Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 61: Kho Đầu Heo


Hôm nay cũng là vận may của Cố Thanh Thanh tốt, mới có thể có hàng.


Nhìn thấy bút tích vừa rồi của Lục Hướng Dương, người bán hàng lập tức biết trong tay anh có tiền, còn nỡ tiêu tiền.Lúc này Cố Thanh Thanh thật sự cho rằng đã kết thúc, nhưng mà đại lão đứng trước quầy bán giày da, hỏi cô:


“Thích đôi nào?”


Trời ạ!Mùa đông không sợ nước vào.Cuối cùng cũng kết thúc.Hai người xách theo túi to rời đi.Lục Hướng Dương vốn móc túi ở trê tay lái, giỏ tre cột vào ghế sau, treo một bên.Đợi đến khu thanh niên trí thức, đám thanh niên trí thức đang làm cơm tối trong sân, nhìn thấy Lục Hướng Dương và Cố Thanh Thanh mang theo nhiều đồ về như vậy, cả đám đều quay đầu nhìn.Vương Vũ ấm ức nhìn hai người: “Hai người đi đâu thế? Giữa trưa cũng không trở về nấu cơm cho tôi ăn.”Cố Thanh Thanh: “…”Kết quả Cố Thanh Thanh vừa mới trở về, anh ta lại nói như vậy, như thế không phải là vả mặt cô ta sao?Cô ta làm đồ ăn khó ăn như thế à?Lục Hướng Dương giúp Cố Thanh Thanh mang hết đồ vào phòng của cô, thấy hai người đi vào, người bên ngoài liếc nhau đều có chút nhìn mà thèm.Còn có 2 cân len sợi, mấy túi muối, năm cân bột mì, hai cân rưỡi bột ngô, một túi to kẹo sữa thỏ trắng, hai túi đường trắng, hai hộp sữa mạch nha, một túi gia vị, một chai rượu trắng, hai chai Mao Đài, còn có nước tương và dấm.Quá có tiền!Thật sự quá có tiền!Lục Hướng Dương cầm đồ đi ra ngoài, vừa vặn trả xe đạp cho đại đội trưởng.Cố Thanh Thanh đóng cửa lại, nhanh chóng bỏ đồ tốt vào tủ khóa vào.Khóa cô cần cũng ở trong túi, hai cái, vừa vặn có thể khóa tủ cạnh giường đất và tủ cao.


Nếu đại lão muốn mang đi tặng người, mang theo cũng tiện, để trong lòng là được không cần mang bát theo.Cố Thanh Thanh mới đi cắt rau hẹ trở về, trong không trung đột nhiên sấm sét đan xen, nhanh chóng có mưa to.Thời tiết ngày hôm nay không tốt lắm, ấp ủ cả ngày cuối cùng cũng mưa sao?Anh xách nước ấm đi tắm rửa thay quần áo.Cố Thanh Thanh cười nói: “Em cũng làm cơm nhà mà.”



“Khác nhau.” Miệng Vương Vũ thực sự kén chọn: “Ở nông thôn chỉ có nhiều vật tư như vậy, nguyên liệu nấu ăn em làm có đôi khi cũng đơn giản, nhưng mà ăn rất ngon, Dương Xuân Hồng nấu thật sự không có chút tư vị gì. Anh nhớ rõ trước đây Thạch Lỗi và Hứa Quốc Bưu làm cũng không tệ, nhưng mà vẫn kém xa em.”


Ăn cơm xong, Vương Vũ cầm chút lương thực đi trả cho Dương Xuân Hồng.


Bên ngoài mưa to, Lục Hướng Dương không có biện pháp đi bắt lươn, bánh rán nhân hẹ không đưa đi được.Trước đây anh ta ở thủ đô, tuy ăn không thể nói là thịt cá, nhưng ít ra chưa từng chịu đói, thường xuyên tới Tiệm Cơm Quốc Doanh tìm đồ ăn ngon.


Sau đó bị bắt xuống nông thôn, anh ta không biết nấu cơm, lúc ấy vừa vặn kết bè ăn cùng với Thạch Lỗi và Hứa Quốc Bưu.


Hai người đàn ông kia vô cùng hiền huệ, chuyện gì cũng làm, chỉ cần Vương Vũ nguyện ý bỏ tiền, bọn họ có thể hầu hạ Vương Vũ thật tốt.


Thạch Lỗi và Hứa Quốc Bưu nhìn ra Vương Vũ chưa từng chịu khổ, anh ta ăn không quen đồ ăn ở nông thôn, vì thế khi nấu ăn cố gắng dựa theo khẩu vị của anh ta, dù sao Vương Vũ chưa từng để bọn họ thiệt.Vương Vũ cắn một miếng, cảm thán:



“Đây mới là cơm chứ! Giữa trưa ăn không có chút tư vị gì, em gái sau này em đừng đi như vậy.”


Thói quen của con người thật đáng sợ, một khi ăn thứ ngon, đặc biệt là ăn mỗi ngày, ăn một khoảng thời gian miệng sẽ bị dưỡng kén chọn, lại ăn những thứ ít dầu không muối Vương Vũ không chịu nổi.


Hơn nữa bản thân anh ta cũng không phải là người có thể chịu khổ.Cố Thanh Thanh làm hơn ba mươi cái bánh rán nhân hẹ, bưng cả chậu nhân trở về.


Nhân là rau hẹ trứng gà, không có những thứ khác nhưng đủ dầu!


Gia vị cũng đủ!


Hương vị vẫn rất thơm.Tất cả mọi người ngủ sớm.



Cố Thanh Thanh tắt đèn xong thì tiến vào không gian.


Cà chua chín cả đống, cô nhanh chóng hái lấy cắt để lên giá, lần này chỉ có 50 phần.


Cháo là cô nấu từ trước, đều đang giữ ấm, Cố Thanh Thanh múc ra hết lại nấu tiếp.Nhưng mà giữa trưa hôm nay thì khác, lương thực vật tư của Vương Vũ đều ở phòng Cố Thanh Thanh, anh ta không ăn được, đồ ăn đều là của Dương Xuân Hồng.


Dương Xuân Hồng nấu cơm, tay nghề vốn không được tốt lắm, cộng thêm không có dầu nên Vương Vũ không chịu nổi.


Lục Hướng Dương không nhịn được hỏi: “Một bữa mà không chịu nổi ư?”


Vương Vũ gật đầu: “Thật sự không thể ăn!”Nhưng mà lần này nấu hai nồi cơm, không có biện pháp, thăng cấp chẳng những cần số dư, còn cần tích phân.Cố Thanh Thanh đã học thông minh, rau trộn đơn giản nhất!Rau trộn dưa chuột đắt hơn rau trộn cà chua một chút, bảy tệ một phần, làm 300 phần đặt trên giá.Lúc này cháo và cơm đã chín, Cố Thanh Thanh đặt hết hai thứ này lên giá, dù sao trong phòng cất chứa của không gian có chức năng giữ tươi, không cần lo lắng đồ ăn sẽ hỏng.Cho nên có thời gian cô sẽ làm nhiều một chút để đấy, chậm rãi bán là được.Lúc này bất ngờ nhớ tới trong tay cô còn có một ít nấm hương đổi từ chỗ mấy thím trong thôn, nấm hương này không phun thuốc trừ sâu gì đó, hẳn là không có vấn đề gì?



Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão Story Chương 61: Kho Đầu Heo
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...