Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 153: Không rời một bước

Khương Nhàn và Lận Nguyên Châu đăng ký kết hôn xong, vừa về đến cửa đã thấy Ôn Trường Lân ngồi trên ghế sofa. Quyển sổ đỏ nho nhỏ trong tay vẫn còn ấm, Lận Nguyên Châu thản nhiên nói: “Giấy chứng nhận kết hôn để anh giữ nhé.” Nói rồi liền lấy giấy chứng nhận từ tay Khương Nhàn đi. Lận Nguyên Châu nghiêng mắt liếc Ôn Trường Lân một cái, ánh mắt lạnh lẽo, vẫn là bộ dạng công kích không phân biệt đối tượng như cũ. Nhưng cuối cùng vị trí duy nhất có thể ở lại bên cạnh Khương Nhàn đã bị mình đường đường chính chính nắm giữ, Lận Nguyên Châu ngược lại rất vui lòng cho Ôn Trường Lân một cơ hội bị Khương Nhàn từ chối thẳng thừng. Anh ung dung bước lên cầu thang đi lên tầng hai. Tại tầng một của hiệu sách, Khương Nhàn đứng ở cửa, cởi chiếc mũ len dày cộp xuống, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng. Ôn Trường Lân mày chau mắt rũ, trông như một chú chó nhỏ đáng thương, anh ta bước nhanh đến trước mặt Khương Nhàn: “Cô muốn kết hôn với anh ta? Cô có biết anh ta là thứ gì không? Quá hấp tấp rồi, cô nên…” “Anh hai.” Khương Nhàn đột nhiên ngắt lời anh ta, ngừng một chút, rồi khẽ hỏi: “Dạo này anh vẫn ổn chứ?” Chỉ một tiếng gọi đơn giản như vậy, những lời của Ôn Trường Lân nhất thời không thể nói ra được nữa. Anh ta có chút bực bội, có chút buồn bã, có lẽ còn có cảm giác như mình đang mơ. Khương Nhàn rót cho anh ta một tách trà: “Ngồi xuống nói chuyện đi.” Môi Ôn Trường Lân mấp máy, Khương Nhàn đã đi lướt qua anh ta về phía sofa, anh ta cũng đành phải đi theo sau cô. Nhà họ Ôn đã loạn một thời gian, người con cả không có ở đây, chỉ có thể để người con thứ hai gánh vác. May mà nhà đông con, Ông Cư Dần tuy đúng là vô dụng, nhưng được cái biết nghe lời, vào công ty làm một phó giám đốc có thực quyền, bị Ôn Dư Diêu đè dưới tay làm việc ngoan ngoãn. Có vẻ như việc Ôn Phục Hoài rời đi đã khiến tất cả anh chị em trong nhà bộc lộ ra thực lực thật sự của mình. Trước giờ không ai ngờ được Ôn Dư Diêu lại có dã tâm đến thế, cô ta lợi dụng sự áy náy của Ôn Cư Dần, hai người họ cấu kết với nhau lôi kéo vây cánh trong nhóm cổ đông lão làng, âm mưu hất cẳng cả Ôn Trường Lân. Điều này không thể không khiến người ta nghi ngờ, liệu chuyện của Ôn Phục Hoài có phải cũng có bàn tay của cô ta hay không. Vị trợ lý họ Thạch kia, bây giờ lại càng đi theo bên cạnh Ôn Dư Diêu. Có một số chuyện không thể đào sâu, Ôn Trường Lân sợ gia đình lại phải chịu thêm một cú sốc nữa. Anh chị em chỉ ngấm ngầm đối đầu sau lưng, trước mặt bà Ôn, vẫn là một gia đình hòa thuận, anh em yêu thương, chị em kính trọng. “Trước đây anh cả ngăn cản.” Ôn Trường Lân nói: “Nên tôi vẫn chưa qua đây.” “Không đến là đúng.” Khương Nhàn nói: “Chỗ tôi cũng không tiếp đãi được nhiều người như vậy, thà như bây giờ, yên tĩnh nói chuyện một lát.” Ôn Trường Lân không nhịn được hỏi: “Vậy tại sao cô lại giữ Lận Nguyên Châu ở lại? Vì anh ta đủ mặt dày à?” “Có lẽ cũng có yếu tố này.” Khương Nhàn nhìn ra cửa sổ kính phủ một lớp sương mờ: “Quyết định là thứ không thể lường trước được, ít nhất bây giờ, tôi có thể chắc chắn rằng có một người đang đợi tôi về nhà.” Ôn Trường Lân siết chặt nắm đấm: “Tôi cũng có thể.” Khương Nhàn lắc đầu: “Anh không được. So với họ, anh quá bình thường.” Ôn Trường Lân không biết tại sao mình lại thua ở điểm này, anh ta nản lòng cụp mắt xuống: “Sống cùng một người không bình thường, cô chịu đựng nổi anh ta sao?” Trước đây Khương Nhàn cũng không chịu nổi, nhưng cứ kiên trì, rồi phát hiện ra đôi khi giới hạn của con người lại thấp đến thế, và trên một người đặc biệt nào đó, nó có thể hạ xuống rồi lại hạ xuống nữa. Khương Nhàn không thể phân tích rõ ràng mình rốt cuộc mang tình cảm gì, nhưng có thể cảm nhận rất rõ ràng rằng, trong mùa đông giá lạnh năm nay, có người ôm cô hết lần này đến lần khác truyền hơi ấm, chân sẽ không còn lạnh, cũng không còn cảm giác nhẹ bẫng lơ lửng giữa không trung, ngày nào cũng suy nghĩ về cùng một vấn đề — Mình nên chọn cái chết vào lúc nào. Lận Nguyên Châu đã lấp đầy những khoảng trống trong cuộc sống của cô. Giống như cách mà bố của Khương Nhàn đối xử với mẹ của Khương Nhàn ngày trước, không rời một bước. Cô cảm thấy tuổi thơ như quay trở lại, lúc này nhân vật chính của hạnh phúc đã biến thành chính mình, mỗi buổi sáng thức dậy, nghe thấy đều là tiếng tim đập vang như sấm của Lận Nguyên Châu. Và cái giá phải trả cho những ngày tháng như vậy chỉ là vài câu em yêu anh nói với Lận Nguyên Châu. Cho nên Khương Nhàn có thể nói với Ôn Trường Lân: “Thật ra anh ấy là một người không tệ.” Ôn Trường Lân thất thểu ra về. Khương Nhàn đứng ở cửa nhìn theo xe anh ta rời đi, Lâm Phong liền đi tới, tay xách một hộp cơm được đóng gói tinh xảo, đẹp mắt. Cô quay đầu lại, không biết Lận Nguyên Châu đã đứng trên bậc thang từ lúc nào, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm Khương Nhàn, đầu ngón tay gõ gõ lên mặt đồng hồ: “Hai người nói chuyện hai mươi lăm phút.” Khương Nhàn: “…” Tài nấu nướng của Lận Nguyên Châu tạm thời vẫn dừng ở giai đoạn Khương Nhàn ăn vào sẽ ngày càng gầy đi, cho nên Lâm Phong đảm nhận trọng trách chạy việc vặt, mỗi ngày đều đến giao cơm. “Khi nào anh đi làm?” Khương Nhàn húp một muỗng canh sườn, cảm thấy rất ngọt, còn chép chép miệng thưởng thức. Lận Nguyên Châu nhàn nhạt nói: “Anh ở bên em không tốt sao?” Khương Nhàn gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Nhưng hiệu sách không thể trang trải chi phí cho cả hai chúng ta.” Dường như có ý muốn đuổi Lận Nguyên Châu đi. Anh không để tâm nói: “Em có thể tiêu tiền của anh.” Khương Nhàn phản bác: “Nhưng rồi cũng sẽ có ngày tiêu hết chứ.” Lận Nguyên Châu ngước mắt, kỳ lạ nhìn cô: “Sao em lại nghĩ như vậy? Nhưng tiêu đến kiếp sau thì có khả năng sẽ hết.” “…” Thật là một câu nói lạnh lùng. Khương Nhàn hít một hơi thật sâu: “Em thấy email mời nhận việc mà Xương Thịnh gửi cho anh rồi.” Lận Nguyên Châu không hề ngạc nhiên, giữa anh và Khương Nhàn bây giờ đã thẳng thắn đến mức trên người đối phương có mấy nốt ruồi cũng biết. Lận Nguyên Châu khẽ nhướng mày: “Đó là trước đây, anh đổi ý rồi.” Anh gắp cho Khương Nhàn hai miếng sườn non kho, giọng điệu không thể bình thường hơn: “Phải tổ chức đám cưới trước, còn phải đi Pháp hưởng tuần trăng mật, còn phải giúp em cải thiện lại mô hình kinh doanh của hiệu sách, anh làm gì có nhiều thời gian đi làm.” Khương Nhàn ngẩn người. Rõ ràng cô chưa nghĩ đến nhiều như vậy. Lận Nguyên Châu ra lệnh: “Bây giờ, ăn hết cơm trong bát của em ngay.” Anh lại dùng giọng điệu của ngày xưa, bắt đầu kiểm soát chế độ ăn uống của Khương Nhàn, thậm chí hôm qua còn vứt sạch đống đồ uống có ga không lành mạnh mà cô tích trữ. Khương Nhàn uể oải lườm anh một cái, thở dài thườn thượt.

Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 153: Không rời một bước
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...