Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 169: Sự quan tâm chân thành
Hai người đi chậm lại, giữ khoảng cách với Lôi Tiểu Binh để thằng bé không nghe thấy chuyện người lớn.
Cả buổi tối Dương Tố Trân không nhắc đến chuyện ban ngày, giờ mới lộ vẻ lo lắng: “Tiểu Giang à, chuyện lớn tày đình thế sao em không nói với chị? Em nói thì chị còn giúp được một tay chứ.”
“Chị Dương, em biết chị thương em nhưng chị bận trăm công nghìn việc, đến con cái còn chẳng có thời gian chăm, em không muốn làm phiền chị thêm.” Giang Đường giải thích.
Dương Tố Trân cau mày trách:
“Phiền cái gì mà phiền, việc chị lo nhiều rồi, thêm việc của em cũng chẳng sao. Cả cái khu này ai chả biết em làm việc với chị, thế mà em gặp chuyện lớn thế chị lại là người biết cuối cùng, em có biết chị áy náy thế nào không? May mà em không sao, chứ lỡ có mệnh hệ nào, chị muốn giúp cũng không kịp thì biết làm thế nào.”
Tuy là lời trách móc nhưng Giang Đường cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa trong tim.
Dương Tố Trân thực sự quan tâm cô như một người bề trên trong gia đình.
Giang Đường không giải thích nhiều nữa, thành khẩn nhận lỗi: “Chị Dương, lần này em sai rồi, lần sau em không dám tự quyết nữa, có gì em sẽ báo cáo chị ngay. Nếu em bị ai bắt nạt, em sẽ đợi chị đến bênh vực, dạy cho kẻ đó một bài học nhớ đời.”
Lời nói hóm hỉnh của Giang Đường xua tan bầu không khí căng thẳng.
Dương Tố Trân bật cười:
“Cô em này, khéo mồm thật đấy. Nhưng mà vụ hôm nay tuy mạo hiểm nhưng em làm tốt lắm, bắt quả tang tại trận lại có ảnh làm bằng chứng, chúng nó hết đường chối cãi. Em và đoàn trưởng Phó đều bình an lại loại bỏ được mối nguy hại cho đơn vị, vẹn cả đôi đường. Chị biết em còn lo lắng chuyện gì.”
“Vâng, em nghe nói đoàn trưởng Tạ là anh trai cô ta.” Giang Đường không giấu giếm.
Dương Tố Trân hừ lạnh:
“Anh trai thì sao, anh em nuôi thôi mà, kể cả anh em ruột, trước pháp luật và kỷ luật quân đội, sai là phải chịu phạt, ông trời con cũng không được nể nang. Tiểu Giang, em cứ yên tâm, tối nay lão Lôi nhà chị không về ăn cơm là để xử lý vụ này đấy. Có ông ấy ở đó, chắc chắn sẽ công bằng nghiêm minh, không ai can thiệp được đâu.”
“Có chị và chính ủy Lôi thì em yên tâm tuyệt đối rồi.”
Nỗi lo lắng cuối cùng trong lòng Giang Đường tan biến theo lời khẳng định của Dương Tố Trân.
Dương Tố Trân cười: “Thôi, về nhanh đi, đoàn trưởng Phó đang đợi em kìa.”
Giang Đường nhìn theo hướng chỉ tay của Dương Tố Trân, thấy Phó Tư Niên không bế con về ngay mà đứng đợi ở đầu ngõ, bóng dáng cao lớn sừng sững dưới ánh trăng, quay đầu nhìn về phía cô.
“Chị Dương, em về đây ạ, chúc chị ngủ ngon.”
“Ừ, mai nhớ đi xuống thôn với chị nhé, có việc mới đấy.”
“Vâng ạ.”
Giang Đường chào Dương Tố Trân rồi chạy nhanh về phía Phó Tư Niên.
Phó Tư Niên nói vọng lại: “Không cần vội, cứ đi từ từ thôi, anh đợi em.”
Giang Đường: “Anh bế hai con không mỏi tay à?”
“Không mỏi. Hồi nhỏ anh không được bế chúng nó, giờ tranh thủ bế bù, sau này chúng nó lớn không cho bế nữa thì tiếc lắm.”
Giang Đường đi bên cạnh chồng, ánh trăng kéo dài bóng hai người trên mặt đất.
Phó Tư Niên hỏi: “Chị Dương nói gì với em thế?”
“Chuyện ban ngày thôi anh, chị ấy bảo chính ủy Lôi đang xử lý vụ việc, bảo em yên tâm, dù ai can thiệp cũng sẽ lấy lại công bằng cho em.” Giang Đường thuật lại lời Dương Tố Trân.
Khóe môi Phó Tư Niên cong lên: “Dù không có chính ủy Lôi, anh cũng sẽ không để em chịu thiệt thòi đâu.”
Diệp Vân Thư tưởng lôi Tạ Nghiễn Sơn ra là thoát tội sao?
Cô ta nhầm to rồi, với sự ủng hộ của mọi người dành cho Giang Đường và cả sự bảo vệ của Phó Tư Niên, dù ông nội cô ta ở thủ đô có đến đây cũng vô dụng.
Về đến nhà, căn phòng bị lục soát bừa bộn vẫn chưa kịp dọn dẹp.
Phó Tư Niên bảo: “Muộn rồi, đừng dọn nữa em, mai hãy làm. Anh đặt con lên giường rồi đi lấy nước nóng, mình ngủ sớm đi.”
“Vâng, nghe anh.”
Giang Đường nhìn chiếc đài radio bị cạy tung toé, nắp lưng long ra mà xót xa.
Đài cô mua ở cửa hàng bách hóa, tốn bao nhiêu tiền, giờ bị Lâm Tú Nhi và Diệp Vân Thư phá hỏng, không biết có sửa được không, tiếc đứt ruột.
Cô trải lại giường chiếu, đặt Triều Triều và Nguyệt Nguyệt nằm xuống.
Hai đứa trẻ ăn uống lem nhem, mặt mũi dính đầy sốt, trông như mèo con.
Phó Tư Niên bê chậu nước nóng và khăn mặt vào.
“Hôm nay không tắm cho con nữa, lau người thôi em ạ.”
Khăn mặt nhúng nước nóng, vắt khô đưa cho Giang Đường.
Giang Đường lau mặt, lau tay chân cho con, Phó Tư Niên cởi giày tất, quần áo ngoài cho chúng, hai vợ chồng phối hợp nhịp nhàng.
Nguyệt Nguyệt ngủ say như chết, lăn kềnh ra, ôm bụng ngủ tiếp.
Triều Triều giật mình tỉnh dậy một lần, mắt mở to ngơ ngác nhìn quanh, sợ hãi gọi: “Mẹ ơi...”
Giang Đường vỗ nhẹ vào ngực con: “Mẹ đây, Triều Triều ngủ đi con, tối nay cả nhà mình ngủ chung nhé.”
Triều Triều lơ mơ nhìn mẹ, nhìn bố rồi lại nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Sợ các con giật mình tỉnh giấc giữa đêm nên Giang Đường không cho con về phòng riêng mà để ngủ cùng bố mẹ.
Thấy con ngủ rồi, Phó Tư Niên mới rón rén ra ngoài dọn dẹp qua loa phòng khách để mai vợ đỡ vất vả.
Anh cố gắng nhẹ tay nhất có thể, tai vẫn nghe thấy tiếng hát ru ngọt ngào của vợ vọng ra từ phòng ngủ.
Giang Đường ngồi bên mép giường, vừa vỗ về con vừa ngân nga giai điệu êm ái, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Story
Chương 169: Sự quan tâm chân thành
10.0/10 từ 29 lượt.
