Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 440: Cô Ấy Bị Người Ta Đánh


Anh ta cũng có con đường nhà máy lớn, người ta cũng chướng mắt đơn đặt hàng nhỏ như của anh ta.Áo khoác mỗi chiếc rẻ hơn 20 tệ, quần rẻ hơn 2 tệ.


Từ Phi mang 3000 tệ tới, lấy hết hàng, số lẻ thì Cố Thanh Thanh trừ đi.


Kết quả chiều ngày hôm sau, anh ta lại rống lên chạy tới lần nữa.


Lúc ấy Cố Thanh Thanh định về nhà, mới ra khỏi cửa Từ Phi lao tới.“Giá áo khác nhau, tương lai anh lấy nhiều sẽ rẻ hơn một chút, giá cụ thể thì phải xem kiểu dáng.”


Từ Phi hiểu rõ: “Em lấy 30 bộ trước, cả áo và quần cầm đi bán thử trước, bán xong lại trở về lấy.”


Cố Thanh Thanh cười mà như không cười nhìn anh ta: “Anh không ra nước ngoài à?”



Khóe miệng Từ Phi giật giật: “Trong nhà bảo em ra nước ngoài, thực ra em đang do dự…”“Chuyện này không liên quan tới anh, hoàn cảnh hiện giờ không cho phép anh làm lớn, tôi làm ra hàng đương nhiên sẽ có hàng, nếu không có thì không có hàng, anh còn muốn không ngừng duy trì cung ứng sao? Ngoại trừ tôi, anh cũng có thể đi tìm người khác.”


Từ Phi: “…”


Còn tưởng là chị gái ngốc nghếch cơ, không nghĩ tới còn rất sắc bén.


“Chị, chị… Thật sự ở đại viện kia sao?”


“Chị! Chị…”


Ngày hôm qua anh ta cầm hàng đi, lập tức mua vé xe rời khỏi đây, buổi chiều đến nhà bạn, sáng sớm hôm sau đến trên đường bán.Kết quả chưa tới ba tiếng đã bán hết sạch, anh ta vốn cảm thấy dù sao da mặt anh ta dày, đẩy mạnh tiêu thụ gì đó chắc chắn không thành vấn đề.Kết quả không nghĩ tới căn bản không cần anh ta da mặt dày nói nhiều, kiểu dáng quần áo đều vô cùng mới mẻ độc đáo, rất ít có trên thị trường, thậm chí có thể nói là không có, phụ nữ vừa thấy sẽ không bước tiếp nổi.Thời gian chính là tiền!Bây giờ anh ta lấy hàng suốt đêm rời đi, sáng mai có thể bán hàng.


Cố Thanh Thanh vào cửa với anh ta, đám Tiền Lệ thấy Từ Phi lại tới nữa thì cười tươi, chắc chắn là tới lấy hàng.Vào cửa Từ Phi mở túi ra, cười khanh khách nói: “Chị, lần này lấy một vạn tệ hàng.”Ồ!“Đương nhiên, quần áo của chị rất dễ bán, sau đó em không còn hàng mà bán, quần áo đẹp như vậy rất hiếm thấy trên thị trường. Nếu cửa hàng bách hóa mà có quần áo đẹp như vậy, chắc chắn đều bị cướp, đâu cần giống như chúng ta bày ra cho mọi người chọn?”Ở thời đại này tiền lương một tháng chỉ có mấy chục tệ, tốc độ kiếm tiền này đúng là quá k*ch th*ch.



Thuộc hạ có thể chậm rãi bồi dưỡng, cô không vội phát tài.Cố Thanh Thanh nhìn anh ta:


“Anh chắc chắn chứ? Lúc trước tôi đã từng nói với anh, đừng đùa quá lớn, sớm hấp dẫn sự chú ý không phải là chuyện tốt.”


Nhưng mà thời đại nước lũ sắp tới, không kiếm tiền thì uổng phí, nhưng bảo cô sốt ruột kiếm tiền thì không có khả năng.


“Tôi mặc kệ lời anh nói là thật hay không, dù sao cho dù anh muốn không ngừng nhập hàng thì tôi cũng không cung ứng nổi. Lần này anh lấy 1 vạn tiền hàng cũng được, nhưng một tháng tới đều đừng đến.”


Nhưng mà ý của Cố Thanh Thanh, anh ta cũng hiểu.


“Chị, những lời chị nói em cũng hiểu, không phải là chúng ta vừa mới bắt đầu thôi sao? Hơn nữa em nghe chị nói không bán ở thủ đô, em bán ở thành phố khác. Bạn của em cũng quen mấy người, sẽ không có vấn đề gì.”


Từ Phi mím môi, kiếm tiền đúng là dễ dàng khiến người ta hưng phấn, đặc biệt là kiếm đồng tiền lớn.



Ngày hôm qua anh ta cầm 3000 tệ hàng, hôm nay qua kiếm lời bảy tám trăm.“Hả?”


Từ Phi sốt ruột: “Không phải chứ chị, một tháng sao? 3000 tệ tiền hàng em bán mấy tiếng là xong, một vạn tệ cũng chỉ bán được một hai ngày, thời gian còn lại em làm gì? Như vậy không phải là lãng phí sinh mệnh sao?”


Nhìn sắc mặt của Cố Thanh Thanh, Từ Phi biết cô sẽ không nhả ra.Cô gái này không thiếu thân phận không thiếu tiền, làm việc cẩn thận không giống đám công tử ỷ vào trong nhà có quyền có thế nên không sợ trời không sợ đất, đúng là khó thu phục.Từ Phi không dám đắc tội Cố Thanh Thanh, đừng nói là thân phận sau lưng cô, chỉ vì đống hàng tốt nhất này anh ta cũng không dám đắc tội, nếu không lần sau anh ta sẽ không lấy được.Một tháng sau, Cố Thanh Thanh nói được thì làm được, không cho anh ta hàng nữa.Trong khoảng thời gian trước khai giảng Cố Thanh Thanh dẫn theo mọi người cùng tích trữ hàng tồn kho, mấy người đàn ông nghiên cứu nguyên lý của mấy thứ kia, cũng gia nhập chế tác.Thứ như máy may trước đây đám đàn ông thật sự chưa từng dùng, nhưng mà dưới lượng lớn tiền tài k*ch th*ch, mấy người nhanh chóng biết sử dụng.


Cố Thanh Thanh trả lời: “Đi rồi ạ! Sáng hôm nay đi, thủ tục đã làm xong.”


“Ngày mai em đến nhà ga đón một người, chính là cô gái thi đứng thứ hai bên Giang Ninh lúc trước, em còn đưa áo cho cô ấy mặc, còn nhớ rõ không?”


Cố Thanh Thanh không nghĩ tới anh sẽ nhắc đến chuyện này, nghi ngờ nói:“Nhớ rõ! Làm sao vậy? Cô ấy sắp tới đăng ký sao? Lo lắng cô ấy không tìm thấy à, vậy em đi đón cô ấy…”


“Cô ấy bị người ta đánh!”


“Hả?”



Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão Story Chương 440: Cô Ấy Bị Người Ta Đánh
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...