Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 137: Anh là người anh trai tuyệt vời nhất của em


Trước khi đi tìm Giang Thừa Chu, Giang Đường ôm chặt lấy mẹ.


 


“Mẹ, mẹ tin con đi, sắp rồi! Những ngày tháng khổ cực sắp qua rồi! Tương lai tươi sáng đang chờ chúng ta phía trước!”


 


Cô không thể nói thẳng về tương lai, chỉ có thể an ủi mẹ như vậy.


 


Đồng thời, cô hôn chụt một cái thật kêu lên má mẹ.


 


Y hệt hồi còn bé.


 


Mẹ Giang nhìn con gái cười tươi rói chạy đi, bà cũng cười theo: “Con bé này, vẫn y như ngày nào.”


 


Giang Đường tìm một hồi mới thấy Giang Thừa Chu trong một căn phòng nhỏ xíu, hẻo lánh. Anh đang ngồi trước bàn, cặm cụi viết lách.


 


Cái bàn đó nói là bàn viết thì hơi quá, chỉ là mấy thanh gỗ ghép với tấm ván, một chân bàn bị gãy phải kê bằng mấy viên gạch.


 


Căn phòng chật chội, kê cái giường còn không đủ nhưng Giang Thừa Chu vẫn cố giữ lại chiếc bàn này.


 


Trên bàn ngổn ngang giấy tờ, sách vở cũ nát. Giang Đường cầm lên xem thử, chữ viết chi chít, từng nét bút đều là tâm huyết của anh.


 


Toàn là những ký hiệu loằng ngoằng mà dân khối C như Giang Đường chịu chết, nào là từ chuyên ngành tiếng Anh, công thức tính toán sau đó những con số dày đặc.


 


Giang Đường xúc động: “Anh cả, mấy năm nay anh vẫn viết những thứ này sao?”



 


Giang Thừa Chu không giấu giếm em gái, hiếm khi có người để dốc bầu tâm sự: “Ừ, không viết thì sợ quên mất.”


 


Giữa những tháng ngày lao động khổ sai, bị cuộc đời vùi dập, anh sợ mình sẽ quên đi kiến thức, quên đi lý tưởng ngày nào.


 


“Anh cả, nếu... em nói là nếu... những gì anh viết không dùng được vào việc gì thì sao?”


 


“Không sao cả, chỉ cần mình anh biết là được.”


 


Giang Thừa Chu trả lời bình thản, nét mặt điềm tĩnh, không chút nuối tiếc.


 


Có lẽ câu hỏi này anh đã tự hỏi mình hàng nghìn lần rồi nên mới có thể trả lời thản nhiên, chấp nhận thực tại như vậy.


 


Chính sự bình thản ấy lại khiến Giang Đường càng thêm xót xa.


 


“Anh cả!”


 


Giang Đường bỗng hét lớn, ghé sát mặt vào anh, mắt sáng lấp lánh:


 


“Anh trai em là người giỏi nhất thiên hạ! Anh sẽ không bị chôn vùi ở đây mãi đâu! Tương lai của anh chắc chắn sẽ rộng mở thênh thang! Mọi người sẽ biết đến tài năng của anh! Anh là người anh trai tuyệt vời nhất của em.”


 


Nghe những lời hùng hồn của em gái, nhìn ánh mắt sùng bái của cô, gương mặt tuấn tú của Giang Thừa Chu nở nụ cười.


 


Anh cười khẽ: “Ừ, Đường Đường nói gì cũng đúng. Anh tin lời em, anh sẽ đợi ngày đó.”



 


“Anh cả, em không nói dối đâu, em nói thật đấy.”


 


“Được rồi, anh biết rồi.”


 


Giang Thừa Chu cười dịu dàng, nho nhã.


 


Nhìn là biết anh đang dỗ dành cô chứ chẳng tin lời cô nói nhưng không sao, cô sẽ tìm cách chứng minh! Để mọi người biết đến tài năng của anh!


 


Lợi dụng lúc Giang Thừa Chu không để ý, Giang Đường lén rút một tập bản thảo dày trên bàn, nhét vào không gian Linh Bảo.


 


Thứ cô không hiểu, chắc chắn sẽ có người khác hiểu.


 


Hai anh em đùa giỡn vài câu.


 


Giang Đường dần trở nên nghiêm túc: “Anh cả, em có thứ này cho anh, anh nhất định phải nhận.”


 


Giang Thừa Chu hỏi: “Cái gì thế?”


 


Khi nhìn thấy thứ Giang Đường đưa ra, anh cau mày.


 


Bởi vì... đó là một xấp tiền dày cộp, kèm theo đủ loại phiếu tem.


 


Nhiều thế này, giá trị không nhỏ chút nào.



 


Giang Thừa Chu theo phản xạ nhìn ra cửa thì thầm: “Đường Đường, em lấy đâu ra nhiều tiền thế này? Mau giấu đi.”


 


Dù là tiền Phó Tư Niên đưa thì nhiều thế này cũng không bình thường.


 


Giang Đường vội giải thích: “Anh cả yên tâm, bên ngoài không có ai đâu, chỉ có hai anh em mình thôi. Số tiền này không phải của Phó Tư Niên là của nhà mình đấy.”


 


“Của nhà mình á? Em nói linh tinh, nhà mình làm gì còn tiền, em mau khai thật đi, rốt cuộc là chuyện gì.” Giang Thừa Chu lo lắng nhìn em gái, sợ cô làm điều dại dột.


 


Giang Đường bịa chuyện:


 


“Anh cả nhớ không? Ở nhà cũ mình có cái máy hát, cái mà anh mang từ nước ngoài về vì em thích ấy. Em đem ra chợ đen bán rồi. Cả mấy thứ lặt vặt nữa. Đằng nào em cũng không ở đó để không lại trộm vào lấy mất nên em bán hết đổi lấy tiền và phiếu.”


 


“Thật không?”


 


“Đương nhiên là thật rồi, em lừa anh làm gì? Anh cả đừng lo, mấy năm nay gió chiều nào che chiều ấy, chính sách cũng nới lỏng rồi. Em nhờ người tin cẩn làm, kín đáo lắm, không ai biết đâu.”


 


“Đường Đường, sao em gan to thế, nhỡ bị phát hiện thì làm thế nào!”


 


“Anh cả, đừng mắng em nữa, đằng nào em cũng làm rồi.” Giang Đường thấy không thuyết phục được anh bèn giở trò làm nũng: “Anh cả, tiền này em cũng chẳng dùng đến, anh cầm lấy, tìm chỗ nào an toàn mà giấu.”


 


Giang Thừa Chu vẫn cau mày, không đồng tình.


 


Giang Đường tiếp tục thuyết phục:



 


“Anh cả! Anh tin em một lần đi. Em và Phó Tư Niên ở khu tập thể ăn sung mặc sướng, anh và bố mẹ ở đây chịu khổ, em sao đành lòng. Hơn nữa bố mẹ già rồi, lần này ngã gãy chân, nhỡ lần sau có chuyện gì thì sao? Em không thể ở bên cạnh mọi người hàng ngày, không giúp được gì. Có tiền trong tay, lỡ có chuyện gì cũng xoay xở được, đúng không anh?”


 


Đó cũng là nỗi lo lớn nhất của Giang Thừa Chu lúc này, không ngờ lại được thốt ra từ miệng cô em gái nhỏ bé.


 


Giang Đường cười nói thêm: “Anh cả, cho em cơ hội chăm sóc anh, chăm sóc bố mẹ đi mà, em xin anh đấy.”


 


“... Chỗ tiền này nhiều quá, anh cầm một nửa thôi. Một nửa em giữ lấy, tiền bạc không được để lộ ra ngoài, nhớ chưa.” Giang Thừa Chu nghiêm giọng dặn dò.


 


“Anh cả yên tâm! Em giờ khôn lắm rồi, mấy chuyện này em biết thừa.”


 


Thấy anh trai chịu nhận tiền, Giang Đường vui lắm, chia đôi số tiền mỗi người một nửa.


 


Nhìn Giang Thừa Chu đục một lỗ trên tường nhét tiền vào, cô phì cười.


 


Hóa ra anh trai cô cũng thành thạo mấy vụ giấu quỹ đen này phết.


 


Hôm đó, Giang Đường ở chơi với gia đình cả ngày, đến khi Dương Tố Trân cho người đến nhắn cô chuẩn bị về, cô mới rời đi.


 


Giang Thừa Chu tiễn cô ra cổng công xã, dải băng trắng trên đầu vẫn rất chói mắt.


 


Chiếc máy cày lúc sáng trống trơn giờ đã chất đầy những bao tải gạo cao ngất.


 


Giang Thừa Chu lịch sự chào hỏi Dương Tố Trân: “Chủ nhiệm Dương, tôi là Giang Thừa Chu, anh trai của Giang Đường. Em gái tôi còn trẻ người non dạ, có gì sơ suất mong bà chỉ bảo, giúp đỡ.”


Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Story Chương 137: Anh là người anh trai tuyệt vời nhất của em
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...