Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 18: Đêm tân hôn dính bầu ngay


Cả nhà bốn người đang bận rộn trong nhà thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.


 


Thực ra cũng chẳng phải gõ cửa vì cửa rụng mất rồi còn đâu, đó là tiếng gọi của Lương Khai Lai.


 


“Đoàn trưởng Phó! Chị dâu ơi!”


 


Phó Tư Niên bỏ giẻ lau xuống, Giang Đường rửa tay sạch sẽ, cả hai cùng bước ra ngoài.


 


Ngoài sân, Lương Khai Lai đang nhìn cánh cửa gỗ nằm chỏng chơ dưới đất với vẻ thích thú, chậc chậc, mới đó mà đã “phá nhà” thế này rồi sao?


 


Phó Tư Niên thấy thế thì ho khan vài tiếng chữa ngượng: “Khụ khụ.”


 


Thấy hai vợ chồng bước ra, Lương Khai Lai lập tức thu lại nụ cười cợt nhả, đứng nghiêm trang báo cáo:


 


“Đoàn trưởng Phó, chị dâu, hai người về đến nhà rồi ạ.”


 


Giang Đường nhớ ra mấy tiếng trước ở ga tàu, người đứng cạnh Phó Tư Niên cũng mặc quân phục chính là Lương Khai Lai.


 


Lương Khai Lai cũng lái xe về đơn vị cùng đoàn đón thủ trưởng Hạ. Họ xuất phát muộn hơn ở ga tàu nhưng trên đường đi lại phóng nhanh, không như Phó Tư Niên vì lo cho vợ con nên cố tình đi chậm để xe chạy êm nhất có thể.


 


Thế nên trên đường đi xe của Lương Khai Lai đã vượt xe Phó Tư Niên và về đến quân khu trước.


 


Lương Khai Lai dõng dạc nói: “Đoàn trưởng Phó, chị dâu, thủ trưởng Hạ bảo chị dâu đến theo quân là chuyện vui, đơn vị chúng ta phải quan tâm đến đời sống của từng quân nhân nên bảo tôi mang ít đồ qua đây.”


 


Lương Khai Lai vẫy tay ra hiệu, lập tức có ba cậu lính trẻ măng xuất hiện từ bên cạnh. Người thì ôm chăn gối, người vác bàn trà, người xách chậu rửa mặt và phích nước nóng.


 


Phòng hậu cần chu đáo thật, những thứ Phó Tư Niên có thể cần dùng đều chuẩn bị đủ cả.



 


Ba cậu lính đồng thanh hô: “Đoàn trưởng Phó, chị dâu, chúng em mang đồ đến ạ!”


 


Trông thì nghiêm trang thế thôi chứ ánh mắt ba cậu cứ tò mò liếc trộm Giang Đường.


 


Họ tò mò muốn chết xem vợ “trong truyền thuyết” của đoàn trưởng Phó trông như thế nào.


 


Dù lúc này Giang Đường vẫn mặc bộ quần áo cũ kỹ, đeo tạp dề dọn dẹp, tóc tai hơi rối nhưng nét mặt tinh tế rạng rỡ vẫn không thể che giấu được, cộng thêm khí chất được nuôi dưỡng từ nhỏ khiến cô khác hẳn những cô gái bình thường.


 


Nhìn qua là biết đại mỹ nhân rồi còn đẹp hơn cả mấy cô trong đội văn công nữa ấy chứ.


 


Thảo nào đoàn trưởng Phó giấu kỹ năm năm trời không cho đến theo quân, hóa ra là muốn “kim ốc tàng kiều”, đời nào nỡ để người ta ngắm chứ!


 


Dưới ánh nhìn của mọi người, Giang Đường mỉm cười: “Chào các đồng chí, vất vả cho các cậu quá.”


 


“Chị dâu, chúng em không vất vả ạ!”


 


Mấy cậu lính đáp lời dõng dạc rồi bê đồ vào nhà. Lúc đi qua cửa, họ nhìn thấy hai cái đầu nhỏ của Triều Triều và Nguyệt Nguyệt thò ra, cậu bé thì thanh tú, cô bé thì buộc hai bím tóc nhỏ xíu, đáng yêu vô cùng.


 


Giang Đường giới thiệu: “Đây là Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, hai đứa được năm tuổi rồi là sinh đôi long phượng thai. Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, chào các chú đi con.”


 


“Cháu chào các chú ạ~”


 


Triều Triều và Nguyệt Nguyệt lễ phép chào, giọng nói non nớt dễ thương.


 


Ba cậu lính nghe thấy sinh đôi long phượng thì mắt tròn mắt dẹt, nhất là cậu bé trai giống hệt Phó Tư Niên như đúc.


 


Một cậu lính thì thầm: “Đoàn trưởng Phó giỏi thật đấy, đùng cái có ngay hai đứa con lại còn là long phượng thai nữa chứ.”



 


Giang Đường nghe thấy liền thầm phản bác trong lòng.


 


Chuyện sinh con đẻ cái sao lại bảo Phó Tư Niên giỏi, rõ ràng là do cơ địa nguyên chủ dễ thụ thai, mới đêm tân hôn đã dính bầu ngay lại còn sinh đôi nữa chứ.


 


Trong nhà, ba cậu lính đặt đồ xuống rồi tiện tay giúp Giang Đường dọn dẹp.


 


Bên ngoài, Lương Khai Lai kéo Phó Tư Niên ra một góc thì thầm.


 


Cậu chỉ vào cánh cửa dưới đất hỏi: “Đoàn trưởng Phó, thế này là sao? Chị dâu cãi nhau với anh rồi đập cửa à? Trông chị dâu hiền lành thế cơ mà, hay là anh làm gì sai rồi?”


 


Phó Tư Niên thà rằng mình làm gì sai thật còn hơn là cái cửa gỗ tự nhiên đổ sập xuống ngay trên tay anh thế này.


 


Anh lườm Lương Khai Lai cháy mặt: “Cậu còn việc gì không? Không có việc gì thì biến nhanh.”


 


“Có việc có việc...”


 


Lương Khai Lai cười hề hề, nhét vào tay Phó Tư Niên mấy hộp cơm:


 


“Đoàn trưởng Phó, vẫn là anh em tốt lo cho anh chu đáo nhất đúng không? Chị dâu mới đến hôm nay, nhà cửa thì chưa dọn xong, tối nay chắc chắn không kịp nấu cơm rồi. Tôi nhờ lão Lưu bên bếp ăn làm riêng mấy suất đấy, đừng để chị dâu và các cháu bị đói.”


 


Cầm hộp cơm nóng hổi trên tay, Phó Tư Niên nói: “Cảm ơn nhé.”


 


Lương Khai Lai đáp: “Khách sáo cái gì, mạng tôi là do anh cứu về mà.”


 


Phó Tư Niên và Lương Khai Lai từng là đồng đội cùng chung chiến hào. Hồi đó Phó Tư Niên mới là đại đội trưởng, Lương Khai Lai là tiểu đội trưởng. Đại đội của họ nhận nhiệm vụ xung kích, cả đại đội hy sinh quá nửa, chỉ còn lại vài người lính kiên cường bám trụ.


 


Lương Khai Lai suýt nữa thì bỏ mạng, chính Phó Tư Niên đã bất chấp nguy hiểm cõng cậu, kiên quyết đưa cậu về khu vực an toàn đợi viện binh tới.



 


Từ đó về sau, mạng sống của Lương Khai Lai coi như là của Phó Tư Niên.


 


Sau này họ lại cùng nhau thực hiện nhiều nhiệm vụ, tình đồng chí vào sinh ra tử đã sớm gắn kết họ thân thiết hơn cả anh em ruột thịt.


 


Nhận hộp cơm xong, Phó Tư Niên quay vào nhà tiếp tục dọn dẹp.


 


Giang Đường tiễn ba cậu lính ra về, thấy Lương Khai Lai vẫn đứng đó vẫy tay với mình.


 


“Lương...” Giang Đường hơi quên mất tên cậu ta.


 


Lương Khai Lai cười nhe hàm răng trắng bóng, chủ động giới thiệu: “Chị dâu, tôi là Lương Khai Lai, Khai Lai trong kế thừa và phát triển, chị gọi tôi là Tiểu Lương hay Khai Lai đều được ạ. Chào mừng chị đến với quân khu chúng tôi, sau này cần giúp gì chị cứ bảo tôi nhé.”


 


“Được rồi, đồng chí Lương.”


 


Giang Đường mỉm cười gật đầu, nhận ra Lương Khai Lai vẫn còn điều muốn nói nên kiên nhẫn đứng đợi.


 


Lương Khai Lai liếc nhìn Phó Tư Niên rồi lén lút đưa cho Giang Đường một ít đồ.


 


Giang Đường thắc mắc: “Đây là... thuốc men y tế à?”


 


“Chị dâu, lần này đi làm nhiệm vụ đoàn trưởng Phó bị thương ở vai, đạn suýt bắn thủng một lỗ đấy. Đoàn trưởng Phó sĩ diện lắm, chắc chắn anh ấy không kể với chị đâu đúng không?” Lương Khai Lai cố tình tránh mặt Phó Tư Niên là để mách lẻo chuyện này với Giang Đường.


 


Giang Đường sững người, nghĩ đến chuyện Phó Tư Niên lái xe suốt mấy tiếng đồng hồ chiều nay mà không hề hé răng nửa lời về vết thương, người đàn ông này không biết đau sao?


 


Thấy Giang Đường cau mày lo lắng, Lương Khai Lai biết mình đã dùng khổ nhục kế thành công.


 


Cậu vội bồi thêm: “Chị dâu à, đoàn trưởng Phó cố gắng lập công như thế cũng là để gửi thêm tiền về cho chị và các cháu đấy. Vết thương do đạn bắn phải thay thuốc thay băng hàng ngày, chị nhớ để ý nhắc nhở anh ấy nhé, trăm sự nhờ chị cả.”



 


“Cậu yên tâm, tôi sẽ nhớ kỹ.”


 


Giang Đường vô thức nắm chặt gói thuốc trong tay.


 


Trước khi trời tối, căn nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ từ trong ra ngoài, dần ra dáng một tổ ấm.


 


Giang Đường dẫn Triều Triều và Nguyệt Nguyệt ra sân rửa tay. Nước bơm lên từ giếng khoan trong vắt và mát lạnh sảng khoái.


 


Khăn mặt được nhúng vào chậu nước màu đỏ in hình hoa mẫu đơn phú quý, vắt khô rồi lau lên khuôn mặt nhỏ nhắn của hai đứa trẻ, lau sạch lớp nhọ nồi lem luốc ban nãy để lộ ra vẻ bụ bẫm trắng trẻo đáng yêu.


 


Sau đó cô cho chúng ngâm đôi bàn tay nhỏ xíu vào chậu nước, kỳ cọ từng ngón tay một.


 


Triều Triều và Nguyệt Nguyệt chạm tay vào nhau, cười khúc khích trêu đùa nhau không ngớt.


 


Giang Đường không chỉ rửa mặt cho con mà chính cô cũng rửa mặt thật kỹ, cởi bớt cúc cổ áo lau sạch sẽ vùng cổ, cảm giác khó chịu trên chuyến tàu đông đúc cuối cùng cũng được gột rửa.


 


Trong nhà có nhà tắm, tối nay nhất định cô phải tắm một trận cho đã đời mới được.


 


Phó Tư Niên bày hộp cơm và đũa ra bàn xong xuôi, nghe thấy tiếng nước chảy liền gọi vọng ra: “Giang Đường...”


 


Nghe tiếng gọi, Giang Đường quay đầu lại. Dưới ánh sáng lờ mờ, làn da trắng nõn không tì vết của cô sáng lên như phát quang, tựa như đồ sứ sau cơn mưa tuyết, bóng mượt và còn đọng lại những giọt nước long lanh.


 


Cô đẹp đến nao lòng với hàng mi dài cong vút, đôi mắt quyến rũ hút hồn, sống mũi cao thanh tú và đôi môi đỏ mọng mời gọi.


 


Trong khoảnh khắc ấy, Phó Tư Niên bỗng nhớ đến quả trứng luộc trên xe. Nếu lúc này anh được hôn lên má Giang Đường, chắc chắn cảm giác sẽ còn mềm mại và ngọt ngào hơn cả quả trứng ấy.


 


Yết hầu anh chuyển động mạnh một cái đầy khao khát.


Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Story Chương 18: Đêm tân hôn dính bầu ngay
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...