Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 135: Xem mặt cháu ngoại


Tất cả tình yêu thương của người mẹ đều dồn nén trong câu hỏi ấy.


 


Giang Cẩm Sơn và vợ gả con gái cho Phó Tư Niên không phải để tìm chỗ dựa rồi bỏ mặc con.


 


Suốt những năm tháng bặt vô âm tín, họ luôn lo lắng cho Giang Đường, sợ cô lấy nhầm người, sợ cô không hạnh phúc, sợ tính khí tiểu thư của cô gây rắc rối.


 


Nỗi lo lớn nhất là sợ cô sống khổ sở.


 


Trước sự lo lắng của mẹ, Giang Đường dang tay ôm lấy bà, mỉm cười nói:


 


“Mẹ nhìn con xem, hồng hào khỏe mạnh, béo tốt hơn trước, mẹ không thấy con sống tốt sao?”


 


“Còn đống đồ này nữa... đều là tiền của Phó Tư Niên cả đấy, trước khi mua con đã hỏi ý kiến anh ấy rồi, anh ấy đồng ý cả, bảo mua biếu bố mẹ.”


 


“Con sống rất tốt, bố mẹ đừng lo lắng gì cả.”


 


Nghe vậy, bố mẹ Giang nhìn nhau, ánh mắt ánh lên niềm vui sướng.


 


Bố Giang gật đầu lia lịa: “Đường Đường sống tốt là được rồi, chúng ta không nhìn lầm người.”


 


Mẹ Giang vẫn chưa yên tâm hẳn: “Con tiêu nhiều tiền thế, Phó Tư Niên thật sự không có ý kiến gì à? Liệu có ảnh hưởng đến...”


 


“Không đâu ạ.” Giang Đường không thể nói chuyện không gian, đành lôi Phó Tư Niên ra làm bia đỡ đạn để bố mẹ yên tâm nhận đồ.



 


Vả lại cô cũng không nói dối, Phó Tư Niên đúng là nộp hết lương cho cô thật.


 


“Bố mẹ tin con đi, mấy thứ này không ảnh hưởng gì đến tình cảm vợ chồng con đâu. Bố mẹ mà sống khổ sở, con mới là người lo lắng không yên, lúc nào cũng thấp thỏm, thế mới là không tốt đấy ạ.”


 


Cả nhà ngồi xuống, Giang Đường kể lại chuyện mấy năm qua, nửa thật nửa giả.


 


Chuyện nhà Giang Đức Hải, cô không kể việc họ hãm hại nguyên chủ mà chỉ bảo họ làm nhiều việc ác nên cũng bị bắt đi cải tạo rồi.


 


“... Dù sao ở quê cũng chẳng còn ai nên con đi theo quân. Thế này lại hay, được ở gần bố mẹ và anh cả, cả nhà mình còn qua lại chăm sóc nhau được.” Giang Đường nói.


 


Nghe thế bố mẹ Giang mới yên tâm.


 


Bố Giang bảo: “Nhà chú thím con, bố vốn chẳng muốn con qua lại nhiều, giờ họ đi cải tạo cũng tốt.”


 


Mẹ Giang bực dọc: “Cái con bé con nhà đấy, hồi bé tí đã hay tranh giành đồ với Đường Đường từ quần áo đến kẹo bánh, cái gì cũng cướp, mẹ ghét nó từ bé.”


 


Đúng là mắt nhìn người của bậc cha mẹ, sớm đã nhận ra dã tâm của nhà Giang Đức Hải.


 


Giang Đường nói: “Giờ họ chẳng liên quan gì đến nhà mình nữa, con còn chẳng biết họ bị đày đi đâu.”


 


An ủi bố mẹ xong, Giang Thừa Chu hỏi: “Lần trước Phó Tư Niên đến thăm có bảo em mang thai, sinh đôi là thật hả em?”


 


Mẹ Giang sốt sắng: “Đúng rồi, đúng rồi, Đường Đường, con sinh con rồi à?”



 


Giang Đường ngạc nhiên: “Phó Tư Niên đến thăm mọi người ạ?”


 


Giang Thừa Chu gật đầu: “Ừ, cậu ấy có đến, khoảng nửa năm một lần. Thân phận cậu ấy đặc biệt, không tiện tiếp xúc nhiều với nhà mình, anh và bố đã bảo đừng đến nữa nhưng cậu ấy thi thoảng vẫn nhờ người gửi đồ đến.”


 


Mẹ Giang cảm thán: “Nếu không có Phó Tư Niên giúp đỡ, chắc nhà mình không trụ được đến giờ...”


 


“Khụ khụ. Khụ khụ.” Giang Cẩm Sơn ho khan nhắc nhở vợ.


 


Những điều này trùng khớp với suy đoán của Giang Đường, việc gia đình cô được chuyển đến nơi cải tạo gần quân khu chắc chắn có bàn tay của Phó Tư Niên.


 


Anh ấy không thể ra mặt nhưng vẫn âm thầm quan tâm, chăm sóc gia đình vợ.


 


Nếu không nhờ Phó Tư Niên, những năm đói kém mất mùa, gia đình Giang Đường chắc khó mà qua khỏi.


 


Giang Đường ghi nhớ ân tình này trong lòng sau đó từ tốn kể:


 


“Vợ chồng con có hai cháu, một trai một gái, sinh đôi long phượng, năm nay năm tuổi rồi ạ. Bé trai tên Phó Triều Dương, bé gái tên Phó Sơ Nguyệt... Hai đứa ngoan ngoãn hiểu chuyện lắm, đang ở cùng con trên khu tập thể, đi học mẫu giáo rồi ạ.”


 


“Thật á? Thật không con?”


 


“Các cháu trông thế nào?”


 


“Một trai một gái, Đường Đường nhà mình có phúc quá!”



 


“Đường Đường, lúc mang thai con có vất vả không? Sinh nở nguy hiểm thế mà mẹ không ở bên cạnh chăm sóc, Đường Đường à, con chịu khổ rồi.”


 


Mẹ Giang v**t v* bàn tay con gái, ánh mắt đầy xót xa, thương cảm.


 


Con gái bà là khúc ruột bà dứt ra, sao bà không thương cho được.


 


Giang Đường lấy trong túi ra tấm ảnh chụp Triều Triều và Nguyệt Nguyệt ở tiệm ảnh lần trước, đưa cho bố mẹ xem.


 


Mẹ Giang xúc động: “Đây... đây là hai cháu đấy ư?”


 


Bố Giang vỗ đùi đánh đét: “Trộm vía hai đứa kháu khỉnh quá, nhìn là biết con cháu nhà họ Giang rồi!”


 


Giang Thừa Chu không nói gì nhưng mắt dán chặt vào tấm ảnh đen trắng, ngắm nhìn mãi không thôi.


 


Mẹ Giang quệt nước mắt: “... Hai đứa giống hệt Thừa Chu và Đường Đường hồi bé, nhìn đôi mắt này, cái miệng này, giống Đường Đường như đúc. Không ngờ chớp mắt cái đã lên chức ông bà ngoại rồi.”


 


“Bố, mẹ, hôm nào có dịp con sẽ đưa Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đến thăm ông bà ngoại nhé.”


 


“Phải thế, phải thế chứ...” Mẹ Giang vui quá hóa lo: “Chỉ là... hoàn cảnh thế này, bố mẹ chẳng có quà gì ra hồn cho các cháu.”


 


Bố Giang cũng trăn trở, cầm tấm ảnh nhỏ xíu ngắm nghía, cười không khép được miệng.


 


Ông như biến thành người khác so với lúc Giang Đường mới bước vào, sự xuất hiện của con gái cùng những tin vui liên tiếp như liều thuốc tiên giúp ông phấn chấn hẳn lên.



 


Giang Đường an ủi: “Cần gì quà cáp đâu bố mẹ, tình yêu thương của ông bà là món quà quý giá nhất với Triều Triều và Nguyệt Nguyệt rồi ạ.”


 


Hôm đó, mẹ Giang, Giang Đường và Giang Thừa Chu cùng nhau xuống bếp nấu cơm.


 


Mẹ Giang và Giang Thừa Chu ngạc nhiên: “Đường Đường, giờ con biết nấu cơm rồi à?”


 


Giang Đường cũng ngạc nhiên không kém: “Anh cả, anh cũng biết nấu ăn ư?”


 


Hai anh em nhìn nhau rồi cùng bật cười.


 


Họ đều đã khác xưa, không còn là cô chiêu cậu ấm ngày nào, cuộc sống đã tôi luyện họ trưởng thành hơn nhiều.


 


Cảnh tượng ba người cùng vào bếp nấu ăn, trước kia có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.


 


Đang nấu cơm thì có khách đến.


 


Mẹ Giang nhìn thấy Trần Đào Hoa đứng ngoài cửa, cô gái cứ đi đi lại lại trước sân, không dám gọi cửa.


 


Bà nhắc con trai: “Thừa Chu, con ra xem kìa là cái Đào Hoa đấy. Nếu không nhờ bao gạo của con bé thì bố con sao khỏe nhanh thế được, ra cảm ơn người ta tiếng.”


 


“Vâng.”


 


Giang Thừa Chu đáp lời, lau tay rồi đi ra ngoài.


Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Story Chương 135: Xem mặt cháu ngoại
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...