Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 218: Có Duyên Sẽ Gặp Lại


Anh cứ việc đổ hết trách nhiệm lên trên người em, sắm vai một người bị hại, phủi sạch quan hệ với mình.


Em không có thư giới thiệu, không có người biết em đi đâu, cũng không tìm thấy em.Em có nguy hiểm anh sẽ không tới thăm em ư?


Chúng ta đã ở bên nhau, anh có thể trong ba bốn năm không gặp em không chạm vào em không?


Anh chắc chắn không làm được, em cũng không làm được.Thích anh chính là muốn mỗi ngày ở bên cạnh anh, trừ phi anh không yêu em.



Cho nên sao?


Cuối cùng em chỉ có thể đi theo anh một cách không minh bạch, sau đó trơ mắt nhìn tình cảm của chúng ta dần tiêu hao không còn trong những lần ấm ức oán giận.Còn biện pháp giải quyết mà anh nói, đúng là có chút mạo hiểm…


Em không muốn anh đi mạo hiểm!


Em thích anh như vậy, sao nỡ để anh đi mạo hiểm?Khi em đi đặc biệt đi qua một số người trong thôn, có mấy thím đã thấy em rời đi một mình.


Một cô gái như em sẽ không có người tốn tinh lực đi tìm, một khoảng thời gian không tìm thấy, đương nhiên mọi chuyện sẽ không giải quyết được gì.



Còn bên Lý gia, cùng lắm là làm ầm một thời gian, anh tốn chút tiền giải quyết là được.Cuối cùng em đột phá điểm mấu chốt, từ bỏ tôn nghiêm nhận lấy ấm ức, vứt bỏ tình yêu, cuối cùng lại hai bàn tay trắng.


Em không muốn như vậy.


Em rất yêu anh, thật sự rất yêu anh, nhưng em không thể không có điểm mấu chốt từ bỏ tôn nghiêm đi yêu anh, như vậy không phải em!Khi chuyện này xảy ra anh không trốn tránh, cũng không cho rằng em nên nhượng bộ, anh vẫn luôn suy nghĩ biện pháp giải quyết, cho dù mạo hiểm anh cũng không quan tâm, em rất vui, ít nhất em không nhìn nhầm anh.Trang sức của bà nội em để lại, lá hôn thư kia em mang đi, coi như là kỷ niệm!Em chuẩn bị một đường xuôi nam đến Hương Giang, tới nơi đó sẽ chăm chỉ học tập, kiếm công việc tốt, nhất định có thể chăm sóc bản thân thật tốt.Lục Hướng Dương, ở bên cạnh anh em chưa từng hối hận, anh là người đối xử với em tốt nhất trong nhiều năm qua, vừa cứu mạng em vừa chăm sóc em lâu như vậy, em rất may mắn vì gặp được anh.Nếu 5 năm sau chúng ta còn có thể gặp lại, em hi vọng em sẽ thấy anh khí phách hăng hái như trong truyền thuyết, lúc ấy anh có thể bảo vệ em!Nhớ kỹ, em hi vọng anh tiền đồ như gấm!


Chẳng qua, lời nói hoàn toàn là giọng điệu khác.…Lục Hướng Dương em đi đây, em muốn đi tìm cha ruột của mình, đợi nhiều năm như vậy cuối cùng em cũng đợi được ngày này, em thật sự rất vui!Nhưng mà không nghĩ tới anh chỉ cho em ăn cơm mà thôi, vậy mà để em ở nông thôn giặt quần áo nấu cơm?Đống đồ ăn vặt kia mỗi ngày đều phải mất tiền mua, lần nào em cũng ăn bớt tiền anh biết không?


Hiện giờ cuối cùng em cũng tích đủ tiền, cuối cùng có thể đi tìm cha, không cần ở lại nông thôn đáng ghét này chịu khổ nữa.



Anh cứ ở nông thôn này cả đời đi, em muốn phân rõ giới hạn với mấy người nông thôn như các anh.…


Một lá thư không có lương tâm, nhưng mà Lục Hướng Dương đọc xong ngoại trừ đau lòng chỉ có đau lòng.


Đi rồi cũng không quên phủi sạch quan hệ của anh, sợ người ta mượn đề tài liên lụy anh.Cô có biết cô ôm hết trách nhiệm lên người mình như thế, một khi bị bắt đưa về, cô sẽ đối mặt với kết cục thế nào hay không?


Nước mắt mơ hồ hốc mắt, lúc này Lục Hướng Dương ngoại trừ hoảng hốt, chính là đau lòng.


Đã bao nhiêu năm không khóc?Anh trai của anh cậu của anh đều ở bộ đội, anh đưa em đến đó tìm bừa một đối tượng cũng tốt hơn theo anh ở nông thôn chịu khổ nhiều.



Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão Story Chương 218: Có Duyên Sẽ Gặp Lại
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...