Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 4: Bốp bốp! Hai cái tát vẫn còn chưa đủ!


Giang Thanh Hoan dành cho Giang Đường không chỉ đơn thuần là hận thù mà còn là lòng đố kỵ sâu sắc tích tụ suốt bao năm qua.


 


Cùng là con cháu nhà họ Giang nhưng ông nội lại để lại toàn bộ gia sản cho cha mẹ Giang Đường giúp bọn họ phất lên rồi trở thành những nhà tư bản lừng lẫy khắp đất Thượng Hải.


 


Hừ, nhà tư bản thì đã sao, bây giờ chẳng phải cũng bị đày xuống nông trường hốt phân bò đó ư!


 


Thế mà số con nhỏ đó lại tốt, ngay trước khi bị đưa đi cải tạo lại kết hôn với một thủ trưởng nên chẳng những không phải về quê chịu khổ mà còn được tiếp tục sống cuộc đời của một thiên kim tiểu thư.


 


Chỉ tiếc là Giang Đường lại là kẻ mù quáng vì tình, chỉ vì một gã đàn ông tồi tên Lâm Bình Xuyên mà sẵn sàng vứt bỏ cuộc sống sung sướng để bỏ trốn.


 


Đúng là nực cười.


 


Giang Thanh Hoan trút hết ác ý dành cho Giang Đường lên đầu hai đứa trẻ nhỏ xíu, miệng cứ lặp đi lặp lại rằng chúng là “đồ tạp chủng không cha không mẹ”.


 


Bé Nguyệt Nguyệt sợ hãi đến đỏ hoe đôi mắt, trong cặp mắt to tròn đen láy ngân ngấn nước, cô bé lí nhí hỏi anh trai:


 


“Anh ơi, mẹ thật sự không cần chúng mình nữa ạ?”


 


Lần này Triều Triều không trả lời em gái nhưng khi nghe Giang Thanh Hoan lại một lần nữa buông lời cay độc rằng “Mẹ mày sớm đã chạy theo trai rồi, không thèm đếm xỉa đến chúng mày nữa đâu” thì đứa bé trai lao về phía ả ta như một con hổ con hung dữ.


 


“Không cho phép cô nói mẹ cháu như thế!”


 


Triều Triều lớn tiếng phản bác rồi vươn tay chộp lấy cổ tay Giang Thanh Hoan.


 


Sức vóc của một đứa trẻ năm tuổi làm sao địch lại người lớn, thế nên ngay từ đầu Triều Triều không hề có ý định đọ sức mà sau khi tóm chặt lấy tay ả, cậu bé há miệng cắn thật mạnh.


 


Hàm răng nhỏ sắc nhọn cắm phập vào da thịt, cậu bé nghiến chặt lấy tay Giang Thanh Hoan không buông!


 


Cậu bé đang trút hết nỗi phẫn nộ trong lòng cũng là đang dùng cả tính mạng để bảo vệ hình tượng người mẹ trong trái tim mình.


 


Trong bếp vang lên tiếng hét chói tai của Giang Thanh Hoan.



 


Triều Triều cắn quá mạnh khiến gương mặt ả méo xệch vì đau đớn, cánh tay co giật cứng đờ.


 


“Đồ tạp chủng, mày dám cắn tao à!”


 


Giang Thanh Hoan giằng co vài cái nhưng không đẩy được thằng bé ra liền thẳng chân đá mạnh vào bụng nó, hất văng đứa trẻ ra ngoài.


 


Triều Triều ngã bệt xuống đất, vừa đau đớn vừa chật vật.


 


Chưa hả giận, Giang Thanh Hoan còn giơ cao cánh tay, định giáng xuống khuôn mặt nhỏ nhắn của Triều Triều một cái tát...


 


“Anh ơi!”


 


Nguyệt Nguyệt đang co ro trong góc hét lên thảm thiết, cô bé lảo đảo chạy tới rồi dùng thân hình gầy gò của mình ôm chặt lấy anh trai.


 


Giang Thanh Hoan chẳng thèm quan tâm là Triều Triều hay Nguyệt Nguyệt, miễn là hai đứa nghiệt chủng này thì ả đánh tất.


 


Cánh tay giơ cao của ả sắp sửa giáng xuống.


 


Đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc…


 


“Dừng tay!”


 


Giang Đường cuối cùng cũng về đến nơi, cô lao như bay vào bếp và chứng kiến cảnh tượng này liền lập tức chộp lấy cổ tay Giang Thanh Hoan rồi trở tay giáng cho ả hai cái tát.


 


Bốp!


 


Bốp!


 


Tiếng tát tai vang lên giòn giã nhưng không phải rơi lên người cặp song sinh mà in hằn trên mặt Giang Thanh Hoan.


 


Giang Thanh Hoan nãy giờ còn đang dương dương tự đắc, vì không kịp đề phòng nên bị đánh đến lệch cả đầu.



 


Giang Đường ra tay không hề nhẹ đánh cho đầu óc ả ong ong, trên mặt lập tức nổi lên dấu năm ngón tay đỏ ửng.


 


Ả nén cơn đau rát trên mặt, nghiêng đầu nhìn Giang Đường với đôi mắt trố lồi vì kinh ngạc, theo bản năng buột miệng thốt lên:


 


“Mày... không phải mày đã ra ga tàu bỏ trốn cùng trai rồi sao, sao lại còn vác mặt về đây?”


 


Giang Đường không chỉ bỏ trốn mà còn bị bán cho một lão già thọt chân, giá cả cũng đã chốt xong xuôi nên lẽ ra kế hoạch phải chu toàn tuyệt đối mới phải, tại sao cô ta lại bình an vô sự trở về?!


 


Trong đầu Giang Thanh Hoan tràn ngập những dấu hỏi.


 


Giang Đường ngay lập tức bắt được sơ hở trong lời nói của Giang Thanh Hoan, cô nhìn ả rồi lạnh lùng chất vấn:


 


“Giang Thanh Hoan, tại sao cô lại biết tôi bỏ trốn cùng người khác?”


 


Đó là chuyện bỏ trốn là bí mật chỉ có hai người trong cuộc mới biết, cớ sao Giang Thanh Hoan lại tường tận đến thế?


 


Từ ký ức của nguyên chủ thì Giang Đường đã sớm nghi ngờ, việc Lâm Bình Xuyên xuất hiện quá mức trùng hợp cứ như thể hắn được tạo ra dựa trên đúng gu thẩm mỹ của nguyên chủ vậy.


 


Mục đích chính là dụ dỗ nguyên chủ bỏ trốn rồi đẩy cô vào con đường vạn kiếp bất phục.


 


Câu nói lỡ miệng lúc này của Giang Thanh Hoan càng chứng minh suy đoán của Giang Đường là đúng.


 


Giang Thanh Hoan cũng nhận ra mình vừa lỡ lời, ả vừa ôm mặt vừa vội vàng chối bay chối biến:


 


“Tao cũng chỉ nghe người ngoài đồn đại linh tinh thôi chứ không tính là thật. Giờ mày đã về rồi thì chứng tỏ đó là tin vịt.”


 


“Hờ, tin vịt cơ đấy.”


 


Giang Đường nhìn Giang Thanh Hoan bằng ánh mắt như đang xem một con hề nhảy nhót rồi cười khẩy đầy mỉa mai:


 


“Chuyện bỏ trốn là tin vịt nhưng chuyện cô định đánh con tôi là do chính mắt tôi nhìn thấy, cái này chắc chắn là thật rồi nhỉ? Giang Thanh Hoan, dựa vào đâu mà cô dám đánh con của tôi?”



Giang Thanh Hoan lại một lần nữa ngẩn người, mấy chữ “con của tôi” làm sao có thể thốt ra từ miệng Giang Đường được chứ.


 


Trước đây cô ta còn cảm thấy ghê tởm khi nhìn thấy bọn trẻ, đối xử với hai đứa nhỏ như người dưng nước lã, chưa từng dành cho chúng chút tình thương nào.


 


Hôm nay đầu óc Giang Đường bị úng nước hay sao?


 


Vậy mà lại bắt đầu biết quan tâm đến con cái rồi?


 


Trong lòng Giang Thanh Hoan đầy rẫy nghi hoặc nhưng điều khiến ả kinh hãi hơn cả là ánh mắt lạnh lùng đầy nguy hiểm của Giang Đường lúc này, cảm giác như cô có thể giáng thêm cho ả hai cái tát nữa bất cứ lúc nào.


 


Ả vội vàng giải thích:


 


“Giang Đường, là do chúng nó ăn trộm bánh bao thịt trong bếp trước, tí tuổi đầu đã tắt mắt không chịu học cái hay nên tao mới thay mày dạy dỗ chúng nó. Trẻ con không uốn nắn từ bé thì lớn lên còn ra thể thống gì nữa?”


 


Nghe những lời lẽ ra vẻ đạo mạo ấy mà Giang Đường chỉ thấy nực cười.


 


“Chúng cháu không có ăn trộm!” Triều Triều đang ngồi bệt dưới đất phẫn nộ phản bác.


 


Giang Đường quay đầu nhìn đứa trẻ, đôi mắt đen láy sáng ngời cùng khuôn mặt tuấn tú cho thấy sau này lớn lên chắc chắn cậu bé sẽ là một mỹ nam làm say đắm bao cô gái, chỉ tiếc là giờ cậu bé gầy gò quá.


 


Lại nhìn sang bé gái Nguyệt Nguyệt bên cạnh, đôi mắt to tròn long lanh, ánh mắt đáng thương, nước mắt làm ướt đẫm hàng mi khiến cô bé trông vừa mềm mại vừa ngây thơ, nhìn thôi đã thấy xót xa.


 


Một cặp long phượng đáng yêu đến thế này mà nguyên chủ lại nỡ lòng nào thờ ơ để mặc cho gia đình Giang Thanh Hoan bắt nạt, đúng là đồ ngu ngốc.


 


Nhưng giờ không sao rồi, hai đứa trẻ này từ nay là con của cô, Giang Đường!


 


“Mẹ ơi, con và em thật sự không trộm bánh bao thịt...” Triều Triều không bỏ cuộc mà giải thích thêm lần nữa, cậu bé dè dặt nhìn Giang Đường vì sợ cô không tin.


 


Giang Đường dịu dàng lên tiếng: “Triều Triều, mẹ tin con, con của mẹ không bao giờ là kẻ ăn cắp.”


 


Chỉ một câu nói đơn giản ấy thôi cũng đủ làm khuôn mặt nhỏ nhắn của Triều Triều bừng sáng, ngay cả Nguyệt Nguyệt cũng nhìn Giang Đường đầy kinh ngạc và vui sướng.


 



Mẹ vậy mà lại tin tưởng chúng!


 


Giang Đường xoay người, nhân lúc Giang Thanh Hoan không phòng bị lại thẳng tay tát mạnh thêm hai cái nữa.


 


Bốp! Bốp!


 


Đánh xong, Giang Đường còn thong thả xoay xoay cổ tay.


 


Khuôn mặt Giang Thanh Hoan sưng đỏ tấy lên, ả run rẩy chỉ vào mặt Giang Đường: “Mày... mày... mày lại dám đánh tao!”


 


“Đánh thì cũng đánh rồi, chẳng lẽ đánh cô còn phải chọn ngày lành tháng tốt nữa sao?”


 


Giang Đường không khách khí phản bác:


 


“Hai cái tát vừa rồi là tôi đánh thay cho Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, đánh cái thói dối trá của cô, đến đứa trẻ năm tuổi mà cũng dám vu khống!”


 


“Bánh bao thịt hay không bánh bao thịt cái gì, con của Giang Đường này không đời nào đi ăn trộm đồ của người khác.”


 


“Mà cho dù có trộm thật thì đã sao? Tất cả mọi thứ trong cái nhà này đều là của tôi, đồ trong bếp cũng là của tôi, con tôi muốn ăn bánh bao thịt thì có vấn đề gì à? Còn cô nữa - Giang Thanh Hoan, cái váy liền thân cô đang mặc, đôi giày cao gót da cừu cô đang đi, có thứ nào không phải mua bằng tiền của tôi không? Cô nói xem tôi có tư cách đánh cô hay không?”


 


“Nếu cảm thấy oan ức quá thì để lại hết đồ đạc rồi cút khỏi cái nhà này ngay!”


 


Giang Thanh Hoan bị sự bá đạo và mạnh mẽ của Giang Đường dọa cho chết sững. Rõ ràng trước đây Giang Đường ngu ngốc đến mức chỉ cần ả khích bác vài câu là tin sái cổ, sao giờ lại như biến thành một người hoàn toàn khác vậy?


 


Giang Đường đương nhiên nhìn ra sự kinh ngạc của Giang Thanh Hoan nhưng cô không định che giấu bản thân, dù sao cô cũng đang mang lớp vỏ của nguyên chủ, chẳng ai có thể ngờ đến chuyện “xuyên không” kỳ lạ này đâu.


 


Cô cười khẩy: “Giang Thanh Hoan, cô - cút - chưa?”


 


Trong bếp ồn ào náo loạn nên đã thu hút sự chú ý của Giang Đức Hải và vợ ông ta là Đinh Ngọc Cầm.


 


Hoặc nói đúng hơn là hai người này vẫn luôn nghe ngóng động tĩnh trong bếp, ban nãy thấy Giang Thanh Hoan không chịu thiệt thòi nên giả vờ điếc, giờ thấy tình thế không ổn mới làm bộ hốt hoảng chạy vào.


 


Đinh Ngọc Cầm dùng giọng điệu khoa trương nói: “Ôi chao ôi, chuyện gì thế này? Hai chị em sao lại cãi nhau ầm ĩ thế? Thanh Hoan, có phải con chọc giận chị Đường Đường không, mau xin lỗi chị đi.”


Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Story Chương 4: Bốp bốp! Hai cái tát vẫn còn chưa đủ!
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...