Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 235: Lại Gặp Mặt
“Hoang sơn dã lĩnh như vậy, một cô gái như cô trở về kiểu gì?”Cố Thanh Thanh hơi sợ anh ta: “Tôi… Tôi tự mình trở về được, cảm ơn ơn cứu mạng của đại hiệp!”
Mạnh Phồn: “…”Trên mặt Mạnh Phồn vốn có khăn che mặt, đáng tiếc bị mặt thẹo kéo xuống.Mạnh Phồn cười một cái, đẩy cô lên xe.“Lên xe đi, tôi đưa cô trở về, yên tâm đi tôi không phải người xấu, ở thành phố trùng hợp nhìn thấy cô bị người ta bắt cóc, nên đi theo tới đây. Cô trông xinh đẹp như thế, sau này không có người bảo vệ thì đừng đi vào ngõ nhỏ, nếu không rất dễ gặp phải người xấu.”Cố Thanh Thanh ngồi trên vị trí ghế phụ, Mạnh Phồn lái xe, một đường đi về phía nội thành.Mạnh Phồn cười nói:“Tôi thấy cô giống với một người quen cũ của tôi, tò mò mà thôi. Tôi là quân nhân xuất ngũ, hành hiệp trượng nghĩa đều đã quen, nhìn thấy kẻ phạm tội sẽ muốn bắt, cho nên cô không cần phải sợ tôi.”“Bao nhiêu tuổi rồi?” Anh ta tiếp tục hỏi.Mạnh Phồn sợ khiến cô sợ hãi, dứt khoát không hỏi nữa, một đường đưa cô đến nội thành.Tới thành phố, Mạnh Phồn hỏi cô đang ở đâu, Cố Thanh Thanh không muốn nói cho anh ta.Lúc này xe đã tới đường phố tương đối phồn hoa, còn không tính là quá muộn, trên đường cái có không ít người qua đường, Cố Thanh Thanh nói:Mạnh Phồn cũng đi theo xuống xe, vừa định nói gì đó bên cạnh đột nhiên có đứa bé lao tới, ôm chặt chân Cố Thanh Thanh:“Chị, mau dẫn theo em chạy đi, có người xấu muốn bắt em.”Cố Thanh Thanh sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng đứa bé này đã kéo cửa xe ra, bước chân ngắn nhỏ bò lên trên.
Nhìn Chu Lâm dẫn theo đám người lao tới trước mặt cô, Cố Thanh Thanh khóc không ra nước mắt, thậm chí trong lòng có chút hỏng mất.Vì sao?Vì sao?Anh ta đồng ý với Vương Vũ đi tìm Cố Thanh Thanh, kết quả còn chưa đi tìm đã gặp trên phố, nhưng mà khi anh ta thấy Mạnh Phồn thì càng giật mình.“Mạnh Phồn? Sao anh lại ở đây?”
Đôi tay của Mạnh Phồn cho vào trong túi, bình tĩnh nói: “Vừa vặn đi ngang qua.”
Chu Lâm nhìn Cố Thanh Thanh một lát, lại nhìn Mạnh Phồn một lát: “Hai người quen nhau à?”
Mạnh Phồn gật đầu: “Ừm, vừa mới quen, chuẩn bị đưa cô ấy về nhà.”“Chuyện này… Cậu bé, chị không quen em mà!”
“Vậy bây giờ chúng ta làm quen với nhau, em tên Ôn Ngôn, thích dì út xinh đẹp nhất. Chị xinh đẹp hơn dì út của em, em muốn đổi dì ấy.”
Cố Thanh Thanh: “…”
Cố Thanh Thanh cạn lời, cô không muốn tiếp xúc quá nhiều với Chu Lâm, kéo đứa bé trên đùi mình xuống:Cố Thanh Thanh: “…”
Hôm nay cô đã chịu đủ kinh hãi rồi có được không?
Vì sao hết chuyện này lại tới chuyện khác như thế, trái tim nhỏ bé của cô cũng cần nghỉ ngơi mà!Chu Lâm: “…”
Mẹ nó!
Không phải là anh ta phát hiện ra bí mật gì khó lường đấy chứ?
Tên Lục Hướng Dương kia, lại không tới có phải nàng dâu sẽ bị người ta bắt cóc hay không?Đứa bé này dùng hết sức lực bú sữa, tay chân cùng sử dụng giãy giụa, ra sức ôm chặt chân Cố Thanh Thanh:
“Cháu không muốn về nhà, dì út là người xấu, cháu muốn đổi dì út.”
Đứa bé ngẩng đầu nhìn Cố Thanh Thanh, đôi mắt to ngập nước:
“Chị gái xinh đẹp, chị theo em về nhà đi, em muốn chị làm dì út của em, tức chết dì ấy!”Bỗng nhiên Chu Lâm có chút không phúc hậu mong đợi.
Nhìn đứa bé trong xe, Chu Lâm cười, khoanh tay trước ngực: “Cậu nhóc, cháu còn chạy không? Theo chú về nhà.”
Đứa bé trong xe trợn tròn mắt: “Cháu không quay về, cháu muốn rời nhà trốn đi.”
Chu Lâm bất đắc dĩ, kéo đứa bé này ra khỏi xe.“Em mau về nhà đi! Chị cũng phải về nhà!”“Đúng vậy, ở lại có mấy ngày thôi. Mấy ngày nữa dì út thằng bé sẽ đến Hương Giang hội hợp với chị gái, đến lúc đó chúng tôi sẽ đưa bọn họ qua đó.”Cố Thanh Thanh cúi đầu nhìn cậu nhóc này, đến Hương Giang đấy!Ôn Ngôn cười với vẻ mặt vô hại, tươi cười vô cùng xán lạn:“Không phiền phức không phiền phức, tiểu tổ tông này quá ầm ĩ, dì út của thằng bé cũng có công việc, không cẩn thận một chút sẽ đắc tội thằng bé. Thằng bé rời nhà trốn đi, hiếm khi thằng bé thích cô, cô đi theo giúp đỡ đi. Coi như là làm cống hiến cho quốc gia, được không?”Nếu Chu Lâm gặp được cô đương nhiên không có khả năng để cô rời đi, cuối cùng anh ta thành công đưa Cố Thanh Thanh trở về.Chỗ Ôn gia ở là một nhà kiểu Tây có vườn hoa cô cùng nổi tiếng ở Thượng Hải, nơi này rất rộng, năm tầng, xung quanh còn có vườn hoa to.Ở thập niên 70 điều kiện nhà ở gian khổ như vậy, có thể nhìn thấy nhà ở như thế, Cố Thanh Thanh có cảm giác xuyên qua thời không.Nhà trước mắt cao cấp quý phái hơn nhiều ngàn vạn biệt thự ở đời sau.Mấy người vừa mới xuống xe, Ôn Tình Tình vừa vặn đi từ ngoài về, nhìn thấy Ôn Ngôn bình an trở về, cuối cùng cô ấy cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Story
Chương 235: Lại Gặp Mặt
10.0/10 từ 42 lượt.
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Story
Chương 235: Lại Gặp Mặt
