Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 23: Đoàn trưởng Phó ghen ngầm
Văn phòng quân khu.
Phó Tư Niên xoay nắm cửa bước vào thì khựng lại.
Bởi vì trong văn phòng đã có một người đang nằm chình ình ở đó.
Phó Tư Niên chưa kịp lên tiếng thì người nằm trên giường gấp đã hỏi trước: “Đoàn trưởng Phó, sao anh lại đến đây?”
Người đó là Lương Khai Lai cũng chỉ có cậu ta mới dám ngang nhiên vào văn phòng Phó Tư Niên chiếm giường ngủ.
Lương Khai Lai vốn đã ngủ rồi, nghe tiếng mở cửa thì theo thói quen nghề nghiệp tỉnh dậy, thấy Phó Tư Niên nên hơi ngơ ngác buột miệng hỏi.
Tỉnh táo lại một chút, cậu ta càng thấy sai sai.
Lương Khai Lai tung chăn ngồi dậy, trố mắt nhìn Phó Tư Niên: “Không đúng! Chị dâu đã đến khu tập thể rồi, nhà cửa cũng dọn dẹp sạch sẽ, giường chiếu chăn màn đầy đủ, vợ con đề huề sướng thế sao anh lại chui về cái văn phòng lạnh lẽo này?”
Nhắc đến nguyên do, sắc mặt Phó Tư Niên càng thêm sa sầm, chuyện hoang đường đó anh chẳng muốn nhắc tới nửa lời.
Thấy Phó Tư Niên im lặng, Lương Khai Lai càng được đà suy diễn: “Đoàn trưởng Phó, chẳng lẽ anh bị chị dâu đuổi ra khỏi nhà à?”
May mà Lương Khai Lai không biết chuyện nguyên chủ đòi ly hôn suốt năm năm qua, nếu không chắc cậu ta càng tin sái cổ chuyện Phó Tư Niên bị vợ tống cổ ra đường.
“Hay là hai vợ chồng cãi nhau, anh chọc giận chị dâu rồi? Không đúng nha, chị dâu trông dịu dàng thế kia, sao cãi nhau với anh được. Không phải lỗi tại chị dâu thì chỉ có thể là...”
Ánh mắt Lương Khai Lai quét tới quét lui trên người Phó Tư Niên.
Phó Tư Niên cứ tưởng cậu ta sẽ phun ra câu gì kinh thiên động địa lắm, ai ngờ chốt lại một câu:
“Đoàn trưởng Phó, chắc chắn anh làm chuyện gì có lỗi với chị dâu nên chị ấy mới giận.” Lương Khai Lai tự đắc gật gù, cảm thấy suy đoán của mình chuẩn không cần chỉnh.
Phó Tư Niên cạn lời trong lòng. Lương Khai Lai là trai tân, biết gì chuyện vợ chồng mà đoán già đoán non, sai bét nhè.
Nhưng nếu không nói sự thật, e là Lương Khai Lai sẽ đoán mò cả đêm khiến anh chẳng được yên thân.
Hơn nữa, trong tính toán của Phó Tư Niên cũng cần đến Lương Khai Lai.
Phó Tư Niên vừa lôi chiếc giường gấp khác trong văn phòng ra vừa dửng dưng nói: “Là giường sập rồi.”
“Giường sập á...” Lương Khai Lai lẩm bẩm nhắc lại sau đó đột nhiên trợn tròn mắt nhìn Phó Tư Niên: “Chị dâu mới đến ngày đầu tiên mà hai người đã làm sập giường rồi cơ à?”
Mãnh liệt thế sao?
Chị dâu chịu nổi không đấy?
Phó Tư Niên muốn chính là hiệu quả này, anh mặt không đổi sắc, không chút chột dạ đáp: “Giường cũ quá rồi, tự nhiên nó sập thôi.”
Dù sao cũng không phải do anh cố ý đá sập.
Lương Khai Lai nghe mà tặc lưỡi, chuyện nghe thì bình thường nhưng rơi vào người Phó Tư Niên sao mà buồn cười thế không biết.
“Vâng vâng vâng... giường tự nhiên sập, tuyệt đối không phải do anh và chị dâu xa cách lâu ngày nên kịch liệt quá mức đâu ạ. Báo cáo Đoàn trưởng Phó! Sáng mai em sẽ sang phòng hậu cần xin cấp cái giường mới ngay, đảm bảo chắc chắn, có “hoạt động” kiểu gì cũng không sập được.”
Dứt lời, Lương Khai Lai cười phá lên khoái trá.
Phó Tư Niên tiện tay vớ lấy đồ vật ném về phía cậu ta cảnh cáo sau đó bồi thêm một câu: “Xin thêm cái tủ quần áo nữa, tủ cũng hỏng rồi.”
Tiếng cười của Lương Khai Lai càng thêm phóng túng, cậu ta chẳng buồn bận tâm tại sao tủ quần áo cũng hỏng, chỉ nhớ mỗi chi tiết giường sập.
Phó Tư Niên chẳng buồn c** q**n áo, nằm vật xuống giường gấp, vắt tay lên trán che mắt. Trên đầu ngón tay vẫn còn vương vấn mùi hương của Giang Đường và ký ức về những khoảnh khắc ** *n nóng bỏng vừa qua.
Anh thầm nghĩ, có vợ ở bên thật tốt biết bao.
Đèn tắt, văn phòng chìm vào bóng tối nhưng cái miệng của Lương Khai Lai vẫn chưa chịu nghỉ, lần này cậu ta nói chuyện chính sự.
“Đoàn trưởng Phó, anh yên tâm đi, người đàn ông dắt con anh trên tàu tên là Tống Viễn Dương, sinh viên ưu tú của Đại học Bắc Kinh, đến đơn vị mình hỗ trợ nghiên cứu khoa học đấy. Thủ trưởng Hạ phải vất vả lắm mới mời được nhân tài như thế về. Anh ta với chị dâu không quen biết nhau đâu, tình cờ gặp trên tàu thôi. Thấy chị dâu một mình xoay xở với hai đứa nhỏ vất vả nên anh ta tốt bụng giúp đỡ chút đỉnh.”
“Người có học đúng là khác bọt, thủ trưởng Hạ coi trọng lắm, đích thân ra ga đón lại còn nhường luôn ký túc xá của tôi cho anh ta ở vì hết phòng. Chứ không thì tôi đâu phải chui vào đây nằm cái giường gấp bé tí tẹo này, xoay người cũng khó...”
“Biết chữ sướng thật đấy...”
Những lời này của Lương Khai Lai đã làm rõ thân phận của Tống Viễn Dương và mối quan hệ giữa anh ta với Giang Đường.
Thực ra lúc ở ga tàu, thấy Giang Đường chẳng thèm liếc mắt nhìn Tống Viễn Dương lấy một lần là Phó Tư Niên đã biết mình hiểu lầm chuyện Triều Triều và Tống Viễn Dương là cha con rồi.
Cùng một chuyến tàu, cùng xuất phát một ga, tại sao người ngồi đối diện Giang Đường không phải là anh chứ?
Nếu là anh thì đã sớm gặp được vợ con để chăm sóc họ rồi.
Dù đã rõ sự tình nhưng Đoàn trưởng Phó vẫn cứ ghen ngầm trong lòng.
Lương Khai Lai luyên thuyên thêm vài chuyện trong đơn vị và mệnh lệnh mới của thủ trưởng Hạ, nói một hồi thì ngáp dài rồi lăn ra ngủ say sưa.
Phó Tư Niên vừa mới dập tắt được ngọn lửa d*c v*ng trong người nên khó ngủ hơn.
Anh lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn, im lặng một hồi lâu rồi bất ngờ đứng dậy.
Phó Tư Niên đi đến bên giường Lương Khai Lai, đá đá vào chân giường.
Lương Khai Lai bị đánh thức lần thứ hai: “Đoàn trưởng Phó, sao thế? Đêm hôm không ngủ lại định lôi tôi đi làm nhiệm vụ à?”
Phó Tư Niên lạnh lùng chất vấn: “Lương Khai Lai, về đến giờ cậu chưa tắm đúng không? Cút đi tắm ngay cho tôi.”
“Đoàn trưởng Phó, nhớ năm xưa anh em mình cùng chung chiến hào, mười lăm ngày không tắm anh cũng có chê tôi hôi đâu, sao giờ lại...”
Lương Khai Lai đầu hàng trước ánh mắt sắc lẹm của Phó Tư Niên:
“Được được được... tôi cút đi tắm ngay đây... Rõ ràng trước đây anh đâu có thế... Đúng là có vợ vào cái khác hẳn...”
Lương Khai Lai vừa lải nhải vừa lồm cồm bò dậy đi ra nhà tắm công cộng.
Phó Tư Niên trước đây đúng là không như thế, bộ đội toàn đàn ông con trai với nhau, tập luyện xong mồ hôi nhễ nhại, ai cũng hôi rình như ai nên chẳng ai chê ai.
Nhưng tối nay sau khi ngửi thấy mùi hương ngọt ngào trên người Giang Đường, quay sang ngửi mùi chua lòm của Lương Khai Lai thì đúng là... Không! Chịu! Nổi!
Bước đầu tiên trên con đường phúc hắc của Đoàn trưởng Phó~
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Story
Chương 23: Đoàn trưởng Phó ghen ngầm
10.0/10 từ 29 lượt.
