Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 138: Giao cho anh xử lý
Hôm sau lúc Khương Nhàn tỉnh lại thì đã có điện rồi.
Máy tính bảng và điện thoại của cô đều được đặt trên chiếc tủ ở cửa phòng ngủ để sạc.
Gió bên ngoài đã ngừng từ lâu, Khương Nhàn kéo rèm cửa sổ ra, mưa vẫn tí tách rơi, chưa hề ngớt.
Người ta vẫn luôn mặc định rằng sau cơn giông bão sẽ là trời quang mây tạnh.
Thế nhưng khi mở điện thoại lên, Khương Nhàn thấy dự báo thời tiết mấy ngày tới đều là những chuỗi ngày âm u triền miên.
Cô thở dài một hơi.
Khương Nhàn lần theo mùi hương này đến cửa phòng bếp, bắt gặp người đàn ông trong ký ức vốn không giỏi nấu nướng đang cầm cán nồi, chuẩn bị đổ một đống đen sì không rõ hình thù trong nồi vào thùng rác để phi tang.
Anh không ngờ Khương Nhàn sẽ đi tới, bèn khựng lại một chút rồi nhíu mày nói: “Tôi tưởng nó đơn giản lắm.”
Anh dường như không thể chấp nhận được việc một người luôn toàn năng như mình lại không thể làm nổi một bữa sáng đơn giản như thế.
“Lửa lớn quá rồi.” Khương Nhàn lấy quyển sách dạy nấu ăn mình mua ra, đặt lên giá chuyên dụng treo trên tường bếp, kẹp lại trang sách rồi nhẹ nhàng nói: “Anh cứ xem rồi làm đi, tôi ăn gì cũng được.”
Nói xong, Khương Nhàn quay người ra ngoài vệ sinh cá nhân.
Có lẽ vì không hy vọng gì vào bữa sáng của Lận Nguyên Châu, trong lúc anh đang “chiến đấu” trong bếp, Khương Nhàn chọn một chiếc trong vô số những chiếc cốc sứ xinh đẹp để pha yến mạch, sau đó bật một bộ phim hoạt hình dài ba trăm tập thường chiếu trên TV.
Cô cũng không xem, chỉ bật lên nghe tiếng cho quen tai, đây đã trở thành một thói quen.
Chín giờ sáng, Lận Nguyên Châu bưng ra hai quả trứng ốp lộn xộn đặt lên bàn ăn.
Khương Nhàn đang ngồi trên chiếc sofa nhỏ ngoài ban công đọc một cuốn sách về tâm lý học, chủ yếu kể về một chú cóc bị trầm cảm.
Lận Nguyên Châu đặt bát nước miễn cưỡng có thể gọi là chè lên bàn, lạnh nhạt gọi: “Xong rồi.”
Anh đứng đó, vết sẹo trên mặt càng hiện rõ hơn.
Có vài vết là sẹo mới do cành cây cào tối qua, còn lại là những vết sẹo cũ từ nửa năm trước.
Có thể chúng sẽ dần mờ đi, cũng có thể sẽ không bao giờ lành lại.
Khương Nhàn kẹp bookmark vào sách rồi gấp lại, cô nhìn dáng vẻ không có ý định rời đi của người này, lại liên tưởng đến hành vi trèo lên giường của anh tối qua, bỗng nhiên cong môi cười:
“Tôi không đói nữa, anh ăn đi.”
Cách nào làm tổn thương người khác nhất, chính là nhẹ nhàng phủi đi thành quả mà đối phương đã tốn bao công sức mang đến trước mặt mình.
Về phương diện này, Khương Nhàn đã học được tinh túy từ Lận Nguyên Châu bạc tình trong suốt ba năm rèn luyện.
Để rồi đến hôm nay, cô trả lại cho anh.
Quả nhiên, anh đứng đó, bàn tay to lớn buông thõng bên hông khẽ siết lại, im lặng nhìn Khương Nhàn.
Hai người nhìn nhau không nói một lời.
Bữa sáng tốn bao công sức này cuối cùng không ai động đến, tất cả đều đi vào thùng rác.
Buổi chiều, trên đường phố bắt đầu có người qua lại, Khương Nhàn mở cửa tiệm sách kinh doanh.
Tào Vũ bị ốm nên không đến.
Lận Nguyên Châu đang sắp xếp lại sách trên giá.
Khương Nhàn biết anh sẽ không dễ dàng rời đi.
Nhưng lần này là vì cái gì?
Vì cô ư?
Điều đó thì không đến mức.
Khương Nhàn cụp mắt, tiếp tục cuộn mình trên chiếc ghế dài đọc sách.
Dưới mái hiên có một thiếu niên cao gầy đang đứng, đôi giày thể thao màu trắng lấm lem bùn đất.
Cậu ta thu ô lại, ngồi xổm dưới mái hiên lau sạch vết bẩn dưới đế giày rồi mới đẩy cửa tiệm sách bước vào.
Đan Tễ vừa ngẩng đầu lên đã trông thấy người đàn ông trong tiệm.
Cậu ta sững người.
Một lát sau, trong tiệm sách yên tĩnh đột nhiên vang lên một tiếng gọi thân mật mà có phần cố ý —
“A Nhàn.”
Gần như ngay lập tức, Lận Nguyên Châu quay đầu lại, nhìn thấy người vừa đến đã ngồi vắt vẻo lên chiếc bàn trước mặt Khương Nhàn, lấy từ trong lòng ra một lọ đào vàng.
Đáy lọ thủy tinh chạm vào mặt bàn tạo ra một tiếng động nhỏ.
Thiếu niên cười nhẹ nói với Khương Nhàn: “Hôm qua bão lớn, tôi muốn nhắn tin cho chị, nhưng mà điện thoại bị tịch thu rồi.”
Khương Nhàn cong cong mày mắt: “Sao cậu lại sảy chân rơi xuống nước thế?”
Đan Tễ nhướng mày, nói một cách đầy ẩn ý: “Chắc là có người ghen tị với tài năng của tôi nên hãm hại tôi đó.”
Cậu ta nhấc Tam Hoa từ dưới đất lên, gãi cằm nó.
Khương Nhàn đặt lọ đào vàng sang một bên: “Cậu đến đúng lúc lắm, giúp tôi bắt Đại Quất lại, hôm qua nó chạy ra ngoài, bẩn hết cả rồi, vẫn chưa tắm đâu.”
Đan Tễ nhếch môi: “Được ạ.”
Khương Nhàn đứng dậy khỏi ghế, nói với Lận Nguyên Châu đang quay lưng về phía mình: “Nếu đã không đi thì trông cửa hàng một lát, lát nữa chúng tôi sẽ xuống ngay.”
Cô đi lên lầu.
Đan Tễ chắp hai tay sau gáy, lười biếng đi sau Khương Nhàn ba bốn bước, lúc lướt qua Lận Nguyên Châu, cậu ta hạ giọng nói: “Là anh phải không?”
Lận Nguyên Châu nhướng đôi mắt lạnh nhạt.
Rõ ràng, anh không hề để một thiếu niên non nớt như Đan Tễ vào mắt.
Đan Tễ liếc thấy vết sẹo trên mặt anh, đột nhiên cười khẽ một tiếng: “Anh dùng cách này để lừa cô ấy mềm lòng sao?”
Lận Nguyên Châu quay đầu tiếp tục sắp xếp sách, giọng nói rất bình tĩnh: “Một trận bão lớn, chết đuối một người cũng không có gì lạ.”
Đan Tễ khịt mũi: “Cứ thử nếu anh có thể.”
Cậu ta cất bước lên lầu.
Đợi cậu ta đi rồi, Lận Nguyên Châu mới từ từ quay người lại, giống như một loài sinh vật máu lạnh nào đó, không một chút cảm xúc mà nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Đan Tễ.
Không lâu sau, tiếng chuông điện thoại vang lên trong tiệm sách trống trải.
Lận Nguyên Châu cúi đầu nhìn màn hình đang sáng lên rồi nhấn nút nghe.
Một giọng điệu có phần ma mãnh vang lên ở đầu dây bên kia: “Tôi có thể nhượng bộ, giao Khương Nhàn cho anh xử lý, chỉ là lần hợp tác này, Lận tổng không thể hủy kèo nữa đâu đấy.”
Lận Nguyên Châu nhìn ra cơn mưa rả rích ngoài cửa, khẽ nhếch môi: “Đương nhiên.”
Trong phòng tắm trên lầu hai.
Đan Tễ đè chặt con mèo béo ú Đại Quất, ném nó vào trong một cái chậu lớn.
Khương Nhàn dùng vòi hoa sen nhẹ nhàng xối nước theo bộ lông của nó, mỗi lần cô v**t v* là Đại Quất lại kêu “meo” một tiếng.
Đan Tễ dùng đầu ngón tay ấn nhẹ lên đầu Đại Quất, nó liền như bị dán bùa, đứng im không cử động.
“Sao nó lại chạy ra ngoài được nhỉ?” Đan Tễ cố tình gợi chuyện: “Bình thường cửa mở nó cũng không đi ra ngoài, loài vật như mèo chắc không đến nỗi thấy thời tiết cực đoan là hưng phấn đâu nhỉ.”
Khương Nhàn ngước mắt lên.
Cô lặng lẽ nhìn Đan Tễ.
Cậu ta ngẩn người.
Khương Nhàn đột nhiên cười dịu dàng: “Người hãm hại cậu là ai? Là người ở dưới nhà sao?”
Đan Tễ mấp máy môi, một lúc lâu sau mới “ừm” một tiếng đầy tủi thân.
Cậu ta cụp mắt xuống: “Chuyện Trần Đại Côn nhập viện chắc cũng là do anh ta làm.”
Khương Nhàn cảm thấy Ôn Phục Hoài đã đủ bất thường rồi.
Bây giờ nghĩ lại, so với Lận Nguyên Châu, Ôn Phục Hoài xem ra cũng là một người bình thường.
Cô thở ra một hơi dài, có chút bất lực nói: “Nên bắt anh ta lại rồi tống vào bệnh viện tâm thần.”
“Nhẹ quá rồi.” Đan Tễ dường như cảm thấy mình và Khương Nhàn cuối cùng cũng có chung tiếng nói, cậu ta nói bằng một giọng thản nhiên như không: “Tôi có thể nói với bố, cho người thủ tiêu anh ta.”
Khương Nhàn đang kỳ cọ lưng cho Đại Quất, một tay đầy bọt xà phòng.
Nghe vậy, động tác của cô đột ngột dừng lại.
Những người cần phải đưa vào bệnh viện tâm thần nhiều quá rồi.
Khương Nhàn khẽ ngước mắt, nhìn chăm chú vào thiếu niên trước mặt.
Có lẽ nhận ra có gì đó không ổn, Đan Tễ nở một nụ cười ngây thơ vô hại, nhún vai: “Tôi đùa thôi.”
Khương Nhàn giật giật khóe miệng: “Lật nó lại đi.”
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Story
Chương 138: Giao cho anh xử lý
10.0/10 từ 13 lượt.
