Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 97: Chẳng lẽ... nghĩ quẩn làm liều?
“Cô Hạ, chào cô.” Giang Đường giới thiệu: “Đây là hai cháu nhà tôi, Phó Triều Dương và Phó Sơ Nguyệt, hôm nay là ngày đầu tiên các cháu đi học, cô cứ gọi là Triều Triều và Nguyệt Nguyệt cho tiện ạ.”
“Hồ sơ của hai cháu tôi đã xem qua rồi.” Cô Hạ gật đầu, ngồi xổm xuống ngang tầm mắt hai đứa trẻ: “Chào Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, cô là cô giáo sẽ chăm sóc các con sau này, cô họ Hạ, các con gọi là cô Hạ nhé.”
“Chào cô Hạ ạ, con là Triều Triều.”
“Con là Nguyệt Nguyệt ạ, anh em con sẽ ngoan ngoãn nghe lời, cô Hạ có thưởng phiếu bé ngoan cho bọn con không ạ?”
Nghe giọng nói ngọt ngào của Nguyệt Nguyệt, nụ cười trên môi cô Hạ càng thêm dịu dàng: “Đương nhiên là có rồi, bạn nào ngoan ngoãn nghe lời, ăn đúng giờ, ngủ đúng giấc, học hành chăm chỉ đều sẽ được phiếu bé ngoan.”
Sau màn chào hỏi làm quen, cô Hạ đưa tay ra, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt ngoan ngoãn đặt bàn tay nhỏ bé vào lòng bàn tay cô để cô dắt đi.
Cô Hạ đứng dậy: “Đoàn trưởng Phó, đồng chí Giang, tôi đưa các cháu vào lớp đây. Lớp mẫu giáo tan học lúc ba giờ rưỡi chiều, sớm hơn trường tiểu học bên cạnh một chút, anh chị nhớ đến đón con đúng giờ nhé.”
“Vâng, cảm ơn cô Hạ đã nhắc nhở.”
Phó Tư Niên và Giang Đường gật đầu, vẫy tay chào tạm biệt các con, dõi theo bóng dáng nhỏ bé khuất dần sau cánh cổng trường.
Với hai đứa trẻ, đi học là niềm mong ước bấy lâu nay nhưng khi thực sự phải xa mẹ, ở trong một môi trường hoàn toàn xa lạ một khoảng thời gian dài, cảm giác ấy thật khác biệt.
Dù Giang Đường từng gửi chúng sang nhà Triệu Tú Mai nhưng cảm giác lần này vẫn khác hẳn.
Triều Triều và Nguyệt Nguyệt ban nãy còn cười nói hớn hở, giờ đi theo cô Hạ được một đoạn... bỗng nhiên mếu máo, cứ đi ba bước lại quay đầu nhìn mẹ một lần.
Giang Đường nhìn mà sống mũi cay cay.
Chẳng cần nói lời nào, tình mẫu tử thiêng liêng khiến cô cảm nhận rõ rệt sự lưu luyến của các con.
Cô bước lên một bước, gọi lớn với theo bóng dáng hai con cách đó vài mét: “Chiều nay mẹ nhất định sẽ đến đón các con sớm nhất! Chơi vui vẻ, ăn ngon miệng, ngủ một giấc dậy là được về nhà rồi.”
Nguyệt Nguyệt thì thầm với Triều Triều: “Anh ơi, mẹ bảo chiều nay mẹ đón sớm nhất đấy.”
Triều Triều gật đầu, xoa đầu em gái: “Chúng ta sẽ sớm được gặp mẹ thôi.”
Hai anh em an ủi nhau, ngoan ngoãn theo cô vào lớp mà không khóc lóc ỉ ôi, làm cô Hạ chẳng có đất dụng võ.
Trẻ con nhà khác đến lớp đứa nào cũng gào khóc đòi về, cô dỗ dành bằng kẹo cũng chẳng ăn thua.
Triều Triều và Nguyệt Nguyệt không những không khóc mà còn tự an ủi nhau, cô Hạ nhàn tênh, đúng là thiên thần nhỏ.
Tuy nhiên, cô Hạ cũng sớm phải đau đầu...
Bởi vì sự xuất hiện của Triều Triều và Nguyệt Nguyệt khiến các bé trai trong lớp tranh nhau ngồi cạnh Nguyệt Nguyệt nhưng cô bé lại chẳng thích chơi với con trai, chỉ thích chơi với con gái, người duy nhất cô bé chịu ngồi cùng là anh trai Triều Triều.
Mấy cậu bé kia tranh giành không được thì không đánh nhau, chỉ là... khóc lóc inh ỏi cả lên.
Nhưng đó là chuyện về sau.
Ngoài cổng trường.
Phó Tư Niên cúi xuống nhìn khóe mắt ầng ậc nước của Giang Đường, hạ giọng hỏi: “Em khóc à?”
Giang Đường lắc đầu nguầy nguậy: “Đâu có, bụi bay vào mắt thôi.”
Phó Tư Niên biết cô nói dối nhưng không vạch trần, chỉ an ủi:
“Bây giờ mới chỉ là bắt đầu thôi, các con rồi sẽ lớn sẽ có lúc phải rời xa vòng tay chúng ta.”
Giang Đường bĩu môi: “Chuyện mười tám năm sau anh đừng nói với em bây giờ. Triều Triều và Nguyệt Nguyệt là con của em, cả đời này vẫn là con của em. Em ước gì chúng cứ bé bỏng mãi thế này, đừng bao giờ lớn lên.”
Lúc này, Giang Đường mới hiểu tại sao Phó Tư Niên lại nhất quyết muốn đưa con đi học, những khoảnh khắc trưởng thành này trôi qua rồi sẽ không bao giờ lấy lại được.
Đưa con đi học xong, Phó Tư Niên phải về đơn vị, anh định tiện đường đưa Giang Đường về khu tập thể.
Nhưng cô từ chối: “Em muốn đi dạo quanh trường một lát, nghe nói gần đây có công xã, em qua đó xem sao. Anh về đơn vị đi kẻo muộn.”
“Được.”
Phó Tư Niên đội mũ quân phục lên, không nghi ngờ gì, vội vã trở về doanh trại.
Giang Đường ở lại đương nhiên không chỉ để làm quen môi trường, hôm nay oan gia ngõ hẹp gặp Diệp Vân Thư ở trường mà Triều Triều và Nguyệt Nguyệt lại học ở đây, cô buộc phải đề phòng, tìm hiểu kỹ tình hình.
Ví dụ như... tại sao Diệp Vân Thư lại xuất hiện ở trường học, liệu cô ta có cơ hội tiếp cận hai con cô không?
Phó Tư Niên tỏa hào quang vàng kim, chẳng lẽ Triều Triều và Nguyệt Nguyệt lại không?
Cô tuyệt đối không để Diệp Vân Thư hút vận khí của các con mình!
Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, Giang Đường nán lại trường thêm một tiếng đồng hồ, dựa vào danh nghĩa vợ đoàn trưởng Phó để làm quen với mọi người và tìm hiểu lý do Diệp Vân Thư - một diễn viên đoàn văn công - lại có mặt ở đây.
Hóa ra là giáo viên dạy nhạc thay thế, lớp mẫu giáo có ba cô giáo phụ trách, không có môn học chuyên biệt nào, chủ yếu là lo cho trẻ ăn ngon, chơi vui, ngủ kỹ.
Như vậy, Diệp Vân Thư chỉ là giáo viên dạy thay ba tiết một tuần, cơ hội tiếp xúc với hai con cô rất ít.
Giang Đường yên tâm rời khỏi trường.
Đi được một đoạn, cô vô tình va phải một người phụ nữ đang chạy hớt hải. Người phụ nữ trạc ba lăm, ba sáu tuổi, tóc ngắn ngang vai, mặc đồng phục công nhân màu xanh, trông chững chạc hơn tuổi thật.
Chị ta chạy bán sống bán chết, kính đeo trên mặt lệch cả sang một bên, va phải Giang Đường.
May mà Giang Đường nhanh nhẹn, đứng vững và đỡ lấy chị ta: “Đồng chí, cẩn thận, chị có sao không?”
Dương Tố Trân lo lắng toát mồ hôi hột giữa ban ngày ban mặt, không kịp cảm ơn, túm lấy tay Giang Đường hỏi dồn:
“Đồng chí! Cô có thấy đứa bé nào trên đường không, tầm mười ba mười bốn tuổi... là con gái, mặc áo hoa nhí màu đỏ, mặt tròn, có tàn nhang, tết hai bím tóc, cao tầm này.”
“Tôi đi suốt dọc đường không thấy đứa bé nào cả.” Thấy người phụ nữ hoảng loạn, Giang Đường vội hỏi: “Con chị đi lạc à?”
“Không tìm thấy! Không tìm thấy thì biết làm sao bây giờ! Con bé có thể đi đâu được chứ? Chẳng lẽ nghĩ quẩn... làm liều rồi?” Dương Tố Trân càng nghĩ càng sợ, môi tái nhợt đi.
Giang Đường cũng thấy lo lắng lây, con gái mười ba mười bốn tuổi, cái tuổi ẩm ương dễ nghĩ quẩn lắm.
Cô trấn an: “Đồng chí bình tĩnh lại đã, nghĩ kỹ xem lần cuối cùng thấy cháu là ở đâu? Chưa chắc đã đi lạc đâu, biết đâu trốn ở chỗ nào đó thôi? Chị bình tĩnh lại, tôi giúp chị tìm, thêm người thêm sức, cơ hội tìm thấy sẽ cao hơn.”
Dương Tố Trân ngạc nhiên nhìn Giang Đường, chỉ là người lạ bèo nước gặp nhau, không ngờ cô lại nhiệt tình giúp đỡ đến vậy.
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Story
Chương 97: Chẳng lẽ... nghĩ quẩn làm liều?
10.0/10 từ 29 lượt.
