Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 119: Vợ tôi khỏe thật đấy
Triều Triều và Nguyệt Nguyệt bắt chước mẹ cũng tí toáy tạo hình chó, mèo, chim chóc, nỗi sợ bóng tối tan biến trong trò chơi ánh sáng thú vị.
Khoảng nửa tiếng sau.
Nguyệt Nguyệt dụi mắt, ngáp ngắn ngáp dài: “Mẹ ơi, con buồn ngủ rồi.”
Giang Đường vặn nhỏ đèn pin,ém góc chăn cho hai con nằm xuống.
Cô nằm giữa, hai đứa trẻ gối đầu lên tay mẹ, Triều Triều thủ thỉ: “Mẹ ơi, con muốn nghe mẹ hát.”
“Được rồi, mẹ hát cho các con nghe nhé.”
Giang Đường chọn một bài hát ru êm dịu, ngân nga giai điệu nhẹ nhàng.
Tiếng mưa rơi rả rích ngoài hiên hòa cùng giọng hát ngọt ngào của mẹ đưa hai đứa trẻ vào giấc ngủ say nồng, Giang Đường cũng thiếp đi lúc nào không hay.
Ánh đèn pin yếu dần rồi tắt hẳn.
Giang Đường ngủ một mạch đến nửa đêm thì bị đánh thức bởi một tiếng động lạ.
Người bình thường khó có thể nghe thấy tiếng động nhỏ lẫn trong tiếng mưa nhưng Giang Đường nhờ có không gian Linh Bảo nên thính giác nhạy bén hơn hẳn.
Là tiếng mở cửa.
Rất khẽ.
Có người đang rón rén vào nhà.
Phó Tư Niên đi làm nhiệm vụ chưa về nên Giang Đường loại ngay khả năng là anh.
Khả năng cao nhất là trộm!
Dám vào trộm nhà bộ đội, gan to thật đấy.
Chắc thấy nhà cô ở vị trí hẻo lánh lại mưa to mất điện nên tên trộm mới liều lĩnh thế này?
Giang Đường tuy là phụ nữ chân yếu tay mềm nhưng không hề sợ hãi.
Nếu không vướng hai con nhỏ thì cô đã lao ra tóm sống tên trộm rồi.
Để bảo vệ an toàn cho con, cô không thể đối đầu trực diện, phải đánh úp bất ngờ.
Giang Đường nhẹ nhàng xuống giường, lắc nhẹ vòng tay ngọc, một cây gậy gỗ hiện ra trong tay, cô nép mình sau cánh cửa phòng ngủ.
Tiếng bước chân bên ngoài ngày càng gần, lẫn trong tiếng mưa rơi tí tách.
Cô từ từ vặn nắm đấm cửa, hé một khe nhỏ quan sát.
Khi bóng đen vừa xuất hiện trước cửa, Giang Đường siết chặt cây gậy, dùng hết sức bình sinh phang mạnh vào bóng đen đó.
Đòn tấn công bất ngờ và mạnh mẽ khiến cô tin chắc tên trộm sẽ bị hạ gục.
Nhưng không.
“Tên trộm” phản ứng cực nhanh, trong tích tắc không chỉ né được đòn tấn công mà còn giơ tay đỡ gọn cây gậy của cô.
Là dân có nghề.
Phản ứng nhanh nhạy, sức lực kinh người, đến đòn này mà cũng đỡ được.
Trong lúc Giang Đường còn đang kinh ngạc thì cảm thấy bóng dáng người này quen quen.
Ngay sau đó, giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên.
“Đường Đường là anh đây.”
“Phó Tư Niên!” Giang Đường thốt lên kinh ngạc: “Sao anh về nhanh thế? Lúc tối Lương Khai Lai sang có nói gì đâu.”
Trong bóng tối, tiếng cười trầm thấp của Phó Tư Niên vang lên đầy bất lực.
“Anh cũng không ngờ em lại chào đón anh nhiệt tình thế này.”
Hai vợ chồng đứng đối diện nhau trong bóng tối lờ mờ, cây gậy chắn ngang giữa hai người, bầu không khí vẫn còn căng thẳng.
Tình huống đã đủ ngượng ngùng rồi, ông trời còn trêu ngươi thêm cái nữa.
Xẹt xẹt...
Dây tóc bóng đèn rung lên, ánh sáng lóe lên rồi đèn sáng bừng.
Có điện đúng lúc này mới chết chứ!
Nhìn rõ mặt Phó Tư Niên, Giang Đường vội buông cây gậy ra, cười gượng gạo: “Em cứ tưởng trộm nào to gan dám vào đây. Em... em đi lấy khăn mặt cho anh.”
Giang Đường ngượng chín mặt, vội lảng đi chỗ khác.
Phó Tư Niên cười khổ, lòng bàn tay anh tê rần vì đỡ cú đánh của vợ.
Anh thầm kinh ngạc, không ngờ cô vợ liễu yếu đào tơ của mình lại khỏe đến thế.
Điều này nằm ngoài dự đoán của anh.
Không chỉ khỏe mà còn gan dạ nữa.
Nghi ngờ có trộm mà dám xông ra đối đầu trực diện, lát nữa phải nhắc nhở cô ấy, an toàn của bản thân là trên hết.
Phó Tư Niên dựng cây gậy vào góc nhà, đẩy cửa nhìn vào phòng ngủ thấy hai con đang ngủ say, ánh mắt anh dịu lại, nhẹ nhàng khép cửa.
Vừa quay người lại thì Giang Đường cầm khăn mặt đi tới.
Cô đưa tay lau nước mưa trên mặt anh theo thói quen: “Mưa to thế này sao anh lại về gấp thế? Lái xe đêm nguy hiểm lắm, sao không đợi trời sáng hẵng về.”
Lau mặt xong, chiếc khăn trượt xuống cổ anh.
Giang Đường nhìn thấy yết hầu anh chuyển động, khoảng cách giữa hai người gần trong gang tấc.
Mặt cô bỗng đỏ bừng, ném cái khăn cho anh: “Anh tự lau đi.”
Phó Tư Niên đón lấy khăn, lau qua loa đầu tóc và mặt mũi sau đó nói: “Nhiệm vụ hoàn thành sớm, anh nhớ em và các con quá nên về luôn.”
Lúc anh nói, yết hầu chuyển động nhanh hơn, ánh mắt Giang Đường cứ dán chặt vào đó không rời.
Chết tiệt, sao lại quyến rũ thế này chứ.
“Anh... anh mau cởi áo khoác ra đi, ướt hết rồi. Áo trong có ướt không, ướt thì thay luôn đi.” Giang Đường nhắc nhở: “Để em xuống bếp xem còn gì ăn không, anh đói chưa? Em nấu mì...”
Giang Đường định quay đi thì bị Phó Tư Niên nắm lấy tay, đặt lên chiếc áo quân phục hơi ẩm ướt của anh.
Anh nói: “Bà xã, ướt hay không em tự kiểm tra xem?”
Đầu ngón tay Giang Đường tê dại.
Người đàn ông này vừa về đến nhà đã thả thính lung tung.
Uổng công cô lo anh đói bụng, hóa ra anh “đói” cái khác.
“Phó Tư Niên, anh có phải trẻ con đâu mà quần áo ướt cũng bắt em kiểm tra, tự anh làm đi.” Giang Đường đỏ mặt, giật tay ra, quay ngoắt đi, giả vờ giận dỗi.
Thấy vợ đỏ mặt, Phó Tư Niên hài lòng.
Anh vốn chẳng định làm gì, tay cũng không nắm chặt nên để cô rút ra dễ dàng.
Màn tán tỉnh của đôi vợ chồng son tưởng chừng kết thúc ở đó.
Nhưng không!
Giang Đường vừa quay đi được vài bước bỗng quay ngoắt lại, đối diện với Phó Tư Niên.
Cô không chỉ nhìn anh mà còn tiến lại gần sát sạt.
Gương mặt cô ghé sát cổ anh, đôi môi mỏng manh suýt chạm vào yết hầu mà cô vừa ngắm nghía.
Khoảng cách quá gần, hơi thở nóng hổi của cô phả vào cổ anh khiến tim Phó Tư Niên đập loạn nhịp.
Người đàn ông cao lớn bỗng nhiên lùi lại một bước.
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Story
Chương 119: Vợ tôi khỏe thật đấy
10.0/10 từ 29 lượt.
