Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 54: Vợ chồng son tâm sự đêm khuya


Phó Tư Niên đợi đến khi cả nhà ăn xong, Giang Đường và hai con bắt đầu lau miệng rồi mới đủng đỉnh đứng dậy ra mở cửa.


 


Giang Đường không ra theo, cô đứng trong sân nhìn bóng lưng chồng, nghe thấy anh mở cửa rồi buông một câu tỉnh bơ mặt không đổi sắc:


 


“Hóa ra là tiểu đoàn trưởng Điền à, tôi ở trong nhà ăn cơm nên không nghe thấy tiếng động bên ngoài, có chuyện gì thế?”


 


Giang Đường nghe mà suýt phì cười.


 


Sáng nay cô vừa bịa chuyện dọa Chung Thúy Bình, tối đến lại được xem Phó Tư Niên diễn kịch làm khó dễ chồng bà ta, đúng là vợ chồng mới cưới mà ăn ý hết sảy.


 


Nể tình Phó Tư Niên đã trả thù cho ba mẹ con, cô cũng miễn cưỡng động tay động chân chút vậy.


 


“Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, chúng ta dọn bàn rửa bát thôi nào.”


 


Giang Đường gọi hai con cùng dọn dẹp, không thể cứ bắt đoàn trưởng Phó uy phong lẫm liệt làm ông nội trợ mãi được.


 


Bên ngoài, tiểu đoàn trưởng Điền thấy Phó Tư Niên chịu ló mặt ra thì mừng như bắt được vàng, dù biết thừa anh nói dối cũng chẳng dám ho he nửa lời, chỉ biết cười trừ.


 


Ông ta kéo theo thằng con quý tử mông nở hoa, đau đến không nói nên lời, cúi đầu rối rít xin lỗi Phó Tư Niên.


 


Còn chuyện sau đó ông ta nói gì, Giang Đường chẳng buồn bận tâm, cô tin Phó Tư Niên sẽ xử lý ổn thỏa.


 


Đêm xuống.


 



Giang Đường lấy đài radio ra dò sóng, chọn một kênh đang phát nhạc rồi cùng hai con nghe. Đây là thú vui giải trí xa xỉ nhất thời bấy giờ, chứ tối đến ngoài nhìn nhau ra thì chẳng biết làm gì.


 


Nghe nhạc một lúc, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt lăn ra ngủ say. Giang Đường ngước nhìn Phó Tư Niên, khẽ hỏi: “Phó Tư Niên, anh có chuyện muốn nói với em à?”


 


Cả buổi tối anh cứ ấp a ấp úng, chắc vì bọn trẻ còn thức nên ngại mở lời.


 


Phó Tư Niên liếc nhìn hai con đã ngủ, hạ giọng hỏi: “Đường Đường, sao em biết chuyện đổi nhà?”


 


Giang Đường nghẹn lời.


 


Ban ngày Triệu Tú Mai vừa hỏi, tối về lại bị chồng tra khảo.


 


Cô bình tĩnh đáp: “Nghe chị Triệu kể đấy.”


 


Phó Tư Niên không quan tâm cô biết từ đâu, anh chỉ cảm thấy có lỗi với vợ con.


 


“Đường Đường, chuyện đổi nhà không phải anh cố ý giấu em đâu. Lúc đó nhà tiểu đoàn trưởng Điền có cô em vợ đến ở, nhà đông người chật chội quá lại có chủ nhiệm hội phụ nữ đứng ra nói đỡ nên anh mới đồng ý. Nếu em thích nhà rộng, anh có thể viết báo cáo...”


 


“Không cần đâu. Phó Tư Niên, thật sự không cần đâu.”


 


Giang Đường nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định:


 


“Những lời em nói với Chung Thúy Bình lúc cãi nhau là thật lòng đấy. Nhà to hay bé không quan trọng, quan trọng là nơi đó có anh, có Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, đó mới là nhà của chúng ta.”


 


Phó Tư Niên nhìn vợ đắm đuối, không thể rời mắt thì thầm: “Bà xã, em tốt quá.”



Ngoài chuyện nhà cửa, Phó Tư Niên còn một chuyện nữa muốn hỏi.


 


“Em đặc biệt nhắc đến đoàn văn công, có phải trước đó họ đã gây khó dễ cho em rồi không?”


 


Giọng nói dịu dàng nhưng đáy mắt anh lại lóe lên tia lạnh lẽo khó phát hiện.


 


Từ lúc Diệp Vân Thư và Lâm Tú Nhi xuất hiện ở khu tập thể, Phó Tư Niên đã cảm thấy họ và Giang Đường không phải mới gặp lần đầu, đặc biệt là cô gái tên Diệp Vân Thư kia, rõ ràng là cố tình nhắm vào vợ anh.


 


Khả năng duy nhất anh nghĩ đến là họ đã chạm mặt trên tàu hỏa.


 


Và quả nhiên Giang Đường xác nhận.


 


“Vâng, trước đó có gặp vài lần. Một lần trên tàu, có chút xích mích nhỏ. Sau đó... là vì cái hộp nhạc này.”


 


“Hộp nhạc?”


 


“Diệp Vân Thư cũng muốn mua cái hộp nhạc này nhưng lúc đó cô ta không đủ tiền nên người bán không bán cho, bị em nẫng tay trên. Chắc vì thế mà cô ta cay cú, không ưa em.” Giang Đường kể lại đầu đuôi sự việc, không giấu giếm gì.


 


Vừa kể, cô vừa thấy lông mày Phó Tư Niên nhíu chặt lại, sắp thắt nút đến nơi rồi.


 


Nghe xong, Phó Tư Niên trách móc đầy lo lắng: “Chuyện này sao em không nói với anh? Cô ta có làm gì em không? Em có bị thương không?”


 


Vừa nói anh vừa nắm lấy tay Giang Đường, muốn kiểm tra xem cô có xây xát ở đâu không.


 


Giang Đường mặc đồ ngủ mỏng manh lại có con cái bên cạnh, sao có thể để anh s* s**ng lung tung thế được, cô vỗ nhẹ vào tay anh.



 


Cô ngượng ngùng mắng yêu: “Anh bớt tay chân táy máy đi.”


 


Rồi nói tiếp: “Chuyện vặt vãnh thôi mà, em giải quyết xong hết rồi, hộp nhạc là của em~”


 


Giang Đường cười tít mắt, ánh mắt long lanh nhìn Phó Tư Niên như muốn nói: Phó Tư Niên, anh cũng là của em!


 


Diệp Vân Thư có muốn cướp cũng đừng hòng.


 


Phó Tư Niên hỏi xong, giờ đến lượt Giang Đường thẩm vấn.


 


Cô nghiêm giọng: “Các anh gặp nhau trong doanh trại rồi phải không? Nếu không sao lại cùng đến khu tập thể thế kia? Trước đó đã xảy ra chuyện gì?”


 


Dù lúc đó tình hình hỗn loạn nhưng Giang Đường vẫn nhận ra Diệp Vân Thư đi cùng nhóm Phó Tư Niên và quân trưởng Hạ.


 


Dưới ánh mắt dò xét của vợ, Phó Tư Niên thực sự thấy mình và Diệp Vân Thư chẳng có gì để khai báo cả.


 


Nhưng nếu nói không có gì thì Giang Đường chắc chắn không tin.


 


Để trấn an bà xã đang “nổi cơn tam bành”, Phó Tư Niên vắt óc nhớ lại rồi kể:


 


“... Diệp Vân Thư tự ý xông vào thao trường, xảy ra chút sự cố, Lương Khai Lai đỡ cô ta, sau đó... Lương Khai Lai dẫm phải phân chó.”


 


Phó Tư Niên tường thuật lại sự việc một cách khô khan, không thêm thắt chút cảm xúc nào, nghe cứ như đang giải toán.


 



 


Nhưng rồi cô chợt nghĩ ra một khả năng.


 


Chẳng lẽ vì Lương Khai Lai tiếp xúc với Diệp Vân Thư nên bị cô ta hút mất vận khí, trở nên xui xẻo dẫm phải phân chó?


 


Nghĩ kỹ thì thấy cũng có lý phết.


 


Giang Đường cảm thán: “Đại đội trưởng Lương đen đủi thật đấy.”


 


Phó Tư Niên gật đầu đồng tình. (Lương Khai Lai: Hắt xì! Ai đang nói xấu mình thế nhỉ?)


 


Giang Đường lại kéo áo Phó Tư Niên, động tác y hệt bé Nguyệt Nguyệt.


 


Cô hỏi tiếp: “Tư Niên, anh thực sự muốn em làm trợ lý cho Tống Viễn Dương sao?”


 


Phó Tư Niên đáp:


 


“Nếu em muốn thì anh ủng hộ. Nếu em nhận công việc này chắc chắn sẽ bận rộn, lúc đó chúng ta gửi Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đi học, bỏ ít tiền thuê một chị vợ trong khu đưa đón con đi học. Như thế em đỡ phải lo việc nhà, có thể tập trung làm việc.”


 


Giang Đường khá bất ngờ.


 


Cô cứ tưởng đàn ông thời này đa số gia trưởng, chỉ thích vợ ở nhà nội trợ chăm con, lúc trước Phó Tư Niên bảo tôn trọng ý kiến cô chắc chỉ là nói khách sáo trước mặt quân trưởng Hạ thôi.


 


Giờ xem ra không phải vậy, Phó Tư Niên thậm chí đã tính toán chu toàn cả việc con cái giúp cô rồi.


 


Người đàn ông này tâm lý quá đi mất, làm sao bây giờ, càng ngày càng thích anh rồi.


Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Story Chương 54: Vợ chồng son tâm sự đêm khuya
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...