Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 113: Không phải là giao dịch
“Khương Nhàn, cô giỏi lắm.”
Ôn Trường Lân giơ ngón cái lên, vươn tay lấy áo khoác trên sofa, cô độc một mình xoay người bước ra ngoài, chẳng khác gì so với ngày anh ta đến.
Anh ta kéo cửa ra, một cái tát trời giáng ập xuống mặt.
Bốp!
Ôn Trường Lân bị tát lệch cả đầu, tai ù đi.
Anh ta từ từ đứng thẳng dậy, lưỡi l**m vào bên má nóng rát, đối diện với người ngoài cửa: “… Anh cả.”
Ôn Phục Hoài khẽ giơ tay, đám vệ sĩ phía sau lập tức ùa vào khống chế Ôn Trường Lân ra ngoài.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến người ta không kịp phản ứng.
Khương Nhàn thấy anh ta đi vào rồi đóng cửa lại, mí mắt giật giật.
“Đến không đúng lúc rồi.”
Ôn Phục Hoài đứng ở huyền quan, không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt bao trùm cả phòng khách, anh ta đánh giá Khương Nhàn đang ra vẻ vô tâm vô phế từ trên xuống dưới: “Vừa làm tổn thương lão nhị xong, e là nó hận em rồi đấy.”
“Hận thì cứ hận thôi,” Khương Nhàn thản nhiên nói: “Tôi lại chẳng quản được lòng người khác.”
Cô đứng dưới ánh đèn, cả người mờ ảo như được bao phủ bởi một lớp sương mù, vài lọn tóc mai rủ xuống bên thái dương, gương mặt lạnh như băng.
Ôn Phục Hoài nhìn cô, buông ra mấy chữ: “Hồng nhan họa thủy.”
Khương Nhàn đột nhiên bật cười: “Trách tôi à, vì đã khiến người nhà họ Ôn các anh trở nên kỳ quái. Anh cả định xử trí tôi thế nào đây?”
Cô xòe tay ra, dáng vẻ bất cần.
Ôn Phục Hoài không nói gì, đi thẳng vào phòng ngủ của Ôn Trường Lân.
Không lâu sau, bên trong truyền ra tiếng loảng xoảng.
Ôn Phục Hoài đập phá tan tành căn phòng đó.
Anh ta đi ra ngoài, vẫn với dáng vẻ ung dung thản nhiên, chỉ lạnh lùng liếc Khương Nhàn một cái: “Chắc không cần tôi phải mời em đi đâu nhỉ.”
Khương Nhàn không nhúc nhích: “Tôi sẽ không đi cùng Ôn Trường Lân, anh dựa vào đâu mà nghĩ rằng mình là ngoại lệ?”
Ôn Phục Hoài nghe vậy thì dừng lại một chút, rồi từ từ bước về phía Khương Nhàn.
Anh ta cúi người, ghé sát vào cô: “Trong lòng em biết rõ, những gì nó không thể giúp em, tôi có thể.”
Ôn Phục Hoài nhẹ nhàng nâng cằm cô, hôn lên khóe môi cô: “Mối quan hệ đã từng vụng trộm, tất nhiên phải đặc biệt hơn một chút, đúng không em?”
Bốn mắt nhìn nhau, trong phút chốc vô số hình ảnh vụt qua.
Không chỉ một lần.
Đồng tử đen láy của Khương Nhàn run rẩy.
Chỉ trong khoảnh khắc, cánh tay Ôn Phục Hoài như gọng kìm siết lấy vòng eo thon thả của cô, nhấc nhẹ lên.
Chân Khương Nhàn giẫm lên đôi giày da, hai khuỷu tay cô vòng qua cổ Ôn Phục Hoài.
Hai người chóp mũi chạm nhau.
“Em không cần Lận Nguyên Châu, có phải nghĩa là em đã buông bỏ được Dương Đình Chi rồi không.” Ánh mắt sâu thẳm của Ôn Phục Hoài nhìn cô chăm chú: “Nếu nói dối, hôm nay em đừng hòng tỉnh lại.”
Anh ta vô cùng hiểu tính cách của Khương Nhàn, những chiêu dọa dẫm thông thường chẳng có tác dụng, con người cô chỉ cần hơi sơ sẩy là sẽ giở trò ngay.
Ôn Phục Hoài v**t v* phần eo mềm mại của cô, một lời cảnh cáo không lời.
Người Khương Nhàn khẽ động, cô nói không rõ ràng: “Cũng gần như vậy.”
Bàn tay Ôn Phục Hoài hơi khựng lại: “Lão nhị chính là bị thái độ mập mờ này của em lừa cho quay mòng mòng, còn cả Ôn Dư Diêu nữa,”
Anh ta nhướng mày, nói tiếp: “Một người không thích xen vào chuyện của người khác như nó mà cũng muốn tranh quyền đoạt thế, đoán xem là vì ai?”
Khương Nhàn tránh ánh mắt anh ta, úp mặt vào vai anh ta: “Đừng nói nữa.”
Lòng bàn tay lành lạnh của Ôn Phục Hoài đặt lên gáy cô, giống như một con rắn lạnh lẽo đang quấn quanh: “Không dám nghe nữa à? Sau khi em cứu nó, nó đã bắt đầu tính kế đối phó với em rồi. Tính cách của Ôn Dư Diêu từ nhỏ đã không giống những đứa trẻ khác, nó thích thứ gì thì sẽ vừa phá hoại vừa cảm thấy đau lòng, nó cảm thấy như vậy rất thú vị.”
“…”
Khương Nhàn đã cứu Ôn Dư Diêu thì sẽ không đem chuyện cô ta suýt bị bọn buôn người làm nhục nói ra ngoài, logic đơn giản dễ hiểu như vậy mà cô giải thích thế nào cũng không rửa sạch được nghi ngờ.
Cho nên, Ôn Dư Diêu đã chủ động không tin cô.
Như vậy, cô ta mới có lý do để đối xử tệ với Khương Nhàn.
Cô ta càng tệ, Khương Nhàn lại càng phớt lờ.
Khương Nhàn càng phớt lờ, cô ta lại càng quá đáng.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, trở thành một nút thắt không thể gỡ.
Khương Nhàn nhắm mắt lại, lảng sang chuyện khác: “Khi nào đi? Bây giờ sao?”
Ôn Phục Hoài nói: “Không vội, ngày mai.”
Anh ta bế bổng Khương Nhàn lên, nhún nhẹ một cái rồi đi về phía phòng ngủ.
Khương Nhàn nhìn chằm chằm vào gò má nghiêm nghị lạnh lùng của anh ta, không nhìn ra chút ý đùa nào, lòng hoảng hốt: “Tôi tự đi được.”
Cô giãy giụa muốn xuống.
Chuyện Ôn Trường Lân không dám, không có nghĩa là Ôn Phục Hoài cũng không dám.
Cho nên ban đầu Khương Nhàn mới không chút sợ hãi mà trêu chọc Ôn Trường Lân, thậm chí cho anh ta ở lại, cũng không lo anh ta dám vượt qua giới tuyến đó.
Cùng lắm anh ta chỉ dám lén dùng dầu gội của Khương Nhàn, giả vờ là tiện tay lấy nhầm.
Nhưng Ôn Phục Hoài thì khác.
Trông thì có vẻ là chính nhân quân tử, nhưng trong xương cốt lại chảy dòng máu bẩn thỉu của kẻ chuyên đùa bỡn quyền thuật.
“Đừng động.” Giọng Ôn Phục Hoài bình thản lạnh lùng, anh ta đi đến cửa phòng ngủ thì dừng lại, cúi mắt nhìn Khương Nhàn: “Bật đèn hay tắt đây?”
Ngón tay thon dài của Khương Nhàn níu lấy tay áo anh ta, mi mắt cụp xuống, cảm xúc không rõ ràng: “Vậy anh có thể cho tôi cái gì?”
Ôn Phục Hoài nheo mắt: “Đây không phải là giao dịch.”
Khương Nhàn khẳng định: “Phải.”
Ánh mắt Ôn Phục Hoài nhìn Khương Nhàn cực kỳ lạnh lẽo, sắc như dao.
Không biết qua bao lâu, Ôn Phục Hoài nhắm mắt lại: “Em muốn có được thứ gì?”
“Tôi muốn mở một hiệu sách ở Bình Giang.” “Được.”
“Tôi còn muốn một nhân viên pha chế cà phê.” “Được.”
Khương Nhàn nói: “Anh để Ôn Trường Lân đến pha cà phê.”
“…”
Ôn Phục Hoài nói: “Giỡn mặt tôi à?”
Khóe môi Khương Nhàn cong lên, cô khẽ nói: “Thật ra chỉ có một yêu cầu thôi.”
Hơi thở của cô bỗng trở nên rất nhẹ, ghé vào tai Ôn Phục Hoài: “Nhẹ một chút…”
Bầu không khí kỳ lạ theo lời nói này mà hòa vào không gian, từ từ lan tỏa, khiến người ta không kịp đề phòng.
Hai tay đang bế cô của Ôn Phục Hoài đột nhiên siết chặt.
Bàn tay mềm mại của Khương Nhàn lướt dọc theo vai Ôn Phục Hoài, vươn về phía công tắc đèn ở cửa.
Tách.
Đèn tắt.
Trong phòng tối đen như mực.
Cùng lúc đó, người ngồi trong chiếc xe đối diện bên kia đường đấm mạnh vào vô lăng, sắc mặt âm u lạnh lẽo đến cực điểm.
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Story
Chương 113: Không phải là giao dịch
10.0/10 từ 13 lượt.
