉ bực bội nói “cút” với một bộ phận trong số họ, còn bộ phận còn lại thì đã khiến anh phải ra tay ném ra ngoài rồi.
Nhưng Khương Nhàn thì khác.
Nói cô lạt mềm buộc chặt, hình như đúng, mà cũng hình như không phải.
Nói cô thật sự ngốc nghếch, có lúc cô lại rất thông tỏ.
Ví như bây giờ, giây trước cô còn giống như một cô chủ mèo kiêu ngạo ghét người, giơ vuốt không cho lại gần, giây sau đã treo trên cổ anh nũng nịu r*n r* đòi ôm.
Thất thường đến mức khiến người ta không chịu nổi.
Lận Nguyên Châu vừa qua quýt vừa căm ghét đưa tay lên ôm lấy cô, vô cùng mất kiên nhẫn cảnh cáo bên tai cô: “Không có lần sau đâu.”
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
