Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 127: Không quay đầu
Sương mù mùa đông giăng kín, cái lạnh cắt da cắt thịt.
Một cơn mưa nhỏ mang theo cả tuyết rơi từ trên trời xuống, đó là trận tuyết đầu mùa của Giang Thành.
Ông cụ đã về rồi.
Cùng ông từ nước ngoài trở về, ngoài Lận Hà Kiệt ra, còn có cặp vợ chồng đã phiêu bạt nửa đời người ở bên ngoài.
Và cả, một thiếu niên vừa tròn mười tám tuổi.
Quản gia của nhà chính đích thân đến mời Lận Nguyên Châu trở về: “Chuyện này rất hệ trọng, xin cậu đừng làm khó tôi.”
Vị quản gia này có thể xem là bậc trưởng bối đã nhìn Lận Nguyên Châu lớn lên, ông đứng ở cửa đại sảnh, cung kính làm một tư thế mời.
Anh đi lên lầu.
Mười giờ sáng, Khương Nhàn vẫn chưa dậy.
Lận Nguyên Châu thay một chiếc áo khoác đen, đi đến bên giường cúi mắt nhìn Khương Nhàn.
Anh biết cô đã tỉnh: “Em dậy ăn chút gì đi.”
Khương Nhàn vẫn nhắm mắt.
Lận Nguyên Châu dùng đầu ngón tay chạm vào mặt cô.
Cô rúc sâu xuống dưới chăn, che mặt đi.
Cảm giác áp bức chỉ thuộc về Lận Nguyên Châu không tồn tại được bao lâu, tiếng giày da chạm đất vang lên, cửa phòng ngủ được đóng lại.
Khương Nhàn lật chăn xuống giường, cô mặc bộ đồ ngủ màu hồng nhạt, tóc tai rối bời đứng trước cửa sổ sát đất, tận mắt nhìn Lận Nguyên Châu cùng vị quản gia nhà chính kia lên xe, rời khỏi cổng lớn.
Không lâu sau, chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường vang lên.
Khương Nhàn bắt máy, giọng của Ôn Phục Hoài từ trong ống nghe truyền ra: “Hai giờ chiều, tôi đến đón em.”
Mi mắt cô đột nhiên giật mạnh.
Khương Nhàn không chút do dự, lập tức đi thu dọn và vệ sinh cá nhân.
Trận tuyết đầu mùa không khiến cả Giang Thành chìm trong một màu trắng xóa, hoa tuyết vừa rơi xuống đất đã tan ngay, biến thành nước tuyết lạnh lẽo.
Sàn trong sân ướt sũng, hơi ẩm trong không khí ngày càng nặng nề.
Khương Nhàn vẫn không có bất cứ thứ gì cần thu dọn, cô như thường lệ, cầm một quyển sách ngoại văn rồi ngả người trên sofa đọc một cách lơ đãng.
Đúng hai giờ chiều, sắc trời đột nhiên trở nên u ám.
Ngoài cổng lớn truyền đến động tĩnh bất thường, xen lẫn cả tiếng đánh nhau.
Khương Nhàn ném quyển sách xuống rồi từ đại sảnh chạy ra ngoài, đứng dưới mái hiên và chạm phải ánh mắt của Ôn Phục Hoài đang dẫn người xông vào.
Mấy chục vệ sĩ mặc đồ đen đã khống chế cổng lớn, ngoài dự đoán, đám vệ sĩ nhà họ Lận canh gác ở cổng hôm nay lại chống cự không hề quyết liệt, dường như rất dễ dàng bị khống chế.
Tất cả mọi thứ đều toát lên vẻ khác thường.
Mây đen giăng kín, cuộn lên gió xiên mưa phùn.
Ôn Phục Hoài từng bước đi đến trước mặt Khương Nhàn, đưa tay kéo cô ra khỏi mái hiên.
“Sao anh vào được đây dễ dàng như vậy?”
Khương Nhàn hỏi.
Ôn Phục Hoài không nói gì cả.
Khương Nhàn đột nhiên giữ chặt cửa xe: “Tôi muốn về Bình Giang.”
Ôn Phục Hoài nhướng mí mắt.
Về chuyện này, Khương Nhàn không hề nhượng bộ, cô vịn cửa xe, nhấn mạnh từng chữ: “Bình Giang, nếu không tôi sẽ không đi.”
Đôi mắt u tối của Ôn Phục Hoài nhìn sâu vào nét mày ngoan cố của cô.
Trợ lý Thạch đứng bên cạnh kịp thời lên tiếng: “Thưa anh, thời gian không còn nhiều.”
Ôn Phục Hoài nén hơi, đè vai Khương Nhàn nhét cô vào xe, anh ta cúi người nhìn cô: “Đưa em về Bình Giang, đừng giở trò với tôi nữa.”
Khương Nhàn cũng nhìn lại anh ta, cô nói: “…Được.”
Đoạn đường từ Giang Thành ra đến lối vào cao tốc đã bị mưa làm cho ướt sũng, khiến mùa đông này càng thêm âm u lạnh lẽo.
Chiếc xe chạy dọc theo tuyến đường, tốc độ tăng vọt.
Khương Nhàn khẽ th* d*c, những ngón tay trắng nõn siết chặt đến nổi cả gân xanh, cô dựa vào ghế sau, nói với người ngồi bên cạnh: “Vất vả cho anh rồi.”
Ôn Phục Hoài nhìn vào kính chiếu hậu thấy một chiếc Maybach màu đen đột nhiên đuổi theo, anh ta lạnh nhạt liếc cô một cái: “Bây giờ nói câu này, còn quá sớm.”
Tim Khương Nhàn hẫng một nhịp, cô đột ngột mở mắt quay đầu nhìn ra sau.
Lúc này, chỉ còn cách lối vào cao tốc mười phút lái xe.
Trên đại lộ rộng lớn xe cộ thưa thớt, trống trải đến mức có thể nhìn thấy hết mọi thứ.
Chiếc xe màu đen kia như mũi tên rời khỏi cung, tốc độ lao đi cực nhanh, như thể đã phát điên, mang theo sự căm ghét muốn bất chấp tất cả mà đâm vào.
Khương Nhàn ngồi thẳng người dậy, không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Cô vịn vào ghế lái nói với tài xế ở phía trước: “Phiền anh lái nhanh hơn một chút.”
Khương Nhàn nghiêng đầu nhìn Ôn Phục Hoài, trên mặt đối phương không hề có chút lo lắng nào.
Có lẽ vì thấy Khương Nhàn đứng ngồi không yên, anh ta lạnh lùng nói: “Đi được.”
Cơn mưa ào ào cuối cùng cũng trút xuống không kiêng dè, những hạt mưa lớn như hạt đậu tàn nhẫn đập vào cửa sổ xe, tựa như đang gõ lên một hồi trống.
Mắt thấy chiếc xe màu đen sắp đuổi kịp, ngay lúc đi qua một ngã ba, một chiếc xe con màu trắng bạc đột nhiên lao ra, không một dấu hiệu báo trước mà đâm từ bên hông vào chiếc Maybach màu đen phía sau.
RẦM—
Biến cố xảy ra trong chớp mắt.
Lực va chạm cực mạnh tạo ra một tiếng động khổng lồ, gần như khiến cửa sổ chiếc xe mà Khương Nhàn đang ngồi cũng phải rung lên.
Tim cô đập thịch một cái.
Ôn Phục Hoài thản nhiên giơ tay, tài xế liền cho xe dừng lại.
Khương Nhàn nhìn thảm kịch phía sau, một lúc lâu sau mới nghe thấy giọng nói của chính mình: “…Là anh làm?”
Ôn Phục Hoài nhếch môi, giữa hai hàng lông mày không có nửa điểm khác thường: “Kẻ thù của anh ta không chỉ có mình tôi.”
Đầu ngón tay trắng bệch của Khương Nhàn từ từ cuộn lại.
Xe của Lâm Phong vội vàng chạy tới, còn chưa dừng hẳn, anh ta đã gọi xe cứu thương.
Thế nhưng khi ngẩng đầu lên, lại thấy cửa của chiếc xe bị đâm lật ngửa khẽ động đậy.
Ngay sau đó cửa xe mở ra, Lận Nguyên Châu đầu đầy máu bò ra ngoài.
Anh chống đỡ cơ thể lảo đảo đứng dậy, trước mắt là một màn sương đỏ, chỉ lờ mờ thấy được chiếc xe mà mình liều mạng đuổi theo cuối cùng đã dừng lại.
Ôn Phục Hoài ngồi trong xe, bảo tài xế mở cửa, giọng điệu thờ ơ: “Chào tạm biệt đi.”
Khương Nhàn im lặng một lúc rồi bước xuống xe.
Cô đứng tại chỗ, dường như chưa bao giờ thấy bộ dạng thảm hại đến thế này của Lận Nguyên Châu.
Ban đầu anh bước đi từng bước một, sau đó đầu gối đập xuống đất, cả người quỳ xuống.
Khương Nhàn thấy bàn tay đầy máu của anh đang vươn về phía mình.
Chưa từng có ai vì cô mà cố chấp đến vậy.
Khương Nhàn cầm ô, giọng nói rất nhẹ, gần như bị tiếng mưa át đi.
Cô nói với người đang bò về phía mình: “Tạm biệt, Lận Nguyên Châu.”
Không.
Không không không.
Dựa vào cái gì?
Em dựa vào cái gì mà đi?!
Lận Nguyên Châu không cam tâm.
Anh hoàn toàn không nhìn rõ được nữa, không thể phân biệt được Khương Nhàn đang ở đâu, chỉ miễn cưỡng thấy được một bóng lưng mảnh mai mơ hồ dưới làn mưa, đang dần đi xa.
Chữ ‘đừng đi’ mắc kẹt trong cổ họng lại bị níu kéo đến chết cũng không thể nói ra được.
Mái tóc trước trán Lận Nguyên Châu rũ xuống, nửa khuôn mặt hắn đầy máu, nằm sấp trong mưa, chỉ kịp căm hận nói một câu: Em đứng lại…”
Đây là một trận mưa như trút nước, chôn vùi tất cả âm thanh.
Khương Nhàn quay lưng về phía Lận Nguyên Châu, không hề quay đầu lại dù chỉ một bước.
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Story
Chương 127: Không quay đầu
10.0/10 từ 13 lượt.
