Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 216: Anh Lục, Em Chưa Từng Trách Anh
Ngay khi đại não mất đi chút tỉnh táo cuối cùng, Lục Hướng Dương nắm lấy cái tay làm loạn của cô, cố nén tách khỏi môi cô.Xưng hô thân mật như vậy, còn nói chưa từng trách anh, Lục Hướng Dương có chút không dám tin.
“Em… Thật sự không trách anh sao?”“Thanh Thanh…”
“Làm sao vậy?” Cố Thanh Thanh ôm anh không bỏ, nghiêng đầu nhìn anh, cách anh thật sự rất gần, khi nói chuyện đôi môi đã chạm vào môi anh.“Anh… Em…” Lục Hướng Dương bị thái độ này của cô làm cho đại não hơi thác loạn, hoàn toàn không thể bình tĩnh suy nghĩ: “Em không trách anh ư? Anh… Không thể như vậy, chúng ta…”Lúc này hơi thở của Lục Hướng Dương hơi nóng bỏng: “Là của em, anh đương nhiên là của em!”Cố Thanh Thanh hài lòng, đẩy ngã anh xuống giường đất tiếp tục hôn lên.Không có người đàn ông nào kìm nén nổi khi cô gái mình yêu nhào vào trong lòng, Lục Hướng Dương không nhịn được, Cố Thanh Thanh cũng biết anh không nhịn được!“Thanh Thanh, anh không muốn để em đợi lâu như thế, anh sẽ nghĩ biện pháp khác, không thể luôn cố định tư duy trên Lục gia, nghĩ theo phương hướng khác có lẽ sẽ có cửa đột phá, anh… Ừm…”Cố Thanh Thanh vẫn không cho anh nói tiếp, môi mềm che kín miệng anh một cách chính xác:“Được rồi, ông nội sắp xếp như vậy khá tốt, em không muốn anh có nguy hiểm. Tối nay không được nghĩ quá nhiều, anh đã đồng ý với em, anh là của em!”Cô gái này giống như yêu tinh câu người, vẫn luôn quấn lấy anh rút đi tất cả lý trí của anh.Sáng sớm hôm sau, Cố Thanh Thanh sớm đã rời giường, đợi Lục Hướng Dương mở to mắt, Cố Thanh Thanh đã làm cơm sáng xong.
Tối hôm qua cô gái này câu dẫn anh thế nào?Những hình ảnh đó lúc này vẫn còn xuất hiện trongr đầu anh, khiến Lục Hướng Dương nhìn cô căn bản không rời mắt được.“Mau đi đi!” Cố Thanh Thanh trừng anh một cái.“Không phải là có anh cả ở đây sao, đương nhiên phải làm nhiều mấy món. Nhanh ăn đi, nhìn xem ăn ngon không?”Nhà ở này, sân nhỏ này là cô tự tay bố trí, lúc này mới ở mấy tháng đã phải rời đi.
Sau này, cuối cùng đều không có cơ hội trở về đúng không?
Cố Thanh Thanh đỏ mắt, lấy máy ảnh trong không gian ra chụp ảnh trong ngoài, thậm chí còn quay rất nhiều video.Làm xong mọi chuyện cô thu dọn mọi thứ, sau đó chuẩn bị làm cơm trưa.
Bữa cơm trưa này cũng vô cùng phong phú, mười mấy món ăn, đám Lục Hướng Dương trở về đều sợ ngây người!
Lục Hướng Dương ngồi bên cạnh Cố Thanh Thanh, khi ăn bữa sáng thường nhìn về phía cô.
Lục Hướng Nam ở đối diện nhìn, có chút bất đắc dĩ.Cô cứ lẳng lặng ở trong phòng như vậy, nhìn nơi cô ở mấy tháng.
Xuyên qua hơn nửa năm cô không có nhà, không có người thân, mới đầu ở phòng riêng trong sân trước, là Lục Hướng Dương thuê, đó chỉ là chỗ đặt chân tạm thời mà thôi.
Mãi đến khi bọn họ dọn vào đây, cô mới mơ hồ có chút cảm giác nhà.Bốn người căn bản không ăn hết nhiều như vậy, một bữa cơm ăn xong, Vương Vũ và Lục Hướng Dương đã ăn no căng, trở về nghỉ trưa.
Cố Thanh Thanh nằm trên ghế, lắc qua lắc lại, nhìn thấy anh tới thì cười dịch sang một bên, vỗ vị trí bên cạnh:Tối hôm qua em trai nhà mình không trở về, anh ta cũng không biết nên nói gì mới tốt.
Ăn bữa sáng xong, hôm nay bọn họ phải đi làm, Lục Hướng Dương và Vương Vũ đều đi làm việc, Lục Hướng Nam đến chỗ ông bà giúp đỡ.
Trong nhà chỉ còn mình Cố Thanh Thanh.“Lại đây!”
Lục Hướng Dương đi tới nằm xuống, Cố Thanh Thanh chủ động dựa vào trong lòng anh, ngủ qua buổi trưa.
Lúc này ánh mặt trời vừa lúc, tia sáng ấm áp xuyên qua giàn nho để lại bóng cây loang lổ trên người hai người.Lục Hướng Dương không nghĩ tới, thời khắc ấm áp ngọt ngào như vậy, là lần cuối cùng anh nhìn thấy mặt Cố Thanh Thanh trước khi cô rời đi.Lúc này cô không mặc trang phục của Thạch Đầu, mà là hình tượng rất xa lạ.Lấy xe đạp nữ kiểu cũ không khác thời đại này mấy từ trong không gian ra, cô đạp xe đến thẳng thành phố.Sở dĩ lựa chọn buổi chiều rời đi, là vì cô muốn tới thành phố trước khi trời tối, sau đó lái xe suốt đêm đến tỉnh thành.Nhân lúc lần này rời đi, cô sẽ bán lượng lớn vật tư, có thể bán được bao nhiêu thì bán bấy nhiêu, rẻ một chút cũng không sao.Cô cần tiền, cần tiền mặt.Thời đại hiện giờ, cô ở nội địa khó mà sinh tồn.
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Story
Chương 216: Anh Lục, Em Chưa Từng Trách Anh
10.0/10 từ 42 lượt.
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Story
Chương 216: Anh Lục, Em Chưa Từng Trách Anh
