Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 1: Trăm vẻ khờ dại

Thế thân…
Không nhất thiết phải có ngoại hình tương đồng, không nhất định phải có tính cách giống nhau, có lẽ chỉ là một khoảnh khắc xoay người, bóng lưng của họ trùng khớp lên nhau.
Thế là, chẳng thể nào quên được nữa.
——
Đêm khuya.

Bên trong phòng tổng thống.
Ánh sáng mờ ảo, nhập nhoạng, tiếng th* d*c hỗn loạn đan xen, dường như mang theo cả sự kiềm chế, lại phảng phất một nét tàn nhẫn khó lòng nhận ra.
Lận Nguyên Châu đi công tác hơn một tháng, sau khi mọi chuyện được giải quyết triệt để, người đàn ông trước mặt người ngoài thì lạnh lùng điềm tĩnh, sau lưng lại chẳng hề giữ kẽ, bao nhiêu cảm xúc dồn nén đều trút hết lên người Khương Nhàn.
Cánh tay gầy mảnh của cô run rẩy ôm chặt lấy cổ anh, khóc nức nở.
Dù cho đây chỉ là trò tình thú vô thưởng vô phạt, cũng đâu cần phải ra tay như muốn siết chết người ta.
Lận Nguyên Châu mất kiên nhẫn “chậc” một tiếng, gỡ tay cô ra rồi đè xuống, đối diện với đôi mắt ngấn lệ của cô: “Anh nhớ là em chịu đựng giỏi lắm mà.”
Anh vừa nói vừa bế bổng Khương Nhàn lên, đưa cô đến trước cửa sổ sát đất, ép lưng cô phải dán vào tấm kính lạnh buốt.
Giữa họ và lớp kính nhìn ra bên ngoài chỉ cách có một lớp rèm cửa chưa được kéo ra.
Giọng Lận Nguyên Châu có chút xấu xa: “Đứng ở đây có thể ngắm toàn bộ cảnh đêm của Giang Thành đấy, có muốn thử không?”

“Sẽ bị nhìn thấy mất.” Khương Nhàn nửa tỉnh nửa mê lắc đầu, tay chân cô bủn rủn, chỉ có thể bám víu vào anh, nước mắt như vỡ đê, giờ lại lơ mơ nói: “Em rất nhớ anh…”
“Sến sẩm.” Lận Nguyên Châu từ trên cao nhìn xuống cô, khóe môi nhếch lên một đường cong chế giễu.
Giữa họ là mối quan hệ đôi bên tình nguyện, không dính líu bất kỳ tình cảm cá nhân nào, rõ ràng đến mức có thể bày ra nói thẳng. Ba năm trước anh đã nói rõ ràng với Khương Nhàn rồi, vậy mà người phụ nữ này vẫn luôn có những lúc ngốc nghếch đến lạ.
Chỉ mới một tháng không gặp mà đã khóc lóc thành ra thế này, còn nói mấy lời nhớ nhung ngớ ngẩn, cứ như thể chịu ấm ức tày trời lắm không bằng.
Lận Nguyên Châu ném điều khiển rèm cửa qua một bên, đầu ngón tay day day trên môi Khương Nhàn, giọng có vài phần chế nhạo: “Từ khi nào em cũng học cái thói của Ôn Dư Diêu rồi thế?”
Ôn Dư Diêu là cô con gái út được nhà họ Ôn hết mực cưng chiều; còn Khương Nhàn là con gái nuôi của nhà họ Ôn.
Ôn Dư Diêu có ba người anh trai, từ nhỏ đã lớn lên trong muôn vàn sủng ái; còn Khương Nhàn, trước 18 tuổi thì long đong lận đận, sau 18 tuổi đến nhà họ Ôn, cuộc sống cũng chẳng khá hơn là bao.
Kể từ khi qua lại với Lận Nguyên Châu, cô càng không được lòng người nhà họ Ôn.
Không ai biết tại sao một người luôn cẩn trọng dè dặt như cô lại phải lòng vị thái tử gia lòng lang dạ sói, ích kỷ bạc bẽo như Lận Nguyên Châu, thậm chí không ngại làm mất lòng nhà họ Ôn để được ở bên anh.
Dù có muốn trèo cao, thì dựa vào danh phận con gái nuôi nhà họ Ôn cũng đã quá đủ đối với một người có xuất thân như cô.
Lúc này, nghe Lận Nguyên Châu nhắc đến Ôn Dư Diêu, Khương Nhàn tỉnh táo hơn một chút, cô quay đầu, cằm tựa vào hõm cổ anh, từ từ điều chỉnh lại hơi thở rối loạn.
Anh lại nói đến chuyện cô không thích.
Khiến cô chẳng buồn để tâm đến Lận Nguyên Châu nữa.
Lận Nguyên Châu cong môi, bàn tay to lớn đặt lên sau gáy cô, ép cô phải ngẩng đầu lên, để lộ chiếc cổ thon dài trắng ngần, như thể phơi bày ra điểm yếu chí mạng của mình.

Trong phòng vang lên tiếng r*n r* vỡ vụn, chẳng mấy chốc, ngay cả âm thanh yếu ớt ấy cũng không còn, chỉ còn lại sự ái muội của môi lưỡi quấn quýt.
Trời vừa hửng sáng, Khương Nhàn từ từ mở mắt.
Cả đêm qua cô bị hành hạ đến chết đi sống lại, đến giờ chỉ mới chợp mắt được hai tiếng đồng hồ.
Cuối cùng Lận Nguyên Châu tha cho cô là vì nhận được điện thoại của trợ lý, nói có một email khẩn cần xử lý.
Khương Nhàn không biết Lận Nguyên Châu ngủ thiếp đi lúc nào, cô nghiêng đầu nhìn người đàn ông đang nhắm mắt bên cạnh.
Chắc hẳn lúc đi công tác anh cũng chẳng được ngủ ngon, có thể thấy rõ quầng thâm dưới mắt, nhưng điều đó vẫn không làm ảnh hưởng đến ngũ quan sắc sảo, tuấn mỹ của anh.
Khương Nhàn ngẩn người nhìn góc nghiêng của anh một lúc, sau đó chống người ngồi dậy, tấm chăn mềm mại trượt khỏi vai, để lộ những dấu vết lốm đốm đáng thương.
Cử động bất chợt khiến Khương Nhàn hít một hơi khí lạnh, cảm giác như tứ chi vừa được lắp ráp lại.
May mà chiếc váy ngủ lụa trên người vẫn còn, tuy có hơi nhàu nhĩ nhưng ít ra không bị xé thành từng mảnh một cách thô bạo.
Cô vào phòng tắm tắm qua loa.
Những dấu vết trên người không sao, sẽ nhanh chóng lặn đi thôi, Khương Nhàn không để trong lòng, cho đến khi mặc áo choàng tắm đứng trước gương, cô nghiêng đầu và nhìn thấy một mảng đỏ ửng, một dấu hôn lồ lộ ngay trên cổ mình.
“…”
Đúng là đồ chó.
Khương Nhàn cụp mắt xuống.

Không lâu sau, cô quay người định đi ra thì ngẩng đầu thấy Lận Nguyên Châu đã tỉnh tự lúc nào, đang đứng ngay cửa phòng tắm, ánh mắt nhìn cô chằm chằm.
“Đang nghĩ gì vậy?” Lận Nguyên Châu khoanh tay dựa vào khung cửa.
Hiếm khi thấy được dáng vẻ lười biếng, tùy hứng của anh lúc riêng tư thế này, chỉ là đôi mắt đen thẳm kia vẫn sắc bén như cũ, dường như có thể nhìn thấu lòng người.
Khương Nhàn bất giác đưa tay che cổ: “Lần sau… anh đừng làm rõ như vậy…”
Lận Nguyên Châu bước vào, liếc nhìn nơi cô đang cố che đi, ngón trỏ nhẹ nhàng gạt tay cô ra, đầu ngón tay đặt lên mảng da ửng đỏ kia mà xoa nhẹ.
Khương Nhàn né cũng không né được.
“Anh tưởng mình đã đủ nhẫn nại rồi.” Giọng anh vang lên trên đỉnh đầu Khương Nhàn, ngữ khí lạnh nhạt.
Khương Nhàn ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của người đàn ông trước mặt.
Trong đó ánh lên vẻ xấu xa.
“Nhưng hôm nay em phải về nhà họ Ôn.” Khương Nhàn dịu giọng nói với anh, dù là oán trách cũng chẳng có chút sức nặng nào.
Cô trước nay vẫn vậy, giống như một cục bông không bao giờ biết tức giận, khiến người ta chẳng buồn ra tay công kích, nhưng nếu nói cô không biết điều, thì trên giường cô lại r*n r* nũng nịu, hết lần này đến lần khác vừa khóc vừa nói những lời yêu đương ngọt ngấy, thường xuyên quyến rũ khiến Lận Nguyên Châu suýt chút nữa thì giơ tay đầu hàng.
Anh không thấy đó là vấn đề của mình, dù sao Khương Nhàn cũng là người của anh, đây là chuyện ai cũng biết, không cần phải che đậy vô ích: “Thế thì sao?”
Một sự dửng dưng vô cùng hiển nhiên.
Khương Nhàn nói không lại, bực bội đẩy anh một cái, rồi lại lao đầu vào lòng Lận Nguyên Châu.

Anh bế bổng cô lên, ôm trọn lấy, khiến cô không còn chút sức lực nào để phản kháng: “Còn sớm, ngủ thêm chút nữa đi.”
“…”
Khương Nhàn không thoát được.
Lận Nguyên Châu dường như cố tình làm cô khó chịu, mảng đỏ nổi bật trên cổ cô lại lan rộng ra gấp đôi, bị anh gặm nhấm khắp nơi.
Khương Nhàn gắng sức chịu đựng, có lẽ vì đã tỉnh táo hơn đêm qua một chút, cô mím chặt môi, không hề phát ra một tiếng động nào.
Cánh tay với những đường nét rắn rỏi của Lận Nguyên Châu chống hai bên đầu Khương Nhàn, anh nhìn gương mặt đang nhíu mày của cô, “chậc” một tiếng: “Lúc này thì không cần phải nhịn.”
Không biết qua bao lâu, chiếc điện thoại đặt ở đầu giường sáng lên, chuông reo không ngớt.
Là điện thoại của Khương Nhàn.
Cô đưa tay ra với lấy, nhưng đột nhiên bị Lận Nguyên Châu nắm lại, mười ngón tay đan vào nhau.
Mu bàn tay của người đàn ông nổi gân xanh, bàn tay to lớn với những khớp xương cân đối bao trọn lấy những ngón tay mảnh khảnh, tạo thành một sự quấn quýt đối lập lạ thường.
Khương Nhàn khó khăn lên tiếng: “Đợi… đợi một chút…”
Tên đã lên dây, sao có thể đợi.
Lận Nguyên Châu nào có để tâm đến cô.
Điện thoại vẫn không ngừng reo, ồn ào đến phiền phức.
Anh liếc nhìn cái tên đang nhấp nháy trên màn hình, đáy mắt sâu thẳm ánh lên một tia giễu cợt: “Là anh cả của em kìa.”

 


Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 1: Trăm vẻ khờ dại
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...