Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 73: Hoàng Y Y bị giam lỏng


Lúc này trong phòng.


 


“Ưm ưm ưm ưm...” Hoàng Y Y cố gắng phát ra những âm thanh yếu ớt, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ nhưng vô ích, chỉ còn lại tiếng th* d*c nghẹn ngào.


 


Sáng sớm nay khi tỉnh dậy, cô bàng hoàng nhận ra chân tay mình đã bị trói chặt, miệng bị nhét giẻ, không thể kêu cứu cũng chẳng thể cử động.


 


Trong khoảng thời gian đó, cô nghe thấy tiếng gõ cửa của các chị em trong khu, nghe thấy cuộc đối thoại giữa họ và mẹ chồng Lý Quế Hoa.


 


Hoàng Y Y cố sức gào thét nhưng miệng bị bịt kín, chẳng thể thốt nên lời.


 


Cô chỉ biết tuyệt vọng lắng nghe tiếng bước chân xa dần bên ngoài.


 


Thời gian trôi qua từng chút một, Hoàng Y Y dần chìm vào tuyệt vọng khi nhớ lại lời tuyên bố đắc thắng của bà Lý trước đó.


 


“Mày lôi quân trưởng Hạ ra dọa tao, tao hết cách nên mới phải đồng ý cho mày đi thi. Nhưng tao thiếu gì cách trị mày? Thi mười giờ bắt đầu, tao đợi đến mười rưỡi mới thả mày ra, lúc đấy muốn đi thì đi, có trách thì trách mày đến muộn thôi.”


 


“Hờ, đàn bà con gái thì an phận thủ thường đi, tưởng đọc được vài cuốn sách là ngon à? Đã gả cho con trai tao thì phải ở nhà giặt giũ nấu cơm trông con, đẻ con còn không xong mà đòi ra ngoài chưng diện, nằm mơ đi!”


 


“Hoàng Y Y, tao khuyên mày chết cái tâm đó đi, ai cũng tưởng mày đi từ sớm rồi, chẳng có ai đến cứu mày đâu, không có ai đâu... Ha ha.”


 


Tiếng cười chua ngoa của bà Lý vang vọng, bà ta đã vắt óc suy nghĩ mấy ngày nay mới tìm ra cách này để trừng trị con dâu.


 


Kết quả cuối cùng là Hoàng Y Y tự đi muộn, chẳng liên quan gì đến bà ta, nếu quân trưởng Hạ có trách tội thì cũng là do cô ngu ngốc.



 


Bà Lý hí hửng với kế hoạch hoàn hảo qua mặt được tất cả mọi người.


 


Trong tuyệt vọng, Hoàng Y Y đã khóc cạn nước mắt.


 


Nhưng cô không thể ngờ Giang Đường lại dẫn theo các chị em quay lại.


 


Vừa nghe thấy tiếng Giang Đường, tia hy vọng lại bùng lên trong lòng cô, cô dồn hết sức bình sinh vùng vẫy, cố gắng gây ra tiếng động để Giang Đường chú ý.


 


[Cứu mạng... ư ư ư... cứu tôi với... cứu mạng...]


 


Khi Giang Đường chặn cửa không cho bà Lý đóng, Hoàng Y Y cứ ngỡ mình sắp được cứu, trong lòng gào thét không ngừng.


 


Nhưng bà Lý lại dùng bài cũ đuổi khéo Giang Đường, cánh cửa đóng sầm lại dập tắt tia hy vọng vừa nhen nhóm.


 


“Hừ, Giang Đường thì làm được gì? Hoàng Y Y, mày cứ ngoan ngoãn ở nhà cho tao.” Bà Lý vẫn giọng điệu bề trên ra lệnh.


 


“Ưm ưm... ưm ưm...”


 


Cô không muốn... cô không muốn chỉ là một người phụ nữ quanh quẩn xó bếp, chỉ biết đẻ con...


 


Cô muốn tự quyết định cuộc đời mình!


 


Hoàng Y Y không còn tuyệt vọng như lúc trước nữa, tiếng nói của Giang Đường đã tiếp thêm cho cô sức mạnh chưa từng có. Cô phải thoát khỏi sự trói buộc này, phải làm điều mình muốn.



 


Cạnh chỗ Hoàng Y Y nằm có một chiếc ghế đẩu.


 


Cô dùng đôi chân bị trói chặt nhích từng chút một về phía chiếc ghế sau đó dùng hết sức bình sinh đạp mạnh một cái khiến chiếc ghế đổ rầm xuống đất.


 


Rầm!


 


Rầm!


 


Ngay khi chiếc ghế đổ xuống, một tiếng động lớn hơn, vang dội hơn cũng vang lên.


 


Cánh cửa bị bà Lý đóng chặt bất ngờ bị Giang Đường tung một cước đá văng ra.


 


Khi tất cả mọi người đều đinh ninh Hoàng Y Y đã đi thi và không có nhà thì Giang Đường lại nghe thấy tiếng ư ử yếu ớt vọng ra qua cánh cửa, tiếng kêu cứu bi ai và gấp gáp của Hoàng Y Y.


 


Thế nên cô dồn toàn lực đá phăng cánh cửa, không chút do dự.


 


“Tiểu Giang, em làm cái gì thế... Á! Hoàng Y Y! Hoàng Y Y, sao em còn ở nhà?”


 


Triệu Tú Mai đang định can ngăn hành động đường đột của Giang Đường thì cửa mở toang, đập vào mắt mọi người là cảnh tượng Hoàng Y Y bị trói gô nằm dưới đất. Tất cả đều trợn tròn mắt kinh hãi.


 


Là Hoàng Y Y thật!


 


“Bà Lý, bà điên rồi à? Hoàng Y Y là con dâu bà, sao bà nỡ đối xử với nó như thế!”



 


“Bà Lý, bà đúng là tâm địa độc ác còn lừa chúng tôi là nó đi thi rồi, hóa ra bà giam lỏng nó ở nhà! Điên thật rồi, sao trên đời lại có bà mẹ chồng ác độc thế này chứ!”


 


“May mà Tiểu Giang tinh ý, không thì hôm nay chúng ta bị bà già này lừa đẹp rồi.”


 


Các bà vợ phẫn nộ, chửi xối xả vào mặt bà Lý.


 


Giang Đường lao đến bên Hoàng Y Y, cởi trói cho cô, đỡ cô dậy:


 


“Y Y, cô sao rồi, có ổn không?”


 


“Tôi... tôi không sao.” Hoàng Y Y run lẩy bẩy vì kiệt sức sau hồi vùng vẫy, hai tay bám chặt lấy tay Giang Đường.


 


Cô chẳng màng đến đau đớn thể xác hay nỗi sợ hãi trong lòng, lúc này tâm trí cô chỉ có một chấp niệm duy nhất.


 


“Đồng chí Giang, mấy giờ rồi? Tôi phải đi thi, tôi nhất định phải đi thi!”


 


Đôi mắt ầng ậc nước đã nén hết sự hoảng loạn xuống, chỉ còn lại ánh nhìn kiên định cầu khẩn.


 


Giang Đường nắm chặt tay cô: “Yên tâm đi, vẫn còn kịp, chúng ta nhất định sẽ đi thi.”


 


“Không được!” Bà Lý bị mọi người chỉ trích nhưng vẫn chứng nào tật nấy, lao tới túm lấy tay Hoàng Y Y: “Hoàng Y Y là con dâu tao, nó phải nghe lời tao! Tao bảo không được đi là không được đi!”


 


“Mẹ buông con ra, con phải đi... con phải đi...”



 


“Đi cái gì mà đi. Đừng tưởng tao không biết mày nghĩ gì, ngữ trí thức chúng mày là lẳng lơ nhất, ra ngoài chỉ tổ léng phéng với trai, tao không để mày cắm sừng con trai tao đâu!”


 


Bà Lý càng nói càng quá quắt lại còn lôi chuyện trinh tiết ra sỉ nhục Hoàng Y Y.


 


Với sức lực hiện tại, Giang Đường thừa sức giật phắt Hoàng Y Y ra khỏi tay bà Lý.


 


Nhưng làm thế Hoàng Y Y sẽ bị thương vì mụ già kia đang bấu chặt lấy tay cô, móng tay sắc nhọn găm vào da thịt.


 


Xem ra phải khống chế mụ già này trước đã.


 


Giang Đường buông Hoàng Y Y ra, nhặt sợi dây thừng dưới đất lên, lừ lừ tiến về phía bà Lý.


 


Bà Lý trợn mắt: “Mày định làm gì?”


 


“Bà bảo tôi định làm gì à? Bà làm gì Hoàng Y Y thì tôi làm thế với bà!”


 


Giang Đường vận dụng sức mạnh được tôi luyện bằng nước linh tuyền, bẻ quặt tay bà Lý ra sau lưng rồi trói gô lại bằng sợi dây thừng to tướng.


 


“Con điên này! Mày dám làm thế với tao à, tao sẽ tố cáo mày! Tao tố cáo mày... ư ư ư...”


 


Miếng giẻ vừa dùng để bịt miệng Hoàng Y Y giờ nhét thẳng vào mồm bà Lý, chặn đứng những lời chửi rủa cay nghiệt.


 


Gậy ông đập lưng ông!


Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Story Chương 73: Hoàng Y Y bị giam lỏng
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...