Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 95: Trở Về
Sau đó anh còn mua không ít vở, mấy quyển giấy trắng tốt nhất, mua mấy cái bút lông cho ông bà nội, hai nghiên mực, lại mua mấy quyển bảng chữ mẫu cho Cố Thanh Thanh, chọn hai cái bút máy xinh xinh và lọ mực.…Nghĩ tới đèn trong phòng Cố Thanh Thanh rất tối, anh mua hai bóng đèn sáng hơn, thuận tiện thay luôn phòng mình, lại mua hai cái đèn bàn.Còn đồ sấy anh không mua, trong nhà có không ít, anh nhanh chóng thu tay lại, mang theo hai túi đồ to nhanh chóng rời khỏi tòa bách hóa.Cố Thanh Thanh nhìn, vội vàng lấy chậu rửa chân của mình ra, nước ấm trong nồi vẫn còn nhiều, cô rót nửa chậu cho anh.
“Anh ngâm chân trước, lát nữa sẽ có cơm ăn.”
Chậu rửa mặt cũng đổ nước ấm, cầm khăn lông cho anh đặt trên giường đất, lúc này Cố Thanh Thanh mới đi nấu mì.
Ngồi trên giường đất nóng hổi, chân ngâm trong nước ấm, chậu rửa mặt trước mặt cũng là nước ấm, Lục Hướng Dương rửa mặt, nước ấm rửa tay, lúc này độ ấm cả người mới tăng lên.“Anh Lục!”
Cố Thanh Thanh mới kêu một tiếng, còn chưa kịp nói gì thì thấy Lục đại lão nhà cô cầm hai túi siêu to vào trong phòng, cô ngẩn ngơ!
Không phải chứ!
Không phải như cô nghĩ đấy chứ?Cả người đông cứng.
Cố Thanh Thanh nhanh chóng bảo anh ngồi trên giường đất: “Có có, anh mau ngồi xuống cho ấm, em đi nấu mì cho anh.”
Trong phòng cô rất ấm áp, làm ấm giường đất, cho nên vừa vào cửa Lục Hướng Dương lập tức cảm nhận được ấm áp.
Anh cởi giày ra, bên ngoài tuyết rơi quá dày, đi một đoạn tuyết đã làm ướt cổ chân, giày bên trong đều ướt đẫm, chân cũng đông cứng.Lần này tiêu rất nhiều, nhưng mà Lục Hướng Dương không để bụng, anh kiếm tiền rất dễ dàng, dựa vào bản lĩnh của anh cẩn thận một chút hoàn toàn không thành vấn đề.
Một đường lái xe rời đi, đi đến nơi ít dân cư anh còn đặc biệt thay đổi trang phục bình thường chút, lúc này không phải giả nghèo, chủ yếu là tiện che giấu.
Lục Hướng Dương ở bên ngoài sân nghe một lát, xác định trong sân không có động tĩnh gì, mọi người đều đang ở trong phòng anh mới tay chân nhẹ nhàng đi vào.Cố Thanh Thanh đang ở trong phòng đan áo lông, cô biết Lục Hướng Dương vẫn chưa trở về, vẫn đang đợi anh!
Nghe thấy tiếng gõ cửa: “Là anh!”
Giọng nói này cho dù rất nhỏ, Cố Thanh Thanh vẫn lập tức nghe ra được, vội vàng đi mở cửa.
Cả người Lục Hướng Dương đều là gió tuyết.Lục Hướng Dương phủi tuyết trên người mình, dậm chân một cái, lúc này mới đóng cửa lại.
“Có đồ ăn không?”
Anh đi thẳng một mạch, trời tối lái xe không tiện lắm, nhất là tuyết rơi càng lúc càng nhiều.
Khi tới bên huyện thành này đường không dễ đi lắm, tới gần đại đội Hòe Hoa anh không dám đạp xe, ngay cả xe đạp cũng không có biện pháp đi, anh từ đường nhỏ đi trở về.Tốc độ nấu của Cố Thanh Thanh rất nhanh, canh thịt dê đã sớm chuẩn bị xong, thời tiết bất ngờ trở nên lạnh như vậy, canh thịt dê ấm người nhất.Trên giường đất có một cái bàn nhỏ, vừa vặn ngồi trên giường đất ăn.Canh thịt dê nóng hổi, bên trong còn có không ít thịt dê, trên nước mì có hành thái, cô làm mì sợi vẫn luôn rất ngon, hiện giờ ăn miệng đều là mùi thơm.Hơn nữa đầu heo kho rất ngon, cô còn làm tương ớt, Lục Hướng Dương ăn vô cùng thoải mái.
“Trong túi có mấy miếng thịt, em lấy ra cất đi. Còn đống hàng khô hai ngày nữa anh gửi đi một ít, còn lại để mình ăn.”
Thập niên 70 đấy!Năm nay là năm 72, qua tết cũng mới 73, là bần cùng hạn chế sức tưởng tượng của cô sao?Bỗng nhiên nghĩ tới gì đó, trong thế giới lúc trước cô ở, vợ của nam diễn viên nào đó sinh ra trong quý tộc Mãn Thanh, ở thập niên 80 có một trăm triệu, nghe đồn ở thủ đô có một phố cửa hàng là của cô ta.Bởi vì có hơn 15 cân bột mì trắng, mười cân gạo, mười cân bột ngô, ngoài ra còn có năm cân thịt heo, năm cân thịt bò, năm cân thịt dê, cuối cùng là cân rưỡi xương sườn.Lương thực phụ của bọn họ đều là lương thực bên Vương Vũ phân.
Năm cân thịt heo và một cân rưỡi xương sườn là Lục Hướng Dương mua ở chợ đen, thịt heo ở thời đại này tương đối thơm, không có thức ăn chăn nuôi nuôi nấng, chất lượng của thịt gia cầm tốt hơn đời sau nhiều.Thật tuyệt!
Cô cần phải biểu hiện thật tốt!Cho nên anh mua một ít dự trữ, trước mắt trong tay còn hơn mười cân thịt heo mấy cân xương sườn!
“Thịt bò sốt tương ớt ăn rất ngon, em lại ngâm thêm một ít, trước tết anh lại gửi cho mấy anh của anh thêm mấy bình.”
Nhìn thấy đống đồ hộp này, óc chó, bánh trứng, trong lòng cô cảm thấy ngọt ngào.
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Story
Chương 95: Trở Về
10.0/10 từ 42 lượt.
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Story
Chương 95: Trở Về
