Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 129: Tôi... tôi có bằng chứng...


Giang Đường càng nghe càng nhíu mày.


 


Đặc biệt là mấy từ “tư bản” lặp đi lặp lại khiến cô khó chịu vô cùng, cảm giác như mình cũng bị chửi lây.


 


Trong lòng những người nông dân chất phác, bát cháo gạo trắng là thứ xa xỉ, Vương Thiết Đản lôi chuyện này ra nói khiến tình hình càng thêm căng thẳng.


 


Nhưng Trần Đào Hoa vẫn không lùi bước.


 


Cô gào lên:


 


“Bà con đừng nghe thằng Vương Thiết Đản nói bậy. Gạo nấu cháo là do tôi mang sang ba hôm trước đấy. Không tin cứ đi hỏi mà xem, ba hôm trước tôi xách mười cân gạo sang cho anh ấy. Nhà người ta có gạo tôi cho, việc gì phải ăn trộm của công? Mày đừng có mà đổ dầu vào lửa.”


 


Nhắc đến chuyện ba hôm trước, có người nhớ ra.


 


“Hình như có chuyện đó thật... hôm nọ tôi thấy con Đào Hoa lôi kéo anh chàng trí thức này, dúi cho bao gạo thì phải.”


 


Vương Thiết Đản nghe thế thì mặt xám ngoét.


 


Gã thích cái tính đanh đá của Trần Đào Hoa nhưng cô nàng bao năm nay chẳng thèm ngó ngàng tới gã lại cứ quấn lấy cái thằng trí thức yếu nhớt kia, chẳng hiểu nó có gì hay ho!



 


“Trần Đào Hoa, mày bị ngu à? Nó là trí thức, thèm vào cái ngữ mổ lợn như mày mà mày cứ sán vào, không biết xấu hổ à? Mười cân gạo, mày nói cho là cho, biết bao nhiêu tiền không hả?”


 


“Tao cho hay không liên quan quái gì đến mày, gạo nhà tao tao thích cho ai thì cho!” Trần Đào Hoa hùng hổ đáp trả.


 


“Tao thấy mày ngu hết thuốc chữa! Theo anh đây có phải sướng không, anh cho mày ăn gạo trắng, thịt lợn ngập mồm.” Vương Thiết Đản lộ rõ bộ mặt bỉ ổi.


 


“Thứ như mày tao nhìn đã thấy buồn nôn.”


 


“Trần Đào Hoa, mày đừng có mà rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!”


 


Thấy hai bên cãi nhau càng lúc càng hăng lại lạc đề sang chuyện tình cảm, người đàn ông được Trần Đào Hoa che chở phía sau dường như không trụ vững được nữa, r*n r* đau đớn, người lảo đảo sắp ngã.


 


Giang Đường vội bước ra, gọi lớn: “Đào Hoa!”


 


“Giang... Giang Đường!” Trần Đào Hoa ngẩn người một lúc mới nhận ra, ngạc nhiên hỏi: “Cô đang ở thành phố cơ mà? Sao lại về làng tôi?”


 


Giang Đường không sợ con dao trên tay Trần Đào Hoa, đi tới nhắc nhở: “Đào Hoa, đừng đôi co với loại người này tốn hơi, giải quyết chuyện lương thực trước đã.”


 


“Đúng! Lương thực!” Trần Đào Hoa vỗ trán: “Chuyện cháo gạo trắng đã rõ rồi. Anh ấy không trộm lương thực, mày còn bằng chứng gì nữa không? Không có bằng chứng thì hôm nay đừng hòng động đến một sợi tóc của anh ấy.”



 


Giang Đường tiếp lời:


 


“Quốc có quốc pháp, gia có gia quy, bây giờ là xã hội pháp trị, muốn định tội ai không phải cứ nói khơi khơi là được. Hôm nay cán bộ trạm lương thực cũng có mặt ở đây, chúng ta cứ ba mặt một lời, điều tra cho rõ ràng xem một trăm cân lương thực kia đi đâu?”


 


Giang Đường tuy trẻ tuổi, trông có vẻ yếu đuối nhưng khi cô nhắc đến Lý Thanh và Trương Siêu của trạm lương thực thì tình thế khác hẳn.


 


Trần Đào Hoa chớp mắt, ngưỡng mộ nhìn Giang Đường: “Giang Đường, cô giỏi thật, mời được cả người trạm lương thực đến.”


 


Dương Tố Trân nãy giờ đứng nhìn, lông mày nhíu chặt.


 


Cuối cùng bà cũng có cơ hội lên tiếng: “Trưởng thôn đâu? Bí thư đâu? Chuyện lớn thế này mà để mọi người cãi vã om sòm, không bằng chứng, không điều tra à? Các ông làm việc kiểu gì thế?”


 


Trưởng thôn và bí thư đều nhận ra Dương Tố Trân, vội vàng khúm núm:


 


“Chủ nhiệm... Chủ nhiệm Dương, sao bà lại tới đây? Chúng tôi sẽ điều tra, nhất định sẽ điều tra kỹ càng...”


 


Trần Đào Hoa nhìn Giang Đường rồi lại nhìn Dương Tố Trân, không ngờ hai người phụ nữ này lại khiến trưởng thôn và bí thư sợ sệt đến thế, lợi hại thật!


 


Khi trưởng thôn tuyên bố điều tra, Giang Đường để ý thấy vẻ mặt Vương Thiết Đản thoáng biến đổi.



 


Cô nhớ đến một câu nói, hung thủ thường quay lại hiện trường vụ án, thậm chí là người báo án đầu tiên.


 


Xem ra rất có khả năng là “vừa ăn cắp vừa la làng”.


 


Giang Đường quay sang hỏi Vương Thiết Đản: “Anh là ai? Xã viên hay đội trưởng đội sản xuất? Tại sao anh lại có mặt ở đây? Kho nhiều lương thực thế, sao anh nhìn qua là biết thiếu một trăm cân? Tại sao không phải năm mươi hay hai trăm? Sao anh biết rõ thế?”


 


Vương Thiết Đản nhìn Giang Đường xinh đẹp, không ngờ cô lại hỏi những câu sắc sảo như vậy.


 


Trần Đào Hoa cũng ngộ ra: “Đúng rồi... Vương Thiết Đản, sao mày biết kho thiếu lương thực? Mày có bao giờ đi làm đâu, cả làng ai chả biết mày lười chảy thây, sao hôm nay lại sốt sắng chuyện nộp công lương thế? Nói mau! Sao mày biết thiếu một trăm cân!”


 


Giang Đường bồi thêm: “Anh biết rõ thế, hay là một trăm cân lương thực đó do anh trộm?”


 


“Không phải tao! Đừng có ngậm máu phun người! Sao tao lại trộm lương thực được!”


 


Vương Thiết Đản chối bay chối biến, già mồm cãi cố:


 


“Tao nghe thư ký... đúng, nghe thư ký nói! Hôm nay trạm lương thực xuống thu mua, thư ký kiểm kê thì có gì sai? Một trăm cân chứ ít gì, nhìn cái là biết ngay thiếu, tao tinh mắt nên thấy thôi! Muốn vu oan cho tao à, hờ, bằng chứng đâu! Lúc nãy chúng mày to mồm đòi bằng chứng lắm mà! Bằng chứng của chúng mày đâu, đưa ra đây xem nào!”


 


Nói đến bằng chứng thì Giang Đường và Trần Đào Hoa chịu chết.



 


Giang Đường nói cứng: “Muốn bằng chứng thì đợi trưởng thôn, bí thư điều tra sẽ có!”


 


Vương Thiết Đản cười lớn: “Ha ha ha... muốn tìm bằng chứng buộc tội ông đây á, nằm mơ đi! Ha ha ha, nằm mơ giữa ban ngày!”


 


Giữa lúc bế tắc, một giọng nói yếu ớt vang lên.


 


“Tôi... tôi có bằng chứng...”


 


Tai Giang Đường khẽ động, giọng nói phát ra từ phía sau lưng các cô.


 


Là người đàn ông trẻ tuổi được Trần Đào Hoa che chở nãy giờ.


 


Anh ta ôm chặt lấy gáy, máu đỏ thẫm vẫn rỉ ra từ kẽ tay, có chỗ đã đông lại, có chỗ vẫn đang chảy, cú đánh vào gáy khá nặng khiến anh ta suy yếu.


 


Máu chảy xuống khuôn mặt tái nhợt của anh ta trông thật đáng sợ.


 


Anh ta khó nhọc nói: “Rạng sáng nay... có trộm lẻn vào kho lấy lương thực, bị tôi phát hiện... Bọn chúng đông người, đánh lén tôi từ phía sau... nhưng... tôi túm được ống quần một tên, giật được mảnh vải này.”


 


Nói rồi, anh ta từ từ giơ tay trái lên, trong lòng bàn tay nắm chặt một mảnh vải màu xanh lam bị xé rách.


Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Story Chương 129: Tôi... tôi có bằng chứng...
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...