Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 110: Anh cứ nhắm vào tôi
Trong nhà vẫn còn một phòng ngủ trống, Ôn Trường Lân đường đường chính chính dọn vào ở.
Khoảng thời gian sau khi anh ta đến, Khương Nhàn hễ rảnh là lại ra ngoài đi dạo, không còn ru rú ở nhà như trước nữa.
“Cô muốn thuê mặt bằng này à?” Ôn Trường Lân đứng trước cửa hàng trống treo biển “Trạm Dừng Trái Cây”, vốn đang trên bờ vực phá sản và đã dán thông báo cho thuê, dùng giọng điệu nhà giàu nói: “Tôi mua đứt cho cô luôn.”
Khương Nhàn ghi lại số điện thoại cho thuê nói: “Anh mua luôn cả tòa nhà này cho tôi thì tốt quá.”
Ôn Trường Lân ngẩng đầu nhìn lên, chậc một tiếng: “Cái này thì đáng là gì, vừa nhỏ vừa nát. Cô về Giang Thành đi, tôi khoanh cho cô cả một khu phố thương mại.”
“…” Khương Nhàn nói: “Thôi không cần đâu, thiếu gia.”
Ôn Trường Lân khoanh tay đứng bên cạnh cô, ghé sát lại hỏi: “Cô định mở tiệm gì?”
Khương Nhàn nói: “Tiệm sách.”
Ôn Trường Lân nghiêng đầu nhìn gò má của cô: “Tại sao?”
Khương Nhàn hít một hơi, nhẹ giọng đáp: “Yên tĩnh.”
Cô đã nghĩ kỹ rồi, sau này sẽ đặt một chiếc ghế tựa sau quầy thu ngân ở cửa, không có việc gì thì dựa vào đó ngủ.
Ôn Trường Lân cười khẽ: “Thế này thì kiếm được mấy đồng?”
Khương Nhàn ngước mắt: “Không phải ai cũng có chí lớn, tôi rất hài lòng với những gì mình đang có và kế hoạch cho tương lai. Anh có thể ngậm miệng lại được rồi.”
Ôn Trường Lân lười biếng giơ hai tay lên, cười nói: “Ngậm miệng, ngậm miệng.”
Anh ta ở đây rất ảnh hưởng đến ý tưởng của Khương Nhàn, thế là cô đẩy đẩy vai Ôn Trường Lân: “Anh đi đến cô nhi viện một chuyến đi.”
Ôn Trường Lân hỏi: “Làm gì?”
Khương Nhàn nói: “Có một cô bé tên Nhân Nhân rất ngoan, anh đến bế con bé giúp tôi.”
Ôn Trường Lân hỏi dồn: “Sao cô không tự đi?”
Khương Nhàn liếc nhìn anh ta một cái, một lúc sau, thản nhiên nói: “Tôi sẽ không đến những nơi như thế nữa.”
Ôn Trường Lân thấy cô nói vậy, đành phải nhún vai: “Được rồi, tôi đi ngay đây.”
Khương Nhàn dựa dưới mái hiên nói chuyện giá cả với chủ cửa hàng. Số tiền trước đó chuyển cho Nhan Ninh nhờ cô ấy rút ra vẫn chưa dùng đến, bây giờ cũng không cần phải trốn đông trốn tây nữa, cô cũng nên có những sắp xếp mới.
Ôn Trường Lân đi nhanh về cũng nhanh, xem ra đúng là chỉ thực hiện nhiệm vụ theo chỉ thị, bế Nhân Nhân một cái rồi quay về ngay.
Anh ta bước xuống từ xe taxi, đứng bên đường hơi hất cằm: “Đi ăn cơm không?”
Khương Nhàn nhìn đồng hồ, phát hiện đã gần mười hai giờ trưa: “Được.”
Hai người cùng nhau ăn trưa.
Buổi chiều, thành phố này yên tĩnh hơn nhiều, sau khi ra khỏi trung tâm, trên đại lộ thênh thang không một bóng người.
Khi họ đi đến cổng khu chung cư cũ, đang chuẩn bị qua đường, một chiếc ô tô màu đen đã ẩn nấp từ lâu đột ngột khởi động, tốc độ nhanh như tên bắn, lao thẳng về phía họ.
Kétttt—
Tiếng phanh xe chói tai vang lên dữ dội, trên mặt đất để lại vệt lốp xe do phanh gấp, đầu xe dừng lại ổn định cách Ôn Trường Lân vài centimet.
Ôn Trường Lân đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, chiếc áo sơ mi trắng bị anh ta mặc một cách tùy tiện bị gió thổi tung vạt áo. Anh ta nhìn thẳng vào người đang ngồi ở ghế lái, giọng điệu mang theo vẻ chế giễu:
“Hóa ra con chó điên đó, là Lận tổng à.”
Lận Nguyên Châu vịn tay lái, lúc này không nói một lời, đôi mắt đen sâu thẳm như đầm nước lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào chiếc áo trên người Ôn Trường Lân, ánh mắt như muốn đục một lỗ máu trên đó.
Khương Nhàn xoa xoa trán, cúi đầu nhìn lòng bàn tay trống không của mình.
Một lúc sau, cô từ từ đưa tay ra khoác lấy khuỷu tay của Ôn Trường Lân.
Ôn Trường Lân sững sờ, nghiêng đầu nhìn Khương Nhàn với vẻ khó hiểu, sự sắc bén trên người lập tức tan biến sạch sẽ.
Khương Nhàn đang ngẩng đầu nhìn anh ta, đôi mắt trong veo đen trắng rõ ràng như được bao bọc bởi một lớp nước long lanh.
Ánh mắt đong đầy tình tứ.
Họ trông như một cặp tình nhân khăng khít không rời.
Lận Nguyên Châu tháo dây an toàn bước xuống, “rầm” một tiếng đóng sầm cửa xe.
Lúc này, liên tiếp mấy chiếc xe dừng lại bên đường, Lâm Phong là người đầu tiên lao xuống, thấy Ôn Trường Lân bình an vô sự đứng bên đường mới thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, ngay sau đó anh ta liếc thấy Khương Nhàn đang khoác tay Ôn Trường Lân, lại hít vào một ngụm khí lạnh.
Lận Nguyên Châu làm như không nghe thấy, chỉ vào Ôn Trường Lân, bình thản nói: “Đè cậu ta lại.”
Lâm Phong nghe vậy lập tức lùi sang một bên, mấy vệ sĩ cao to mặc đồ đen xông lên, ba chân bốn cẳng đã đè chặt Ôn Trường Lân xuống.
Lận Nguyên Châu khựng bước, liếc nhìn Khương Nhàn đang đứng cách đó không xa, rồi quay sang đi đến trước mặt Ôn Trường Lân, nhìn anh ta từ trên cao xuống: “Bảo vệ cô ấy thành nghiện rồi à?”
Ôn Trường Lân bị mấy vệ sĩ giữ chặt không thể động đậy, anh ta ngẩng đầu, cười lạnh: “Cũng nhờ Lận tổng cả, nếu không cô ấy đã chẳng vội vàng gọi tôi đến bầu bạn.”
Lận Nguyên Châu nghe vậy nhướng mày, lúc giơ tay lên, cổ tay áo hơi trượt lên trên.
Anh chậm rãi nắm lấy cổ Ôn Trường Lân, ánh mắt lộ ra vẻ khinh miệt, như thể đang nhìn một vật chết không quan trọng:
“Vốn dĩ tôi định giữ lại cậu, nhưng cậu thật sự rất có bản lĩnh. Nói xem, làm thế nào dỗ cô ấy giữ cậu lại.”
Lận Nguyên Châu hung hăng chọc vào vết sẹo đã lành của anh ta: “Là dùng nó sao?”
Ôn Trường Lân đau đến mức rên hừ hừ hai tiếng, nghiến răng nói: “Cô ấy quan tâm tôi.”
“Lời nào cũng dám tin.” Lận Nguyên Châu cười khẽ, anh chỉ vào Khương Nhàn nói với Ôn Trường Lân: “Cậu có biết người phụ nữ này đã nói yêu tôi bao nhiêu lần không? Cậu là cái thá gì.”
Anh buông Ôn Trường Lân ra, nhấc chân đá lên chiếc áo sơ mi trắng của anh ta, in lên đó một dấu chân rõ rành rành.
Khóe miệng Ôn Trường Lân giật giật: “Họ Lận kia, là anh không biết trân trọng, anh không có tư cách tranh giành với tôi!”
“Dĩ nhiên tôi sẽ không tranh giành vị trí với một con chó giữ cửa.”
Khương Nhàn vô thức hé miệng, lời đến bên môi còn chưa thốt ra, bỗng cảm nhận được một ánh mắt khác đang rơi trên người mình.
Cô nghiêng đầu, đối diện với đôi mắt hoe đỏ của Ôn Trường Lân.
“…” Khương Nhàn mím môi: “Không liên quan đến anh ấy, anh thả anh ấy ra.”
Lận Nguyên Châu lạnh lùng nhếch môi: “Cậu ta ở nhà em bao nhiêu ngày rồi, thế mà gọi là không liên quan à.”
Khương Nhàn nhìn chằm chằm người trước mặt: “Vậy được, chúng tôi có quan hệ, anh cứ nhắm vào tôi đây.”
Lận Nguyên Châu ánh mắt trầm xuống: “Rút lại lời nói đó ngay.”
Khương Nhàn cười nhạt: “Anh tức giận cái gì, chẳng phải anh thích nghe những lời như vậy sao.”
Cô “bốp” một tiếng đánh vào tay Lận Nguyên Châu, gạt đi những ngón tay đang nâng cằm mình, đi vòng qua Lận Nguyên Châu đến trước mặt Ôn Trường Lân, phủi phủi vết bẩn trên chiếc áo sơ mi trắng cho anh ta, sau đó đau lòng cách lớp áo sờ sờ vết sẹo của anh ta.
Ôn Trường Lân nhướng mày: “Tôi không sao.”
Khương Nhàn cúi xuống ghé vào tai anh ta, hơi thở như hoa lan: “Về nhà tôi xoa cho anh.”
Sắc mặt Ôn Trường Lân hơi sững lại: “…Hả?”
Sắc mặt Lận Nguyên Châu khó coi: “Khương Nhàn!”
“Lận tổng còn có việc gì sao?” Khương Nhàn đứng thẳng dậy: “Nếu không có việc gì, chúng tôi về trước đây.”
Cô túm lấy cổ áo Ôn Trường Lân, cứng rắn kéo anh ta ra khỏi tay mấy người vệ sĩ.
Mấy người vệ sĩ mặt lạnh như tiền kia hơi nới lỏng tay, dưới sự che đậy của kính râm, họ nhìn nhau không biết làm sao, cũng chẳng ai dám đối đầu với cô Khương này.
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Story
Chương 110: Anh cứ nhắm vào tôi
10.0/10 từ 13 lượt.
