Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 105: Ngứa tay, muốn đánh đòn


Được ngủ với mẹ!


 


Mắt Nguyệt Nguyệt sáng rực lên như hai quả nho đen lấp lánh nước.


 


Tuy bố rất tốt nhưng tối được ngủ với mẹ còn thích hơn.


 


Nghĩ vậy thì chuyện bố không về hình như... cũng chẳng phải chuyện xấu.


 


(Phó Tư Niên đang ở nơi xa bỗng thấy ngứa mũi, muốn hắt xì hơi!)


 


Trong lúc ba mẹ con Giang Đường ăn cơm thì các gia đình khác trong khu tập thể cũng đang quây quần bên mâm cơm tối.


 


Lôi Tiểu Binh ngồi trên ghế, nhìn mẹ bưng thức ăn từ bếp ra sau đó nhìn bố vừa bước vào cửa, ra dáng ông cụ non hỏi:


 


“Lão Lôi, hôm nay sao về sớm thế, rồng đến nhà tôm à?”


 


Lôi Kiến Hoa dở khóc dở cười, cốc nhẹ vào đầu con trai một cái: “Thằng ranh con, nói chuyện với ai thế hả, không biết lớn nhỏ gì cả.”


 


Ông là chính ủy quân khu, cán bộ lão thành, năm nay đã bốn mươi tuổi, phong thái điềm đạm uy nghiêm, cả doanh trại chỉ có mỗi quân trưởng Hạ là quân hàm cao hơn, lính tráng bình thường nào dám ăn nói với ông như thế.



 


Chỉ có Lôi Tiểu Binh là không biết trời cao đất dày.


 


Triệu Tú Mai nói vợ chồng ông vì cách mạng mà sinh con muộn là sự thật trăm phần trăm.


 


Lúc mang thai Lôi Tiểu Binh, Lôi Kiến Hoa đã ba mươi lăm, Dương Tố Trân ba mươi, đúng là cha già con cọc.


 


Đứa bé này là vỡ kế hoạch, nằm ngoài dự tính của hai vợ chồng, Dương Tố Trân thậm chí từng định bỏ thai để tập trung công tác.


 


Nhưng sức sống của Lôi Tiểu Binh quá mãnh liệt, cộng thêm sự khuyên can của bố mẹ hai bên nên cậu bé mới được chào đời.


 


Tuy là con một lại là con cầu con khẩn nhưng vợ chồng Lôi Kiến Hoa không chiều hư con, vì công việc bận rộn nên từ nhỏ đã thả lỏng cho con tự lập.


 


Hai tuổi, Lôi Tiểu Binh bị buộc dây vào chân giường, mỗi khi mẹ đi làm là nhốt trong phòng.


 


Mới biết nói bập bẹ, cậu bé đã tự chơi một mình trong phòng, nói chuyện với kiến, với bát đũa, thậm chí với cả sợi dây thừng.


 


Đến ba tuổi, Lôi Tiểu Binh đã tự cởi được dây trói, trèo cửa sổ ra ngoài tìm hàng xóm buôn chuyện, chơi với đám trẻ con trong khu.


 


Ban đầu vợ chồng Lôi Kiến Hoa không hề hay biết.



 


Vì cậu con trai quý tử trốn đi chơi xong lại tự mò về đúng giờ, tự buộc dây vào người như cũ.


 


Mãi đến một lần trốn đi chơi ăn bậy bạ bị đau bụng phải đi cấp cứu giữa đêm, dưới sự tra khảo của mẹ, cậu bé mới khai thật.


 


Biết chuyện, vợ chồng ông chỉ biết lắc đầu cười trừ.


 


Sự việc vỡ lở, hàng xóm láng giềng ai cũng biết nhà chính ủy có cậu con trai “mồm mép tép nhảy”, quen mặt cả rồi nên ông bà quyết định thả lỏng, không trói cũng chẳng nhốt nữa.


 


Thích đi đâu thì đi, miễn đúng giờ về là được.


 


Mới ba tuổi đầu mà bố mẹ đã yên tâm thả rông như thế cũng đến chịu.


 


Ba năm trôi qua, Lôi Tiểu Binh chưa từng gây ra chuyện gì lớn, vụ rắc rối nhất chỉ là trốn ra sông bắt cá, mải chơi quên giờ về bị bố lôi về đánh đòn một trận nhớ đời.


 


Ngoài ra thì mọi chuyện đều êm đẹp, tình cảm cha con khăng khít lạ thường.


 


Bị bố cốc đầu, Lôi Tiểu Binh ôm trán cãi: “Con nói có sai đâu, con với mẹ về ngoại bao lâu mà bố chẳng gọi điện lấy một cuộc cũng chẳng ra ga đón. Lúc nào cũng bận... bận... bận... bận thế mà hôm nay lại mò về ăn cơm?”


 


“Ái chà, con trai giận bố đấy à?” Lôi Kiến Hoa nhận ra ngay sự dỗi hờn của con.



Lôi Tiểu Binh khoanh tay trước ngực, má phồng lên: “Chẳng lẽ con không được giận à?”


 


“Được, được chứ.” Lôi Kiến Hoa lấy trong túi ra một bộ cờ quân sự đưa cho con: “Cho con này, Tiểu Binh, đừng giận bố nữa nhé.”


 


Nhìn thấy bộ cờ, Lôi Tiểu Binh mắt sáng rực, ôm khư khư như báu vật, cười hì hì: “Không giận, không giận nữa. Mẹ, bố, ngồi xuống ăn cơm thôi.”


 


“Thằng bé này... chẳng biết giống ai, thảo nào Tiểu Giang nghe bảo con là con trai mẹ lại ngạc nhiên đến thế.” Dương Tố Trân cười nói.


 


Cả nhà ba người bắt đầu bữa cơm tối.


 


Dương Tố Trân kể sơ qua chuyện ban ngày cho chồng nghe sau đó hỏi: “Nghe nói thành phần xuất thân của Tiểu Giang có vấn đề à?”


 


“Ừ, có chút vấn đề, bố mẹ cô ấy là nhà tư bản, bị xếp vào nhóm đối tượng đen, mấy năm trước đi cải tạo rồi.” Lôi Kiến Hoa vừa ăn vừa đáp.


 


Dương Tố Trân gật đầu: “Thì cũng đi cải tạo rồi, với lại đó là chuyện của bố mẹ cô ấy, liên quan gì đến cô ấy đâu. Em thấy Tiểu Giang được lắm, chẳng có tí nào tiểu thư đài các, thông minh tháo vát ra phết.”


 


Lôi Kiến Hoa nghe ra ý tứ trong lời vợ: “Em có ý định gì à?”


 


“Còn ý định gì nữa, nhân tài không thể bỏ phí. Tiểu Giang có năng lực, em muốn kéo cô ấy vào hội phụ nữ làm cùng em, sau này em già yếu thì để cô ấy lên thay.”


 



Nghe vợ nói, Lôi Kiến Hoa trầm ngâm một lúc.


 


Dương Tố Trân huých tay chồng: “Lão Lôi, anh nghĩ gì thế, sao không nói gì? Em sẽ nói chuyện với Tiểu Giang còn anh đi bàn với Tiểu Phó xem sao để cô ấy ra ngoài làm việc.”


 


“Haizz...” Lôi Kiến Hoa thở dài: “Em là người thứ ba muốn mời cô ấy đi làm rồi đấy.”


 


“Cái gì? Anh nói rõ xem nào còn ai nữa?” Dương Tố Trân ngạc nhiên.


 


“Người đầu tiên là đồng chí Tống bên nhóm nghiên cứu, tuy chỉ tuyển một trợ lý nhưng bên đó vẫn khẳng định, chỉ cần cô ấy muốn, cánh cửa phòng nghiên cứu luôn rộng mở chào đón. Người thứ hai là Trịnh Quốc Sinh bên phòng tuyên truyền, cậu ta đến hỏi dò anh, nhờ anh tác động với Tiểu Phó để đưa cô ấy sang đó, cậu ta bảo cô ấy là hạt giống tốt. Thế nên em là người thứ ba.”


 


Dương Tố Trân đặt đũa xuống cái cạch: “Nhiều người tranh giành thế cơ à. Không được, Tiểu Giang ở khu tập thể của chúng ta, chắc chắn phải theo em rồi.”


 


“Tố Trân, bình tĩnh nào, đừng nóng vội.” Lôi Kiến Hoa trấn an vợ: “Anh hỏi qua ý kiến Tiểu Phó rồi, cậu ấy bảo tôn trọng quyết định của vợ để cô ấy muốn làm gì thì làm, không muốn gây áp lực cho cô ấy. Nhà còn hai đứa con nhỏ, chưa rời mẹ được đâu.”


 


Nghe vậy Dương Tố Trân mới nguôi ngoai phần nào: “Cũng phải. Bên nghiên cứu thì thôi không nói nhưng phòng tuyên truyền thì em không đồng ý đâu, anh từ chối Trịnh Quốc Sinh đi, bảo cậu ta đừng có ý đồ gì với người của khu mình, em không nhả người đâu.”


 


Hai vợ chồng mải nói chuyện công việc, quay đi quay lại nhìn đĩa thịt kho tàu thì... ôi thôi, sạch bách, chỉ còn lại cái đĩa không.


 


Lôi Tiểu Binh xoa cái bụng no căng, mép còn dính nước thịt, cười nhăn nhở: “Thịt kho ngon tuyệt cú mèo. Con tưởng bố mẹ mải nói chuyện không thích ăn thịt nên con ăn hộ hết rồi.”


 


Dương Tố Trân & Lôi Kiến Hoa: Ngứa tay quá, muốn đánh đòn ghê.


Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Story Chương 105: Ngứa tay, muốn đánh đòn
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...