Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 164: Chẳng lẽ cô ta sai thật?
Đội trưởng Trương quay sang Giang Đường, Tống Viễn Dương và Lâm Tú Nhi nói:
“Các đồng chí, mặc dù hiện tại mọi nghi vấn lớn nhất không nằm ở các đồng chí nhưng các đồng chí vẫn là người có liên quan đến vụ án, mời các đồng chí theo tôi về đồn để phục vụ công tác điều tra và lấy lời khai.”
“Vâng, đội trưởng Trương, tôi sẽ tích cực phối hợp.”
Giang Đường bình tĩnh đáp, ánh mắt khẽ chạm mắt Tống Viễn Dương, trong đó có sự biết ơn và cả sự ăn ý ngầm hiểu.
Đã Tống Viễn Dương nhận vơ kế hoạch “thả con săn sắt bắt con cá rô” là của mình thì Giang Đường cũng thuận nước đẩy thuyền, phối hợp diễn cùng anh, làm như mọi chuyện đúng là do anh sắp xếp.
“Tiểu Giang...”
“Giang Đường...”
Triệu Tú Mai và Hoàng Y Y lo sốt vó, cứ thấy người bị giải đi là nghĩ ngay đến chuyện chẳng lành, hai người mỗi người một bên nắm chặt tay Giang Đường không buông.
Ngược lại, Giang Đường bình chân như vại, không những không lo lắng mà còn cười trấn an hai người.
“Chị Triệu, Y Y, chuyện nhỏ thôi mà, em tin đội trưởng Trương sẽ minh oan cho em. Chị Triệu, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt vẫn đang ở nhà chị, chị trông giúp em một lúc nhé. Y Y, chị sao thế? Sắc mặt kém quá, mau về nghỉ ngơi đi, đừng lo cho em, em khỏe re.”
Giang Đường đã nhận ra sắc mặt và tinh thần Hoàng Y Y không tốt ngay từ đầu nhưng cô chỉ nghĩ đơn giản là do Hoàng Y Y lo lắng cho mình.
Dù sao theo nguyên tác thì còn lâu Hoàng Y Y mới có thai, Giang Đường không thể ngờ rằng sự xuất hiện của mình đã gây ra hiệu ứng cánh bướm, thay đổi số phận của không chỉ cô và gia đình mà cả những người xung quanh.
“Tiểu Giang à, chị tin em vô tội, chị đợi em về, tối nay chị nấu cơm ngon đợi em ăn cùng nhé.” Triệu Tú Mai rưng rưng nước mắt.
Giang Đường cười: “Chị Triệu, món miến hầm khoai tây của chị là nhất, tối nay em muốn ăn món đó.”
“Được, chị nấu cho em ăn... em... về sớm nhé.” Triệu Tú Mai lau nước mắt, gượng cười.
Giang Đường và Tống Viễn Dương thì bình tĩnh, tâm lý vững vàng, phối hợp tốt với điều tra viên.
Nhưng Lâm Tú Nhi thì suy sụp hẳn.
Tận mắt nhìn thấy tấm ảnh, tận mắt thấy Diệp Vân Thư phát điên chối tội, Lâm Tú Nhi bàng hoàng nhận ra tất cả đúng là âm mưu của Diệp Vân Thư nhằm hãm hại Giang Đường.
Nhưng cô ta chơi thân với Diệp Vân Thư bao nhiêu năm, coi nhau như chị em ruột, cô ta không thể tin Diệp Vân Thư là người xấu xa đến thế.
“Không thể nào... không thể nào... Vân Thư không phải người như vậy.” Lâm Tú Nhi lẩm bẩm như người mất hồn sau đó quay sang trừng mắt nhìn Giang Đường: “Là cô... chắc chắn là cô... cô đã làm gì... tại sao ai cũng tin cô... tại sao cô lại nhắm vào Vân Thư...”
Giang Đường nghe cô ta lảm nhảm mà cười khẩy: “Lâm Tú Nhi, cô cũng là sinh viên đại học danh tiếng, trong đầu cô chứa bã đậu à? Hay chứa toàn rác rưởi mà đến giờ này vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra?”
“Cô... cô dám mắng tôi!” Lâm Tú Nhi trố mắt, không tin nổi Giang Đường dám sỉ nhục trí tuệ của mình.
“Tôi mắng cô thì sao? Chẳng lẽ tôi mắng sai? Cô dùng cái đầu của mình mà nghĩ đi, những chuyện cô và Diệp Vân Thư làm, có phải lúc nào có biến là cô cũng xông pha đi đầu, làm bia đỡ đạn còn Diệp Vân Thư núp sau lưng cô hưởng lợi, thỉnh thoảng nhảy ra làm người tốt không?”
“Lâm Tú Nhi, não là để tư duy chứ không phải để trang trí! Cô chơi với Diệp Vân Thư bao lâu nay đã thực sự hiểu con người cô ta chưa? Cô ta có bao giờ nói thật lòng với cô câu nào chưa? Diệp Vân Thư lúc nào cũng nhắm vào tôi nhưng toàn mượn tay cô, làm như tôi và cô có thù oán gì sâu sắc lắm. Nhưng tôi và cô có xung đột lợi ích gì không? Tại sao cô lại ghét tôi, thật sự không liên quan đến Diệp Vân Thư à?”
“Lâm Tú Nhi, cô là cô gái trẻ đẹp, tương lai còn dài, định sống mơ hồ thế này mãi sao? Định vì Diệp Vân Thư mà hủy hoại cả cuộc đời mình à?”
Giang Đường nói xong những lời đó coi như đã tận tình khuyên bảo, hết lòng hết dạ với Lâm Tú Nhi rồi, cô quay đi, không buồn nói thêm nửa lời.
Lâm Tú Nhi có tỉnh ngộ hay không là việc của cô ta.
Tống Viễn Dương đi phía sau, nghe hết mọi chuyện, anh ngạc nhiên khi thấy Giang Đường vẫn còn lòng tốt khuyên nhủ kẻ luôn đối đầu với mình.
Cô gái tốt như vậy mà lại...
Tống Viễn Dương nén tiếng thở dài tiếc nuối, nói với Lâm Tú Nhi: “Đồng chí Lâm, cô nên tỉnh lại đi.”
Lâm Tú Nhi thích Tống Viễn Dương nên lời nói của anh có trọng lượng hơn hẳn. Đến cả người trong mộng cũng bảo cô ta tỉnh lại, chẳng lẽ cô ta sai thật?
Lâm Tú Nhi hoang mang, bắt đầu suy nghĩ lại mọi chuyện.
Không nói đâu xa, chỉ tính trong tuần vừa rồi.
Diệp Vân Thư khăng khăng nói chưa từng đến nhóm nghiên cứu, lúc nào cũng ở bên cạnh cô ta.
Nhưng hôm Lâm Tú Nhi đi đưa cơm bị Tống Viễn Dương từ chối, về ký túc xá kể lể chuyện Giang Đường ở đó, Diệp Vân Thư lập tức chạy biến đi đâu mất, chẳng nói chẳng rằng.
Hai người đâu phải song sinh dính liền, làm sao lúc nào cũng kè kè bên nhau được, chắc chắn có lúc tách ra, Diệp Vân Thư cũng thường xuyên đi một mình.
Thế mà khi Diệp Vân Thư nhờ cô ta làm chứng, cô ta lại tin tưởng mù quáng, bao che cho bạn, khẳng định Diệp Vân Thư không đến nhóm nghiên cứu.
Hóa ra chính lúc đó, Diệp Vân Thư đã đi trộm tài liệu mật của Tống Viễn Dương.
Và vừa rồi, tại nhà Giang Đường.
Diệp Vân Thư nghi ngờ tài liệu giấu sau đài radio nên mới gợi ý cho cô ta tìm chỗ đó, biến cô ta thành người tìm ra bằng chứng phạm tội.
Nếu Giang Đường không vặn hỏi, sự việc có vẻ chẳng liên quan gì đến Diệp Vân Thư, tất cả là do cô ta... là cô ta làm hết...
Nếu không có tấm ảnh kia, giờ này có khi người bị nghi ngờ hãm hại Giang Đường và Phó Tư Niên... cũng là cô ta?!
Nghĩ đến đây, Lâm Tú Nhi toát mồ hôi lạnh.
Cô ta run rẩy, chân tay bủn rủn, ngã khuỵu xuống đất, không sao đứng dậy nổi.
“Á! Có người ngất xỉu! Có người ngất xỉu rồi! Mau đưa đi trạm xá!”
Thấy Lâm Tú Nhi mặt cắt không còn giọt máu, Giang Đường lấy viên kẹo mang theo để dỗ trẻ con ra, bóc vỏ nhét vào miệng cô ta.
Như Giang Đường đã nói, Lâm Tú Nhi còn trẻ, nếu rời xa Diệp Vân Thư và tỉnh ngộ thì làm lại cuộc đời vẫn còn kịp.
Khi mọi người đi hết, chỉ còn lại chính ủy Lôi và đám bà vợ trong khu tập thể.
Chính ủy Lôi ngẩn ngơ, cảm thấy mình chẳng làm được gì, Lương Khai Lai hớt hải chạy đi tìm ông, rốt cuộc Giang Đường một mình cân hết.
Lần đầu tiên ông thấy làm chính ủy lại nhàn nhã đến thế.
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Story
Chương 164: Chẳng lẽ cô ta sai thật?
10.0/10 từ 29 lượt.
