Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 87: Trông giống một người - 1


“Của cô đây, xem lại xem có mất tiền không?” Trần Đào Hoa hùng hổ nhét cái ví vào tay Giang Đường, điệu bộ như thể nếu thiếu một xu thì cô sẽ lôi cổ tên trộm lại đánh cho một trận nữa.


 


Hành động đánh người dứt khoát, khí thế hung hãn cùng giọng điệu chẳng nể nang ai của cô rất dễ khiến người ta hiểu lầm cô là người dữ dằn.


 


Nhưng Giang Đường chẳng hề sợ hãi mà ngược lại còn rất ngưỡng mộ Trần Đào Hoa.


 


Cô nhận lấy ví, mở ra xem rồi cảm kích nói: “Cảm ơn cô, tiền không thiếu một xu nào.”


 


Đứng ngay cạnh, Trần Đào Hoa nhìn thấy rõ mồn một bên trong ví của Giang Đường chỉ có vỏn vẹn... ba hào.


 


Ba tờ một hào.


 


Cộng lại còn chẳng bằng tiền mua cái ví.


 


Tên trộm nhắm vào Giang Đường chỉ vì ba hào bạc lẻ này thôi sao?


 



Trần Đào Hoa tính thẳng ruột ngựa, nghĩ gì nói nấy: “Sao trong ví cô có ít tiền thế? Hắn ăn trộm cô tính ra lỗ vốn to.”


 


Giọng điệu nghe qua cứ như đang chê bai vậy.


 


Giang Đường cười xòa, không để bụng: “Đây là chợ đen, vàng thau lẫn lộn, tôi cũng biết đạo lý không để tiền lộ ra ngoài, không bỏ trứng vào cùng một giỏ chứ. Thế nên...”


 


Cô vỗ vỗ vào bên hông: “Tiền của tôi cất ở đây này.”


 


Tất nhiên là nói dối rồi, tiền thật của Giang Đường nằm trong chiếc vòng ngọc trên cổ tay mảnh khảnh kia, lúc mua đồ cô giả vờ lấy ví nhưng thực ra là lấy tiền từ không gian ra, trong ví vốn chẳng để bao nhiêu.


 


Trần Đào Hoa ngạc nhiên nhướng mày.


 


Ban đầu thấy Giang Đường trắng trẻo, ngây thơ như con cừu non chờ bị làm thịt, cứ tưởng là tiểu thư chưa trải sự đời, ai ngờ cũng lanh lợi đáo để.


 


“Không mất gì là tốt rồi, lần sau cẩn thận hơn. Cô người gầy yếu thế này đừng có dại mà đối đầu với trộm cướp, mất ba hào thì thôi, liều mạng với chúng nó làm gì.” Trần Đào Hoa nghiêm túc nhắc nhở, ý chỉ hành động định bắt trộm lúc nãy của Giang Đường.


 


Giang Đường mỉm cười với Trần Đào Hoa, nụ cười ngọt ngào như mật: “Cảm ơn cô đã nhắc nhở, tôi sẽ ghi nhớ.”



 


Nhìn nụ cười quá đỗi ngọt ngào của Giang Đường, cô gái mạnh mẽ như Trần Đào Hoa bỗng thấy ngượng ngùng.


 


Cô biết mình ăn nói cộc lốc, đánh người thì hung hãn, cứ tưởng cô gái yếu đuối như Giang Đường sẽ sợ chết khiếp.


 


Ai ngờ Giang Đường chẳng những không sợ mà còn cười với cô.


 


Cô ấy... càng nhìn càng thấy đẹp!


 


Không chỉ đẹp mà còn trông rất giống một người.


 


Dù Trần Đào Hoa chưa bao giờ thấy người đó cười nhưng nếu người đó cười lên, chắc chắn cũng sẽ khiến người ta tan chảy như thế này.


 


“Chị Đào Hoa!” Gã mặt sẹo tên Ba quay lại, hớt hải báo cáo: “Chị yên tâm, thằng trộm đó em cho người giải lên đồn công an rồi, đảm bảo bóc lịch một năm rưỡi mới được ra. Chị lại đến giao thịt lợn à?”


 


“Ừ.” Trần Đào Hoa gật đầu, nhấc cái gùi tre nặng trịch xuống khỏi vai.


 



Cái gùi đặt xuống đất làm mặt đất rung chuyển, đủ biết nó nặng cỡ nào.


 


“Đây là nửa con lợn và cái đầu lợn anh Tưởng đặt lần trước, tôi mang đến đây. Sáng sớm nay mới mổ, tươi roi rói.”


 


“Máu còn chảy ròng ròng thế kia thì không tươi sao được. Chị Đào Hoa đi đường vất vả rồi để bọn em lo nốt cho.”


 


Gã Ba nhận lấy gùi tre, định nhấc lên nhưng nặng quá không nhấc nổi, đành phải kéo lê đi, vừa đi vừa rao to:


 


“Thịt lợn về! Có thịt lợn rồi bà con ơi!”


 


Thế là cả cái chợ đen nhốn nháo lên, ai nấy đều chen lấn xô đẩy vây quanh sạp thịt.


 


Trần Đào Hoa tách khỏi đám đông, ngạc nhiên thấy Giang Đường vẫn đứng đó, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn mình.


 


“Sao cô chưa về? Cũng muốn mua thịt à?”


 


Sao không nói sớm, nếu biết trước cô đã xẻo miếng thịt ngon nhất, nạc mỡ đan xen cho Giang Đường rồi.



 


Trần Đào Hoa thầm nghĩ, trước đây cô vốn không ưa mấy cô gái yếu đuối nhưng chẳng hiểu sao vừa gặp Giang Đường đã thấy hợp, thấy quý mến từ tận đáy lòng, có lẽ vì Giang Đường giống người đó chăng.


 


Giang Đường cười lắc đầu: “Tôi không mua thịt đâu, nhà có rồi. Cô giúp tôi bắt trộm, tôi còn chưa kịp cảm ơn cô mà.”


 


Nói rồi Giang Đường lấy từ trong giỏ ra mấy quả táo gai và đào rừng đưa cho Trần Đào Hoa.


 


Thấy Giang Đường lại gần, bàn tay trắng nõn sắp chạm vào mình, Trần Đào Hoa như bị điện giật, lùi lại mấy bước liền.


 


Giang Đường ngơ ngác ngẩng đầu, chuyện gì thế này?


 


Nhìn ánh mắt khó hiểu và có phần tổn thương của Giang Đường, Trần Đào Hoa lúng túng, ngượng ngùng giải thích: “À... tôi không có ý gì đâu... người tôi hôi lắm.”


 


Nhà họ Trần bao đời nay nuôi lợn trong làng từ ông nội đến bố cô, đến đời Trần Đào Hoa nhà không có con trai, chỉ có ba chị em gái.


 


Là chị cả, Trần Đào Hoa gánh vác nghiệp gia đình, tiếp tục nuôi lợn.


 


Thế nên Trần Đào Hoa lớn lên cùng đàn lợn.


Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Story Chương 87: Trông giống một người - 1
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...