Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 115: Lên bảng tin là thành đại tự báo


Dương Tố Trân vừa nghiêm khắc vừa chân thành, dạy dỗ Chung Thúy Bình một trận ra trò.


 


Mười phút sau, khi Chung Thúy Bình bước ra khỏi nhà Dương Tố Trân, mặt mày tái mét, không còn chút huyết sắc, trông như người mất hồn.


 


Mụ ta vốn mang tư tưởng tiểu nông, cho rằng chuyện đàn bà con gái, trẻ con đánh nhau chỉ là chuyện vặt vãnh, hàng xóm láng giềng cãi vã là chuyện thường tình, làm sao ảnh hưởng đến tiền đồ của chồng được, chồng mụ ở đơn vị phấn đấu bằng năng lực cơ mà.


 


Ngay cả lần trước Điền Vệ Quân gây họa, chồng mụ lôi con ra trước cửa nhà Phó Tư Niên diễn màn “dạy con”, Chung Thúy Bình vẫn chưa rút ra bài học, vẫn nghĩ chuyện chẳng có gì nghiêm trọng.


 


Chỉ đến lần này, nghe Dương Tố Trân phân tích, Chung Thúy Bình mới thực sự hoảng loạn.


 


Lúc này, không chỉ Chung Thúy Bình mà cả Điền Vệ Quân và Lôi Tiểu Binh trong sân cũng có biểu hiện lạ.


 


Lôi Tiểu Binh hai tay chống hông, đứng giữa sân, ưỡn ngực khoe bông hoa đỏ thắm Giang Đường tặng. Còn Điền Vệ Quân to con hơn thì co rúm trong góc, run lẩy bẩy không dám bước ra cũng chẳng dám nhìn Lôi Tiểu Binh lấy một cái như thể bị đánh sợ mất mật.


 


Dương Tố Trân gọi con trai: “Tiểu Binh.”


 


Lôi Tiểu Binh nhanh nhảu: “Con không đánh bạn ấy đâu nhé là bạn ấy tự rúc vào góc đấy, không liên quan đến con.”


 


Nói xong còn lè lưỡi trêu mẹ.


 


Dương Tố Trân lắc đầu ngán ngẩm, dặn dò Chung Thúy Bình lần cuối:


 


“Thúy Bình, những gì cần nói tôi đã nói hết nước hết cái rồi, cô mà còn không chịu hiểu, lần sau còn tái phạm thì không chỉ phê bình kiểm điểm đơn giản thế này đâu, có khi còn bị bêu tên lên bảng tin đấy.”



 


Lên bảng tin khác nào bị dán đại tự báo!


 


Chung Thúy Bình ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, gật đầu lia lịa xin lỗi: “Chủ nhiệm Dương, em biết sai rồi, em biết sai thật rồi! Em hứa sẽ sửa đổi! Xin lỗi chị!”


 


Dương Tố Trân nhắc nhở: “Cô biết sai thật thì lời xin lỗi này đừng nói với tôi, đi mà nói với Tiểu Giang ấy.”


 


Chung Thúy Bình há miệng định nói gì đó nhưng lời cứ nghẹn ở cổ họng không thốt ra được.


 


Mụ ta năm lần bảy lượt gây sự với Giang Đường, cãi nhau om sòm như thế, giờ bắt mụ mở miệng xin lỗi Giang Đường, mụ làm sao nuốt trôi cục tức này.


 


Nhưng không xin lỗi thì không qua được cửa Dương Tố Trân.


 


Chung Thúy Bình mặt mày nhăn nhó, lôi Điền Vệ Quân từ trong góc ra, hậm hực dắt con về.


 


Trên đường về, Chung Thúy Bình trút hết cơn giận không dám phát tiết ở nhà Dương Tố Trân lên đầu con trai.


 


Mụ chửi mắng Điền Vệ Quân xối xả:


 


“... Tao cho mày đi học để học chữ, không phải để đánh nhau! Đánh nhau đã đành lại còn dây vào cái thằng không nên dây! Lôi Tiểu Binh là người mày đụng vào được à? Là người mày đánh lại được à? Tối về bảo bố mày dạy dỗ lại cho biết mặt!”


 


Điền Vệ Quân được Chung Thúy Bình nuông chiều từ bé đã bao giờ bị mắng oan ức thế này đâu.


 


Vừa đau vừa tủi thân, thằng bé òa khóc nức nở.



“... Không phải con muốn đi đâu là có người cho con quả táo... Con đang ăn táo thì gặp bọn nó... lúc đấy Lôi Tiểu Binh chưa đến...”


 


“Táo gì? Mày lấy táo ở đâu ra, ai cho mày táo?” Chung Thúy Bình nghe mà ù cả tai, chẳng hiểu con nói cái gì.


 


Điền Vệ Quân nức nở, nói không ra hơi: “... Một cô giáo... chỉ là một cô giáo thôi mà... con ăn táo ở góc sân...”


 


Đợi mẹ con Chung Thúy Bình đi khuất, Lôi Tiểu Binh mới vênh mặt nhìn Dương Tố Trân.


 


“Mẹ, hôm nay mẹ không đánh đòn con thật ạ? Bố cũng không đánh con ạ? Hôm nay con đánh nhau đấy nhé, bố mẹ chắc chắn không phạt con chứ?”


 


Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của con trai, tâm trạng nặng nề của Dương Tố Trân tan biến.


 


Chị cười: “Ừ... không đánh con, yên tâm chưa.”


 


“Hoan hô! Trước khi về cô Giang bảo cô ấy có cách giúp con không bị mẹ đánh đòn, không ngờ là thật! Cô Giang giỏi quá! Hoa đỏ này lợi hại thật!” Lôi Tiểu Binh sung sướng sờ bông hoa đỏ trên ngực.


 


Dương Tố Trân hỏi: “Tiểu Giang nói thế thật à?”


 


“Vâng ạ, cô Giang bảo con thế đấy! Cô ấy còn bảo con không những không bị đánh mà tối nay còn được ăn đùi gà to nữa cơ.” Lôi Tiểu Binh gãi đầu: “Không biết đùi gà ở đâu ra nhỉ? Nếu có đùi gà thật, con sẽ ăn hai cái!”


 


Dương Tố Trân túm cổ áo con trai, xách ngược thằng bé đang định chạy ra sân bắn bi vào nhà.


 


Lôi Tiểu Binh la oai oái: “Mẹ... mẹ! Mẹ làm gì thế? Đã bảo không đánh con rồi mà!”


 



 


Dương Tố Trân xách con vào nhà định kiểm tra vết thương để bôi thuốc lại, dù sao cũng là con mình đứt ruột đẻ ra, thấy con bị thương ai mà chẳng xót.


 


Chị nhìn kỹ đầu con trai, bỗng phát hiện ra...


 


“Lôi Tiểu Binh, đầu con có bị thương đâu, quấn băng gạc làm gì?”


 


“Cái này á...” Lôi Tiểu Binh cầm dải băng trắng, nói như thật: “Cái này cũng là ý của cô Giang đấy ạ, cô ấy bảo đây gọi là khổ nhục kế. Cô Giang bảo lúc đánh nhau thì phải hung dữ nhưng đánh xong rồi thì phải tỏ ra yếu đuối, đại trượng phu phải biết co biết duỗi!”


 


Dương Tố Trân sững người lại là Giang Đường...


 


Xem ra vết thương của hai đứa trẻ đều không nặng, tất cả đều là dàn dựng; hoa đỏ và tiếng chiêng cũng là dàn dựng nốt.


 


Giang Đường này cũng lắm chiêu trò thật.


 


Nhưng chiêu trò này không vi phạm nguyên tắc lại linh hoạt khéo léo, đúng là cô gái thú vị.


 


Ở một diễn biến khác, trên đường về nhà.


 


Nguyệt Nguyệt lo lắng hỏi: “Mẹ ơi, anh Tiểu Binh thật sự không bị đánh đòn ạ?”


 


Giang Đường đáp: “Yên tâm đi, không những không bị đánh mà mẹ Tiểu Binh còn khen ngợi anh ấy nữa cơ. Anh ấy làm việc nghĩa hiệp là việc tốt mà. Các con đều là bạn tốt, sau này phải chơi với nhau vui vẻ nhé.”


 


“Con biết rồi ạ.” Nguyệt Nguyệt đáp to.



Giang Đường quay sang nhìn Triều Triều, cậu bé cũng gật đầu lia lịa: “Cậu ấy bảo vệ Nguyệt Nguyệt là người tốt, con coi cậu ấy là bạn.”


 


Cô xoa đầu hai con: “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, hôm nay các con chịu ấm ức rồi, tối nay mẹ làm đùi gà hầm cho các con ăn nhé!”


 


Về đến nhà, Giang Đường bắt tay vào nấu bữa tối ngay, đặc biệt chăm chút món đùi gà hầm. Nguyên liệu lấy từ không gian Linh Bảo, thêm đủ loại gia vị thơm phức, nước tương, đường phèn, hắc xì dầu tạo màu.


 


Những gia vị cầu kỳ này người thời nay chẳng mấy ai dám dùng.


 


Nửa tiếng sau, những chiếc đùi gà lăn lộn trong nồi nước sốt óng ánh, thấm đẫm gia vị, mềm rục.


 


Mùi thơm bay ra từ căn bếp nhỏ, lan tỏa sang cả nhà hàng xóm sau đó khắp khu tập thể khiến bọn trẻ con nhà khác khóc lóc đòi ăn thịt!


 


Gà hầm xong, Giang Đường múc đầy một âu men vàng, rưới đẫm nước sốt, nhìn thôi đã thèm rỏ dãi.


 


Âu men nóng quá nên cô đặt vào trong một cái giỏ tre.


 


Sau đó giao giỏ tre cho Triều Triều.


 


Giang Đường đậy nắp âu lại, dặn dò: “Hơi nặng đấy, con xách cẩn thận, đi chậm thôi. Nhớ nhà Lôi Tiểu Binh ở đâu không?”


 


“Mẹ ơi con nhớ, mẹ yên tâm, con chắc chắn hoàn thành nhiệm vụ.”


 


Thế là Triều Triều xách giỏ tre lên đường, chẳng bao lâu sau Lôi Tiểu Binh nhận được bữa ăn thêm buổi tối, được ăn đùi gà thơm phức thật, không chỉ một cái mà là cả một âu!


 


Lôi Tiểu Binh thầm nghĩ: Có đùi gà ăn thật! Cô Giang là nhất!


Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Story Chương 115: Lên bảng tin là thành đại tự báo
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...