Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 303: Chia Tiền


Nguyên liệu nấu ăn là mọi người góp, Vương Vũ và Lý Vũ Tình cũng tới xem náo nhiệt, còn có hai người khác là Tống Manh ở sân trước và Dương Xuân Hồng.


Mới đầu Tống Manh có quan hệ không tệ với Cố Thanh Thanh, thậm chí còn thân quen hơn đám Lý Vũ Tình.


Nhưng mà Lý Vũ Tình vì quan hệ với Vương Vũ, trực tiếp chen vào trong đám người này, trái lại Tống Manh xa cách với bọn họ hơn.Sau khi nói xong, hai người chạy tới sân của Cố Thanh Thanh lấy hết lưới đi.


Cố Thanh Thanh: “…”


Hai kẻ tham tiền này.


Hai người này đi rồi, Cố Thanh Thanh tiếp tục thu dọn vườn rau của mình.Hai người Từ Đông Mai và Tiền Lệ hưng phấn đến mặt đỏ bừng, hai người chạy trở về trực tiếp chạy đến vườn rau giúp Cố Thanh Thanh bưng rổ hái đầy ra ngoài.



“Mau trở về mau trở về!”


Cố Thanh Thanh thấy bọn họ vui vẻ như vậy, thì biết bọn họ đã bán hết đồ.


Trở lại trong phòng mình, Tiền Lệ và Từ Đông Mai vô cùng sảng khoái đưa tiền cho Cố Thanh Thanh, mỗi người 2.5 tệ.Lưới bắt lươn là Cố Thanh Thanh nghĩ ra, cô ném mồi vào rất dễ bắt được lươn, mỗi lần xách lưới bên trong có rất nhiều lươn cá chạch cá nhỏ tôm nhỏ.


Không có Cố Thanh Thanh, ngay từ đầu bọn họ không dám bán đắt như vậy.


Chỉ trong mấy tiếng đã có hơn hai tệ, cho dù một ngày 2 tệ, một tháng cũng 60 tệ, đi làm cũng không có tiền lương cao như thế.


Như vậy bọn họ ở nông thôn mấy năm, chẳng phải có thể tích trữ mấy trăm tệ?Tiền Lệ: “Tôi bán được 25 muỗng, tổng cộng 5 tệ, cho cô 2.5 tệ, tôi còn thừa 2.5 tệ.”


Từ Đông Mai: “Tôi 24 muỗng, 4 tệ 8 xu.”



Thoạt nhìn không nhiều lắm, thậm chí còn không nhiều bằng Cố Thanh Thanh, nhưng nếu hỏi Tiền Lệ và Từ Đông Mai có vui vẻ tiếp tục bán hay không, bọn họ chắc chắn vui lòng.Mà Dương Xuân Hồng xem như lão đại trong đám thanh niên trí thức nữ, nhưng Cố Thanh Thanh không có giao thoa gì với cô ta.Hiện giờ cô ta xem như là một thể với Vương Vũ, tính một phần với Vương Vũ.


Tiền Lệ hơi buồn rầu:“Thời tiết lạnh đã không có lươn cá chạch, mấy người đàn ông các anh còn có thể đi săn, mấy cô gái như chúng tôi làm sao bây giờ? Tôi không biết đi săn!”Vẻ mặt Từ Đông Mai cũng suy sụp:“Các cô có thể học, năm nay trên núi rất nhiều động vật nhỏ, còn nhiều hơn năm vừa rồi, muốn bắt cũng dễ dàng hơn nhiều.”“Tôi ăn rất nhiều, hơn nữa lão Lục có nhiều chiến hữu, anh ấy mới khôi phục công việc, mấy chúng tôi muốn làm nhiều một chút cho anh ấy ăn, cũng chia cho chiến hữu, để anh ta ấy tạo dựng tốt quan hệ với đồng nghiệp!”


Dương Xuân Hồng mím môi, rất rõ ràng, bọn họ không định nói, cũng không định dẫn theo cô ta.


Là đại tỷ của thanh niên trí thức nữ, thật sự ít gặp loại tình huống như thế.


Ở sân trước, từ trước tới nay đều là người khác nịnh bợ cô ta, nghe cô ta sắp xếp.Lý Vũ Tình vô cùng kiêu ngạo, dù sao gần đây Vương Vũ cũng kiếm được tiền, nên muốn nói hai câu.


“Sau núi nhiều người như vậy…”


“Sau núi nhiều người như vậy, đám động vật nhỏ sợ tới mức đều chạy đi mất, chúng tôi nhiều người như vậy muốn bắt nhiều một chút tích trữ đồ ăn, dù sao sắp đến mùa đông, cần tồn trữ đủ lượng đồ ăn.”



“Đúng vậy đúng vậy, tôi phát hiện sản vật ở đại đội Hòe Hoa đúng là phong phú! Lúc trước tôi cũng từng ở nông thôn, cũng có núi to, nhưng chưa từng thấy nhiều động vật nhỏ như thế.”


Cố Thanh Thanh ở một bên chỉ cười không nói.


Đương nhiên là nhiều, cô đổ nhiều nước trong không gian ra xung quanh như thế, chắc chắn phải nhiều!Năm nay lương thực được mùa, một số quả dại trên núi, cỏ cho heo, cá tôm lươn ở lạch ngòi, rau dại nấm trên núi, tất cả đều nhiều hơn, đều là công lao của nước trong không gian.


Chất lượng nguồn nước và mặt cỏ bên này càng tốt, đương nhiên sẽ có nhiều động vật nhỏ hơn.


Dương Xuân Hồng thấy cuối cùng mọi người cũng nói tới đề tài này, vội vàng hỏi chuyện:


“Có phải gần đây mọi người đều kiếm được tiền hay không? Cả đám đều xây phòng ở, có phương pháp kiếm tiền thì đừng giấu chứ! Nói ra cho mọi người đều có đường sống, lươn kia làm thế nào mới có thể ăn ngon? Tôi làm ra luôn cảm thấy có mùi đất mùi tanh.”…


Dương Xuân Hồng nhíu mày: “Các anh muốn ăn cần làm nhiều như thế ư?”


Rõ ràng là nói có lệ với cô ta, nghĩ cô ta không nhìn ra ư?



Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão Story Chương 303: Chia Tiền
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...