Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 633: Phiên Ngoại 22


“Nếu em cảm thấy tình cảm của bọn nhỏ đối với tôi không đủ sâu, chuyện này tôi cảm thấy không phải chuyện em nên lo lắng. Tình cảm cần bồi dưỡng lâu dài, sau này ở chung với tôi lâu đương nhiên sẽ tốt hơn. Em là mẹ của bọn nhỏ, nuôi bọn nhỏ nhiều năm như thế, bọn nhỏ nghĩ tới trước tiên là em không cần phải vất vả như vậy nữa, chuyện này rất bình thường.”


…“Vậy thì tốt, tới thủ đô tôi sẽ ở bên bọn họ trải qua cuộc sống bình thường đơn giản, bọn nhỏ đi học cuộc sống dần tiến vào quỹ đạo, thời gian dài quen dần sẽ không sao.”


Đã nói rõ mọi chuyện xong, Mạnh Phồn muốn đi gặp hai đứa bé.


“Bọn nhỏ ở phòng sao?”Đồng Nguyệt nhất thời chưa kịp phản ứng.


Phản ứng của Mạnh Phồn nằm ngoài dự kiến của cô ấy, sao chuyện này không giống với cô ấy nghĩ như thế?



Đàn ông bình thường không phải đều chán ghét người bên cạnh thích tiền của mình sao?Anh ta xoa giữa mày, giải thích:


“Sẽ không, bên thủ đô nơi xa hoa như vậy quá rêu rao, gần như không ai ở nhà ở như thế. Bên đó tôi có nhiều tứ hợp viện, bên trong từng sửa chữa lại, không thể xưng là xa hoa nhưng rất thoải mái, nên có đều có, sau này mọi người ở lại đó, đứa bé tiện đi học.”


Đồng Nguyệt yên tâm:“Làm theo tuần tự, có quá trình có lẽ sẽ tốt hơn nhiều, thủ đô… Nhà ở là anh chuẩn bị sao? Anh sẽ không… Chuẩn bị cho chúng tôi nhà ở xa hoa như vậy tiếp đấy chứ?”


Mạnh Phồn: “…”


Vậy mà có người ngại ở xa hoa!“Còn tương lai có đi lệch đường hay không, nếu trước đây không đi lệch, vậy sau này chú ý giáo dục, có lẽ sẽ không.”


Đồng Nguyệt gật đầu:



“Tốt nhất là như vậy, anh nói xem đợi đến thủ đô, hay là anh… Hạ thấp mức độ sống của bọn họ sống xuống chút được không? Trước đó sống bình thường chút đã, đừng lập tức từ bần cùng biến thành đại phú hào, lần này lực tài phú đánh vào quá mạnh, tôi thật sự sợ bọn nhỏ không tiếp nhận được.”Đồng Nguyệt gật đầu: “Ừm, ở phòng anh đợi anh đấy!”Đồng Nguyệt im lặng thở dài, quả nhiên người đàn ông có IQ và EQ cao, xử lý chuyện gì đó không cần người khác giúp đỡ, nhọc lòng!Hôm nay Mạnh Phồn nghỉ, đặc biệt dành thời gian, ngày đầu tiên cha con nhận nhau, anh chắc chắn phải ở bên hai cục cưng.


Đứa bé thích nghịch nước nhất, hai đứa bé tới bên bờ biển thì muốn lao vào trong biển, Đồng Nguyệt lo lắng không thôi.“Chậm một chút, đừng chạy vào trong nước.”Mạnh Phồn nhìn hai đứa nhỏ lao vào trong nước, cười hỏi Đồng Nguyệt: “Trước đây bọn nhỏ từng học bơi không?”Mạnh Phồn sắp xếp người dẫn đến trông bọn họ:Nhưng Mạnh Phồn dẫn theo người, cô ấy an tâm hơn nhiều.


“Cha, cha…”Có người che chở, Đồng Nguyệt yên tâm hơn.


Đứa nhóc điên lên thực sự khiến người ta nhọc lòng, không chú ý một cái là chạy không thấy bóng dáng, lúc này còn ở bờ biển, khắp nơi đều là người, chui vào trong đám người rất khó tìm được, Đồng Nguyệt một mình trông hai đứa bé cũng không yên tâm.Hai tháng trước khi gặp hai đứa bé này, bọn họ còn chưa có dáng vẻ như bây giờ.


Lúc ấy hai đứa nhỏ còn hơi đen, cũng gầy hơn hiện giờ, nhưng hiện giờ đã được anh ta nuôi trắng trẻo mập mạp.Đứa bé rất dễ nuôi, chỉ cần cho bọn nhỏ ăn nhiều đồ ăn ngon, đối tốt với bọn nhỏ một chút, rảnh rỗi dẫn bọn nhỏ đi chơi bọn nhỏ sẽ rất thích bạn, còn có thể trắng trẻo mập mạp chọc người ta yêu.


Nhìn hai đứa bé này, hiện giờ gọi anh ta là cha gọi không có cảm giác không khỏe gì.Hai đứa nhỏ mỗi đứa ôm một cái phao nghịch, hưng phấn không chịu được.



Mạnh Phồn nhìn dáng vẻ mũm mĩm của bọn họ, trong lòng rất vui.“Đi, cha dẫn các con đi chơi.”


Nước biển ở nơi này còn chưa tới đầu gối anh ta, đối với đứa bé mà nói không có người lớn trợ giúp bọn nhỏ không đứng yên được, nhưng đối với Mạnh Phồn mà nói vừa mới tới đầu gối, quá nông!“Em đi trông hai em gái đi, hiếm khi rảnh rỗi, nhân lúc này chơi thật vui đi. Qua mấy ngày nữa sẽ về thủ đô, thả lỏng một chút, chơi mệt thì qua bên ghế phơi nắng, hai người kia đi theo bọn em, đừng đi tới khu nước sâu.”


“Bên tôi cũng dẫn theo người, hai đứa nhỏ tôi sẽ trông chừng, đừng lo lắng.”Mạnh Phồn đưa hai đứa bé tới chỗ nước sâu hơn chút, hôm nay không có sóng gì, bờ biển rất yên bình, rất tiện cho đứa bé nghịch nước.“Cha, rốt cuộc biển rộng rộng cỡ nào?”


“Cha, trong biển có cá to ăn thịt người không ạ?”


…“Biển rộng có cá mập, nhưng mà bờ biển bình thường không có, đặc biệt là những nơi chuyên dành cho mọi người chơi đùa.”


Nơi này bình thường luôn có người quản lý, nếu tùy tiện có cá mập chạy tới, đám du khách còn dám tới sao?Nhưng cho dù phòng hộ nghiêm mật cỡ nào đều có khả năng có ngoài ý muốn, chuyện này Mạnh Phồn không dám đảm bảo.



Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão Story Chương 633: Phiên Ngoại 22
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...