Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 25: Điều này rất ấu trĩ
Toàn bộ người giúp việc và quản gia trong biệt thự vào một ngày nọ đều được thay máu toàn bộ.
Trong sân vườn xuất hiện rất nhiều gương mặt mới, chỉ trong nháy mắt, dì Chung, một nhân viên cũ, đã trở thành người dưới hai người nhưng trên rất nhiều người. Dáng đi cũng thẳng lưng hơn, oai phong hơn nhiều so với lúc còn làm dưới trướng quản gia cũ.
Dì lén lút nói với chồng mình rằng, làm việc trong nhà lớn vẫn phải cẩn trọng lời ăn tiếng nói, nếu không lơ là một chút là mất việc như chơi.
Chồng dì nghe xong mặt mày nhăn nhó, nếp nhăn trên trán tạo thành rãnh sâu chắc có thể nuôi cá được, ngày nào cũng chuẩn bị sẵn tâm lý dì Chung bị sa thải.
Thực ra Lận Nguyên Châu cũng không sa thải hết tất cả những người đó. Dù sao cũng có nhiều người đã làm việc cho nhà họ Lận nhiều năm, xét về mặt đạo nghĩa, anh cũng không thể khiến nhiều người như vậy thất nghiệp cùng một lúc.
Anh đã phân tán những người giúp việc thích buôn chuyện, tung tin đồn nhảm mà lại không chăm chỉ làm việc đến nhà chính và nhà của mấy người chú bác.
Và không biết từ lúc nào, hoa trong phòng hoa của biệt thự đã được công nhân dời đi hết, thay vào đó là những cây quýt nhỏ được vận chuyển từ nước ngoài về.
Loại tinh dầu bạc hà mà Lận Nguyên Châu đã dùng nhiều năm cũng bị anh vứt bỏ với lý do tùy tiện là dùng chán rồi, đổi mùi khác.
Vừa hay mùi hương cam quýt mà Khương Nhàn thích quả thật rất tươi mát và dễ chịu. Lận Nguyên Châu lười nghĩ xem nên đổi thành mùi gì, thế nên cứ thuận theo ý cô.
Anh vốn không để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này.
Là trợ lý, Lâm Phong có thể nhận ra trạng thái của Lận Nguyên Châu đã tốt hơn nhiều so với dạo trước. Sếp vui vẻ, kéo theo cả nhân viên cấp dưới cũng dám thỉnh thoảng tranh thủ lười biếng một chút.
Na Na, thực tập sinh của phòng Marketing, gần đây đã bày tỏ cảm tình với tổng trợ lý Lâm Phong. Tội nghiệp Lâm Phong ngày thường bận đến mức chỉ ước chân mình được gắn Phong Hỏa Luân, khó khăn lắm mới có cô gái không chê mình, nên dạo này anh ta thường vô tình đi xuống phòng Marketing một vòng. Thỉnh thoảng vào những lúc Lận Nguyên Châu không cần đến, anh ta lại tranh thủ ra ngoài mời Na Na ăn đồ ngọt, uống cà phê.
Như vậy đã là rất xa xỉ rồi.
Na Na là một cô gái tốt. Lâm Phong không có thời gian đưa cô ấy đi chơi, chỉ có thể cho cô ấy cả vạn tệ tiền tiêu vặt mỗi tháng để dỗ dành. Na Na chưa bao giờ phàn nàn, luôn ở bên Lâm Phong không rời.
Trong một thời gian rất ngắn, Lâm Phong và Na Na đã lén lút qua lại ngay dưới mí mắt của Lận Nguyên Châu. Bố mẹ hai bên không biết đã gặp mặt từ lúc nào, đôi bên đều rất hài lòng. Thế là một kẻ cuồng công việc như Lâm Phong cứ thế một cách thần kỳ trở thành chú rể.
Thế nên mới có cảnh tượng này khi anh ta báo cáo tình hình với Lận Nguyên Châu và xin nghỉ phép để kết hôn.
Lận Nguyên Châu: “Tại sao cậu lại kết hôn?”
Lâm Phong: “Tôi yêu cô ấy.”
Lận Nguyên Châu: “Điều này rất ấu trĩ.”
Lâm Phong: “Đợi đến khi anh gặp được người mình thật sự thích thì sẽ hiểu thôi. Đó là một sự thôi thúc khiến người ta muốn dâng hết cả sự nghiệp mình vất vả gầy dựng cho người ấy.”
Đối với những người ưu tú như họ, sự nghiệp tương đương với một dạng ý thức sống khác.
Lận Nguyên Châu nhìn người trợ lý gần như chưa bao giờ xin nghỉ phép trước mặt bằng ánh mắt như nhìn một kẻ điên, một thằng ngốc, rồi lạnh lùng nói: “Nực cười.”
Nhưng sự đã rồi, anh vẫn phê duyệt cho Lâm Phong một kỳ nghỉ dài.
Ngay cả một người khắc nghiệt và kiêu ngạo như Lận Nguyên Châu cũng sẽ nới lỏng yêu cầu đối với những nhân tài đủ ưu tú.
Chỉ là như vậy thì sắp tới Lận Nguyên Châu có thể sẽ trở nên hơi bận rộn.
Lâm Phong chịu đựng áp lực, nhận được phong bao lì xì của Lận Nguyên Châu dưới ánh mắt âm u của anh.
Lận Nguyên Châu nói: “Tân hôn vui vẻ.”
Không nghe ra chút chúc phúc nào, toàn là thúc giục.
Lâm Phong giả vờ không hiểu, cúi đầu một cái, nói lớn: “Cảm ơn Lận tổng, hưởng tuần trăng mật xong tôi sẽ quay về ngay!”
Lâm Phong đi rồi, người thay thế công việc của anh ta là một nữ cường nhân bốn mươi bảy tuổi, chịu trách nhiệm tiếp quản mọi việc.
Ngày hôm đó.
Cô ấy đẩy cửa bước vào văn phòng, nhìn Lận Nguyên Châu đang ngồi trước máy tính: “Lận tổng, vợ chồng nhà họ Kiều đến, yêu cầu được gặp anh, có lẽ là vì chuyện của cô Kiều Nghiên Ni.”
Lận Nguyên Châu nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, không ngẩng đầu, nói bằng giọng vô cảm: “Không gặp.”
Trợ lý mới Hứa Thục Lệ đáp: “Vâng.”
Cô ấy đóng cửa đi ra, đến phòng khách, nở một nụ cười chuyên nghiệp: “Xin lỗi, Lận tổng hiện đang có việc bận không thể rời đi được. Nếu có việc gì rất khẩn cấp, hai vị có thể nói với tôi để tôi chuyển lời giúp.”
Ông Kiều râu ria dựng ngược, mắt trợn trừng: “Nó thì có việc gì chứ, đến tôi mà cũng không gặp?!”
Bà Kiều mặt mày lo lắng: “Ông Kiều à, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”
Ông Kiều bị bà đi qua đi lại làm cho đau đầu: “Bà hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai!”
Ông ta nhìn Hứa Thục Lệ, dùng sức đập mạnh xuống bàn tạo ra tiếng “cốp cốp”: “Cô đi nói với Lận Nguyên Châu, hôm nay nó không đến gặp tôi thì tôi không đi đâu hết, tôi xem nó có coi người cậu này ra gì không!!”
Hứa Thục Lệ mỉm cười xin lỗi: “Vậy phiền ông bà chờ một lát.”
Cô ấy lui ra khỏi phòng khách, tiếng giày cao gót gõ trên nền gạch vang lên lộc cộc.
Nhân viên mới của phòng Tổng giám đốc ghé sát vào cô: “Chị Lệ, làm sao bây giờ ạ?”
Hứa Thục Lệ thản nhiên đáp: “Để ý một chút, nếu họ gọi nữa thì em cứ trả lời qua loa cho xong. Nếu thật sự gây rối thì gọi bảo an.”
Nhân viên mới lo lắng bất an: “Ah?”
Hứa Thục Lệ cho cô ấy một ánh mắt trấn an: “Yên tâm, Lận tổng còn không gặp họ, chúng ta cũng không cần phải cung kính hầu hạ.”
Nhân viên mới gật đầu.
Vợ chồng nhà họ Kiều đợi đến tối mịt mới nhận ra là mình bị cho leo cây.
Bà Kiều ngồi trên sô pha trong phòng khách, hoảng hốt, mắt rưng rưng: “Nghiên Ni đáng thương của tôi, bây giờ vẫn còn bị giữ ở đồn cảnh sát. Ông nói sẽ không có chuyện gì, kết quả thì sao?”
Ông Kiều đầu óc quay cuồng: “Bà câm miệng cho tôi! Bà có cách thì tự đi mà vớt nó ra!”
Bà Kiều bị quát nạt, trong lòng tức giận: “Bảo tôi câm miệng à? Đã sớm bảo ông đi tìm bố ông rồi, ông ấy chỉ có một đứa cháu gái này thôi, có giận đến mấy cũng không ngồi yên nhìn nó bị mặc kệ đâu. Chạy đến đây cầu xin một người họ hàng khác họ thì có ích gì chứ!!!”
Bà Kiều vừa nói, không kìm được tủi thân, rút một tờ khăn giấy ra chấm nước mắt: “Còn bắt tôi phải đi cùng ông đến đây chịu sự coi thường của người khác.”
“Đàn bà tóc dài kiến thức nông cạn, bà nghĩ với địa vị của nhà họ Kiều ở Giang Thành, có ai dám bắt Nghiên Ni à!!” Ông Kiều châm một điếu thuốc, rít một hơi đầy phiền não.
Bà Kiều khựng lại: “Ý ông là, có người đang nhắm vào chúng ta?”
Ông Kiều hừ một tiếng, giọng đầy bực tức: “Chứ còn gì nữa.”
Bà Kiều càng thêm lo lắng, mắt đảo qua đảo lại cũng không nghĩ ra được cách gì: “Vậy phải làm sao đây? Ông Kiều, không thể mặc kệ Nghiên Ni được, con bé ở một mình trong đồn cảnh sát thì sẽ sợ hãi biết chừng nào?”
Ông Kiều làm sao mà không biết, ông cũng xót con gái mình lắm chứ.
Đợi đến khi hút hết cả điếu thuốc, ông ta đứng dậy, lắc lư thân hình mập mạp đi ra ngoài.
Bà Kiều đi theo sau, nói với lên: “Ông đi đâu đấy?”
Ông Kiều đáp: “Đến nhà chính tìm ông cụ nhà họ Lận.”
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Story
Chương 25: Điều này rất ấu trĩ
10.0/10 từ 13 lượt.
