Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 81: Cô ấy cười tít mắt


Nghe tiếng Phó Tư Niên, Giang Đường quay lại: “Anh về rồi à, đúng lúc ghê, em vừa làm xong sủi cảo dưa chua, ăn cơm được rồi đấy.”


 


“Sủi cảo... dưa chua?”


 


Giọng Phó Tư Niên hơi ngập ngừng, ánh mắt dán chặt vào nụ cười rạng rỡ của Giang Đường, soi kỹ như muốn tìm kiếm điều gì đó.


 


“Vâng, sủi cảo dưa chua. Chị Triệu cho ít dưa chua hôm nọ, hôm nay sang dạy em gói sủi cảo. Em không biết cán vỏ bánh cũng là chị ấy dạy đấy. Bánh to bánh nhỏ đủ cả, trông hơi xấu tí nhưng ngon lắm. Bánh to cho anh, bánh nhỏ cho Triều Triều với Nguyệt Nguyệt...”


 


Giang Đường huyên thuyên kể, giọng nói trong trẻo vui tươi. Nói một hồi cô thấy Phó Tư Niên nhìn mình chằm chằm quá, theo phản xạ đưa tay sờ mặt.


 


“Sao thế anh? Mặt em dính gì à? Dưa chua hay bột mì thế?”


 


Cô nghiêng đầu định soi gương xem mặt mũi thế nào.


 


Phó Tư Niên vội giữ cô lại: “Mặt em không dính gì đâu. Chỉ là... tối nay ăn sủi cảo dưa chua thì cái này em có ăn nữa không?”


 


Xiên kẹo hồ lô đỏ rực, bóng loáng được đưa đến trước mặt cô.


 


“Kẹo hồ lô?” Mắt Giang Đường sáng lên, ngạc nhiên hỏi: “Phó Tư Niên, anh mua kẹo hồ lô ở đâu thế? Không đúng, giờ này anh vừa tập huấn xong, làm gì có thời gian đi mua kẹo?”


 


Giang Đường tinh ý nhận ra điều bất thường.


 


Tai Phó Tư Niên nóng bừng, đáy mắt thoáng chút bối rối, hắng giọng: “Anh nghe người ta bảo ăn đồ ngọt tâm trạng sẽ tốt hơn.”



 


“Anh nghe người ta bảo...” Giang Đường bắt ngay được trọng điểm: “Anh nghĩ tâm trạng em không tốt sao?”


 


“Phó Tư Niên, tại sao anh lại nghĩ em buồn? Vì biết em chỉ đứng thứ hai, không được hạng nhất à?”


 


“Nên anh tưởng em buồn, đặc biệt đi mua kẹo hồ lô về dỗ em?”


 


Giang Đường cầm xiên kẹo, cười còn ngọt ngào hơn cả đường, đôi mắt cong cong nhìn Phó Tư Niên. Cô hỏi dồn dập khiến người đàn ông cả đời chưa nói câu tình tứ nào lúng túng chân tay.


 


Đứng ngược sáng, tai Phó Tư Niên đỏ lựng, cổ cũng nóng ran.


 


Anh lí nhí: “... Triều Triều và Nguyệt Nguyệt cũng muốn ăn kẹo hồ lô mà.”


 


Lại lôi con ra làm bia đỡ đạn.


 


Tuy không được nghe lời đường mật sướt mướt nhưng nhìn Phó Tư Niên ngượng chín người thế kia lại nghĩ anh vốn ít nói, bị nguyên chủ hiểu lầm bao lâu nay.


 


Anh nói không giỏi nhưng làm thì rất được, thế là tốt lắm rồi.


 


“Tư Niên, cảm ơn kẹo hồ lô của anh nhé.” Giang Đường cười duyên, kiễng chân hôn chụt một cái lên môi anh.


 


Nhẹ nhàng như cánh bướm lướt qua.


 


Chỉ thoáng chốc thôi.



 


Phó Tư Niên còn đang tiếc nuối, ánh mắt thèm thuồng dán chặt vào mặt vợ, muốn nhiều hơn thế nữa thì nghe thấy câu nói khiến anh ngỡ ngàng.


 


“Phó Tư Niên, anh đừng lo, đứng thứ hai tốt chán, em chẳng buồn tí nào đâu. Cái chức trợ lý gì đó em vốn chẳng ham, hôm trước quân trưởng Hạ nói em đã định từ chối rồi. Tại mấy cô văn công kia ngứa mắt quá nên em mới nhận lời thi cho bõ ghét thôi. Giờ thì hay rồi, Hoàng Y Y đứng nhất, vừa vả mặt Diệp Vân Thư, em lại vừa thoát được kiếp làm trợ lý cho Tống Viễn Dương, một mũi tên trúng hai đích~”


 


Phó Tư Niên ngẩn người hỏi lại: “Đường Đường, ý em là... ngay từ đầu em đã không muốn làm trợ lý cho Tống Viễn Dương?”


 


“Đúng rồi, tính chất công việc của anh ta anh biết mà. Em mà vào đấy, sau này dính đến bí mật quân sự kiểu gì cũng bị lôi chuyện thành phần ra soi mói rồi đá đít đi thôi. Thà không vào ngay từ đầu cho đỡ nhục, em cũng chẳng muốn tốn công vô ích.”


 


Giang Đường nói hết suy nghĩ trong lòng, thấy nồi sủi cảo bốc khói nghi ngút liền đưa tay định lấy.


 


“Để anh.”


 


Phó Tư Niên nhanh tay chắn Giang Đường ra sau lưng, tự mình vớt những chiếc sủi cảo dưa chua nóng hổi ra khỏi nồi.


 


Giang Đường đứng bên cạnh rảnh rỗi, đưa xiên kẹo hồ lô lên cắn một miếng.


 


Rộp một cái, lớp đường giòn tan vỡ ra hòa quyện với vị chua chua của táo gai, ngon tuyệt cú mèo.


 


Cô cười tít mắt.


 


Cùng lúc đó, Phó Tư Niên cũng cười không khép được miệng.


 


Giang Đường nhìn nụ cười không che giấu của chồng, trong lòng hiểu rõ mười mươi.



 


Vốn dĩ Phó Tư Niên không muốn cô tiếp xúc nhiều với Tống Viễn Dương, giờ cô không phải làm trợ lý lại chẳng hề buồn phiền gì, anh không sướng điên lên mới lạ.


 


Thấy chồng vui, Giang Đường cũng vui lây.


 


“Mẹ ơi.”


 


Sủi cảo nóng hổi vừa bưng ra thì Triều Triều và Nguyệt Nguyệt cũng chạy vào.


 


Việc đầu tiên Giang Đường làm là tịch thu kẹo hồ lô của hai con, nghiêm mặt giáo huấn: “Mẹ đã dặn thế nào? Trước khi ăn cơm không được ăn vặt cơ mà?”


 


Cô quan sát kỹ, Triều Triều mới ăn một quả, Nguyệt Nguyệt ăn một quả rưỡi, nói chung là ăn không nhiều, khả năng kiềm chế trước đồ ngọt của bọn trẻ thế là tốt rồi.


 


Nên giọng điệu của cô cũng không quá gay gắt.


 


Nguyệt Nguyệt ngước đôi mắt to tròn lên biện hộ: “Là bố cho mà mẹ.”


 


Giang Đường quay sang “xử” luôn cả bố: “Thế là bố sai rồi.”


 


Phó Tư Niên đưa tay lên miệng ho khan chữa ngượng: “Anh dặn chúng nó rồi, không được ăn nhiều.”


 


Giang Đường lườm yêu: “Anh là người lớn mà lại đi tin khả năng tự giác của trẻ con à, chúng nó có phải lính của anh đâu mà tuân lệnh răm rắp.”


 


Phó Tư Niên nhận lỗi ngay: “Ừ, anh sai rồi, lần sau anh không thế nữa.”



 


Ông bố trẻ lại được một bài học về nuôi dạy con cái.


 


Giang Đường gật đầu hài lòng: “Biết sai sửa sai là tốt. Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, các con nhớ chưa?”


 


“Mẹ ơi, chúng con nhớ rồi ạ.”


 


Hai đứa trẻ ngoan ngoãn gật đầu nhưng Triều Triều bất ngờ tung đòn phản công:


 


“Mẹ ơi, xiên kẹo của mẹ thiếu mất một quả, mẹ ăn rồi ạ?”


 


Giang Đường đỏ mặt tía tai, ngượng ngùng: “Là mẹ sai từ nay cả nhà mình trước khi ăn cơm không ai được ăn vặt nữa nhé. Thôi, ăn cơm nào.”


 


Sau màn “giáo dục trước bữa ăn” sâu sắc cho cả gia đình, bốn người cùng ngồi vào bàn thưởng thức bữa tối.


 


“Oa... dưa chua chị Triệu làm ngon thật, sủi cảo này ăn vào miệng là mê ngay, xem ra mùa đông này phải sang học chị ấy muối dưa mới được.”


 


“Mẹ ơi, sủi cảo ngon quá đi.”


 


“Mẹ ơi, hôm nay con sẽ ăn mười cái, hai mươi cái...”


 


“Lần sau anh được nghỉ, nhà mình lại cùng gói sủi cảo nhé, anh biết cán vỏ bánh đấy.”


 


Cả nhà vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả, miệng nhồm nhoàm sủi cảo thơm phức, ăn mãi không chán


Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Story Chương 81: Cô ấy cười tít mắt
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...