Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 23: Lạt mềm buộc chặt
Màn đêm buông xuống.
Chiếc xe hơi màu đen lăn bánh vào khu biệt thự tư nhân đã nhiều ngày không ghé qua, mọi thứ nơi đây vẫn như cũ, dường như chẳng có gì thay đổi.
Lận Nguyên Châu nghịch điện thoại, màn hình hiện lên mấy tin nhắn từ Phó Đinh Chỉ.
— A Châu, để em phải chờ đợi vô ích nhiều năm như vậy là lỗi của chị.
— Nếu em oán trách chị, chị xin chấp nhận.
— Chị biết em sẽ không thật sự phớt lờ chị đâu, thời gian này chị sẽ tạm thời không tìm em nữa, đợi đến khi cả hai chúng ta đều suy nghĩ thông suốt rồi hẵng gặp mặt, được không.
Ánh sáng lúc tỏ lúc mờ hắt lên vầng trán cao kiêu hãnh của Lận Nguyên Châu, anh lười xem, tiện tay chặn hết Wechat và số điện thoại của Phó Đinh Chỉ.
Chiếc xe dừng lại ổn định trong sân, quản gia cung kính mở cửa sau cho Lận Nguyên Châu: “Thưa cậu.”
“Cô ấy có ở nhà không?” Lận Nguyên Châu ngồi ngay ngắn ở ghế sau, tay phải cầm điện thoại xoay tròn trên đùi. Anh không xuống xe ngay.
Quản gia đáp: “Có ở nhà ạ.”
Động tác xoay điện thoại của Lận Nguyên Châu khựng lại, một lát sau, anh mới bước xuống xe, bâng quơ hỏi: “Về lúc nào vậy?”
Quản gia nhẩm tính thời gian: “Khoảng chập tối ạ.”
Lận Nguyên Châu “ừ” một tiếng, đưa áo khoác cho quản gia rồi sải bước vào đại sảnh.
Dì Chung đang nấu cơm nghe thấy tiếng động trước tiên, lúc dì xoay người bưng món sườn xào chua ngọt ra thì vừa hay bắt gặp Lận Nguyên Châu bước vào cửa. Dì mừng rỡ khôn xiết, đặt đĩa thức ăn lên bàn rồi xoa xoa tay: “Cậu chủ về rồi ạ? Cô Khương chắc chắn sẽ vui lắm.”
Lận Nguyên Châu dừng bước, quay đầu lại: “Tại sao dì lại nghĩ cô ấy sẽ vui?”
Dì Chung không hề nghĩ ngợi gì, giọng nói trong trẻo không giấu được nụ cười: “Thời gian cậu không có ở đây, trong nhà chỉ còn lại một mình cô Khương, thế nào mà chẳng tủi thân rơi nước mắt. Mấy lần tôi đều thấy mắt cô ấy sưng húp đi xuống nhà xin đá lạnh để chườm đấy ạ.”
Lận Nguyên Châu quay người lại, cau mày: “Mắt sưng húp?”
Khương Nhàn chỉ khóc trên giường khi ôm anh, những lúc khác cô luôn đóng vai một người tình chuẩn mực, thỉnh thoảng giận dỗi một chút cũng là chuyện bình thường. Nhưng Lận Nguyên Châu không cho rằng Khương Nhàn là loại người sẽ khóc đến sưng cả mắt, cô không uỷ mị đến thế.
Nhưng nghĩ lại, đôi khi cô đúng là có chút uỷ mị thật.
Trong lòng Lận Nguyên Châu bỗng dấy lên một cảm xúc vô cùng vi diệu, anh theo bản năng bài xích cảm giác khó nắm bắt này.
“Đúng vậy ạ.” Dì Chung tiếp tục thêm mắm thêm muối, vì quá kích động mà giọng nói cũng bất giác cao hơn: “Cậu chủ không biết đâu, cô Khương bình thường không thích ra ngoài, cứ tự nhốt mình trong phòng, lâu ngày sẽ sinh bệnh mất. Có thể thấy, phần lớn cuộc sống của cô ấy đều chỉ xoay quanh cậu. Cậu nói xem, nếu cậu không quan tâm cô ấy, cô ấy biết phải làm sao.”
Dì Chung nói rồi, giọng điệu căng thẳng lại dịu đi, dì thở phào một hơi: “May mà cuối cùng cậu cũng về rồi.”
Dì Chung vỗ vỗ ngực, lúc này mới thấy yên tâm, cười đến nỗi nếp nhăn nơi khoé mắt cũng hằn rõ.
Lận Nguyên Châu im lặng.
Dì Chung vừa mới góp một tay vào chuyện của chủ nhà, thấy tình hình này cũng không lên tiếng làm phiền nữa, bèn quay người tươi cười đi vào bếp tiếp tục bận rộn.
Đứng ở đầu cầu thang, Lận Nguyên Châu giật phăng chiếc cà vạt hơi thít chặt. Điều này không khiến anh cảm thấy thoải mái hơn chút nào, ngược lại càng thêm ngột ngạt.
Anh lên lầu, đi đến cửa phòng ngủ, tay đặt lên nắm cửa, lòng bàn tay khẽ siết lại.
Cạch.
Một tiếng động nhỏ vang lên, Lận Nguyên Châu đẩy cửa bước vào.
Lớp rèm voan trắng bên trong theo cơn gió từ ban công thổi vào, bay lượn giữa không trung. Căn phòng ngủ trống rỗng toát lên một vẻ xa lạ.
Lận Nguyên Châu lùi ra hành lang, đi về phía phòng sách nhỏ ở cuối dãy.
Cửa đã khoá.
Lận Nguyên Châu khẽ nhíu mày, cong ngón tay gõ cửa: “Khương Nhàn.”
Không lâu sau, bên trong vang lên tiếng bước chân, rồi cửa nhanh chóng được mở ra.
Mái tóc dài của Khương Nhàn được búi thấp sau gáy, vì buộc lỏng nên phần lớn đã bung ra, nhưng trông không hề luộm thuộm, ngược lại còn tôn lên vẻ đẹp có vài phần lộn xộn trên gương mặt trắng xanh yếu ớt của cô.
Cô ngẩng đầu, nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình. Hơi men đã tan đi quá nửa, cô day day thái dương đang đau nhức, nói ra những lời đã chuẩn bị sẵn trong đầu: “Xin lỗi, cho em chút thời gian để tìm nhà, có lẽ sẽ mất khoảng một tuần, đến lúc đó em sẽ dọn đi.”
Giọng cô rất bình thản, trông như thể một người không bao giờ biết tức giận.
Lận Nguyên Châu rũ mắt nhìn cô một lúc.
Vẻ mặt anh không rõ cảm xúc: “Anh không nhớ là đã bảo em dọn đi.”
Bị đôi mắt đen thẳm kia nhìn chằm chằm rất dễ khiến người ta mất tập trung, Khương Nhàn không để lộ cảm xúc mà nhìn sang chỗ khác, đáp: “Là em muốn dọn đi.”
“Lý do.”
Khương Nhàn không biết phải nói thế nào, cô ngập ngừng một lát rồi khẽ đáp: “Lận Nguyên Châu, chúng ta rồi cũng sẽ phải nói lời tạm biệt thôi.”
Lận Nguyên Châu nâng cằm cô lên, buộc cô phải đối diện với mình: “Nhìn anh, lặp lại lời em vừa nói lần nữa.”
Hàng mi Khương Nhàn khẽ run, cổ họng cô nuốt khan, hơi thở tức thì trở nên nặng nề. Cô có chút sợ hãi nhắc nhở: “Em thật lòng chúc phúc cho anh và cô Phó.”
“…”
Lận Nguyên Châu cau mày: “Em đang nói năng linh tinh cái gì vậy.”
Đôi mắt trong veo của Khương Nhàn nhìn anh, nụ cười có chút gượng gạo: “Chuyện mà đến cả người làm trong nhà vườn cũng biết, chắc không phải là nói linh tinh đâu.”
Lận Nguyên Châu nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp.
Khương Nhàn hiếm khi có thái độ cứng rắn như vậy, trông thì có vẻ hiền lành, nhưng thực chất lại ương ngạnh đến lạ.
Lận Nguyên Châu buông cô ra, nói bằng giọng khô khốc: “Anh và Phó Đinh Chỉ không phải như em nghĩ đâu.”
Đây có thể được coi là một lời giải thích, đối với người như Lận Nguyên Châu mà nói đã là rất hiếm có.
Khương Nhàn cười khổ một tiếng.
Cô không muốn làm phiền bất kỳ cặp đôi nào có tình cảm với nhau, có lẽ vì đã từng đánh mất, nên cô càng thêm trân trọng.
Nếu bản thân trở thành người cản trở giữa Phó Đinh Chỉ và Lận Nguyên Châu, Khương Nhàn sẽ cảm thấy vô cùng tội lỗi.
Gánh nặng tinh thần của cô đã rất lớn rồi, cô không muốn gánh thêm một điều nào nữa.
Khương Nhàn chậm rãi đưa tay lên, lòng bàn tay ấm áp áp lên má Lận Nguyên Châu. Vầng sáng màu trắng ấm áp trên đỉnh đầu khiến gương mặt anh mờ ảo, biến thành hình bóng của một người khác. Cô nói với vẻ si mê và luyến tiếc: “Chúng ta hợp tan trong vui vẻ đi.”
Lận Nguyên Châu nhướng mi, ánh mắt lộ ra vẻ băng giá.
Anh nhếch môi, cười một cách đầy ẩn ý: “Hợp tan trong vui vẻ?”
Khương Nhàn chớp mắt, “ừm” một tiếng.
Lận Nguyên Châu lạnh lùng gạt tay cô ra, đôi môi mím thành một đường thẳng: “Mơ đẹp quá nhỉ.”
Anh quay người đi vào phòng sách của mình, đóng sầm cửa lại.
Khương Nhàn nhắm mắt.
Khương Nhàn đáp lời, đút điện thoại vào túi, do dự một hồi, cuối cùng vẫn đi đến cửa phòng sách của Lận Nguyên Châu, gõ cửa: “Anh ăn cơm chưa? Dì Chung nấu xong rồi.”
Cô đợi một lát, không có ai trả lời.
Khương Nhàn vốn dĩ cũng không ôm hy vọng, cô cất bước đi xuống lầu.
Đúng lúc này, cửa phòng sách đột nhiên mở ra, Lận Nguyên Châu vừa hay bước ra với gương mặt lạnh tanh, bắt gặp bóng lưng có vẻ qua loa cho có lệ của Khương Nhàn.
Trong lòng anh bất chợt dâng lên một ngọn lửa không tên.
Theo tính cách trước đây của Lận Nguyên Châu, giờ phút này Khương Nhàn có lẽ đã bị ném ra khỏi nhà cùng với hành lý của mình rồi.
Nhưng anh lại hết lần này đến lần khác phá lệ.
Lận Nguyên Châu suy nghĩ một lát, rất nhanh đã quy kết rằng ở một mức độ nào đó, Khương Nhàn quả thực thuận mắt hơn nhiều, và tạm thời anh cũng không muốn thay đổi người bên cạnh quá thường xuyên, vì như vậy không sạch sẽ chút nào.
Huống hồ dì Chung cũng đã nói, trong khoảng thời gian anh đi vắng, Khương Nhàn đã khóc mấy lần. Ánh mắt cô nhìn anh ban nãy lại bi thương đến thế.
Vậy thì việc cô đề nghị rời đi cũng rất dễ hiểu rồi.
Chỉ là thủ đoạn lạt mềm buộc chặt của phụ nữ mà thôi.
Lận Nguyên Châu thừa nhận những thủ đoạn này rất hiệu quả, tuy anh không thích Khương Nhàn, nhưng cũng không hề ghét bỏ cô.
Đến cả Chu Triều còn phải hạ mình dỗ dành cô bồ nhí, luôn miệng gọi “bảo bối này, bảo bối nọ”, chuyện này đối với anh cũng chẳng có gì khó khăn.
Khương Nhàn thật sự rất để tâm đến anh, có lẽ anh cũng không nên tính toán chi li như vậy, dù sao đó cũng là việc mà những gã đàn ông vừa nghèo vừa tham ở tầng lớp dưới mới làm, Lận Nguyên Châu không nên hạ thấp bản thân để bắt chước.
Anh nghĩ thông suốt những điều này, vẻ lạnh lẽo và bực bội trên người cũng tan đi vài phần.
Dì Chung ngẩng đầu nhìn người đang đứng trên lầu, gọi lớn: “Cậu chủ, ăn cơm thôi ạ.”
Lận Nguyên Châu khẽ hất cằm, gương mặt không một chút biểu cảm, anh “ừ” một tiếng rồi đi xuống lầu.
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Story
Chương 23: Lạt mềm buộc chặt
10.0/10 từ 13 lượt.
