Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 405: Nguồn Gốc Của Nghệ Thuật Ở Trong Cuộc Sống


Hai đứa nhỏ cô sinh ra rất chắc nịch, Cố Thanh Thanh không biết là vì mình ăn ngon hay khi mang thai có nước dinh dưỡng trong không gian của hệ thống tẩm bổ, dù sao hai đứa bé của cô lớn lên rất nhanh, quả thực mỗi ngày mỗi khác, có cảm giác như mỗi ngày đều lớn lên.Con trai cả rất ngoan, rất ít khi ầm ĩ, đứa bé thì ầm ĩ hơn nhiều.


Vừa khóc thì cả phòng bệnh đều là tiếng tru của đứa bé, vừa mới sinh ra mấy ngày, Cố Thanh Thanh cũng không biết cậu bé lấy đâu ra nhiều tinh lực như thế?Gian phòng bệnh này có bốn người, Cố Thanh Thanh ở vị trí sát cửa sổ bên trong, đối diện cô là nhà có điều kiện không tệ lắm, nhà chồng họ Trần, người phụ nữ mới sinh con này họ Lưu, tên Lưu Phương.


Chếch nghiêng Cố Thanh Thanh là Lương gia, mà bên cạnh Cố Thanh Thanh là Kim gia.Hai nhà khác, chính là thảm kịch nhân gian.



Lương gia sinh long phượng thai nhưng mẹ chồng và chồng đều chỉ quan tâm đứa bé trai kia, cô bé cùng được sinh ra thì không thèm nhìn một cái, bà Lương thậm chí rất ghét bỏ.Mẹ Kim Châu Châu sống không tệ lắm, tuy điều kiện không tốt, cha Kim cũng là lần đầu tiên chăm sóc phụ nữ sinh con, luống cuống tay chân chân tay vụng về nhưng vẫn dụng tâm học tập, y tá cũng dạy rất tốt.


Thời đại này điều kiện của mọi nhà không tốt, rất nhiều chuyện không thể soi mói quá nhiều, ít nhất cha Kim khiến mẹ Kim ăn no, nghỉ ngơi tốt.Bốn người phụ nữ cùng sinh con, đãi ngộ thực sự khác biệt.Mẹ Kim Châu Châu đã ăn xong, Cố Thanh Thanh thì buổi sáng ăn muộn tạm thời không đói bụng, bên Lương gia mẹ Lương Chiêu Đệ tương đối thảm.Lưu Phương là vì sinh con gái nhà chồng ghét bỏ, mà cô ấy cho dù sinh được con trai, cũng không có được ưu đãi của nhà chồng.Con trai út được mẹ chồng ôm ra ngoài, không biết là đi đâu khoe khoang, ngày hôm qua cộng thêm nửa ngày hôm nay, mẹ Lương Chiêu Đệ còn chưa được nhà chồng cho ăn.


Mẹ Lương khóc lóc nói: “Mẹ, con đói bụng, ngày hôm qua cũng không có cơm ăn, con…”


Hai đứa bé đều rất nhỏ, khi bé gái kia khóc âm thanh y như mèo nhỏ kêu.Mẹ Lương đút bé trai bú xong, bà cụ lập tức ôm đứa bé đi.Trong phòng bệnh có người đi vào lần nữa, là mẹ chồng của Lưu Phương, ăn mặc vẫn có thể diện, tay còn cầm hộp cơm.Đã là thời đại nào rồi, vậy mà còn có xưng hô như vậy?“Phụt…” Chị họ ở bên cạnh lập tức bật cười: “Mau ăn đi, dưỡng đủ tinh thần tương lai mới có tinh lực chăm sóc hai đứa bé này. Hơn nữa em cũng không tệ lắm, ít nhất đủ sữa, không cần ép mình ăn những thứ không có mùi vị gì để xuống sữa, coi như hưởng phúc. Hai tháng này để cậu ấy hầu hạ em đi, ai bảo chuyện mang thai cậu ấy không thể làm thay em!”



Dường như gà mái già đã trở thành thứ đi kèm phụ nữ ở cữ, Cố Thanh Thanh chấp nhận số mệnh bắt đầu ăn canh gà mì sợi.


Tay nghề của Lục Hướng Dương càng ngày càng tốt, hiện giờ canh gà uống ngon hơn trước nhiều.Làm rất thanh đạm!


Đồ ăn ngon còn thanh đạm như thế, mỗi ngày đều ăn cũng không chịu nổi!


Chuyện này khiến người từng có khẩu vị hơi nặng như cô nên sống thế nào?Hành động của mẹ chồng này không phù hợp với cách ăn mặc của bà ta chút nào.



Lưu Phương nằm trên giường không nói chuyện, đầu cũng không nâng lên, cô ấy khóc ba ngày, hiện giờ đã không khóc nữa.


Mẹ chồng Trần gia nói một lúc lâu, Lưu Phương không nói chuyện, hừ lạnh một tiếng xoay người rời đi.Ngày hôm qua ăn là móng heo, hôm nay ăn gà mái già, vậy có phải ngày kia sẽ ăn xương sườn hay không?


Cố Thanh Thanh nhìn: “Em phải ăn một tháng sao?”


…Lục Hướng Dương thấy biểu cảm này của cô, thì biết cô đang nghĩ gì, cười nói:


“Anh đọc sách thấy nói phụ nữ ở cữ tốt nhất là 50 ngày, anh cũng không biết là thật hay giả nhưng nghĩ lại em vất vả tám chín tháng, nghỉ ngơi nhiều cũng không có hại gì. Cho nên… Anh chuẩn bị cho em ăn hai tháng.”



Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão Story Chương 405: Nguồn Gốc Của Nghệ Thuật Ở Trong Cuộc Sống
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...