Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 170: Gặp Người Quen, Đây Là Đối Tượng Của Tôi


Tâm trạng của Cố Thanh Thanh tốt, có lẽ không có mấy phụ nữ đi dạo phố mua sắm xong tâm trạng không tốt, cười khanh khách chuẩn bị đóng cửa.Một đường chơi như vậy mua đồ đắt tiền thì tự mình cầm, không tiện thì gửi đồ trở về.


Trạm cuối cùng, đến Thương Đô.


Nơi này cũng là cố đô mấy triều, nội tình lịch sử vẫn có, đương nhiên không giống với thôn nhỏ đại đội Hòe Hoa kia.Cuối cùng vẫn kéo Lục Hướng Dương vào, hôn lên má anh một cái rồi đẩy anh đi ra.


Nhìn cửa nhanh chóng đóng lại, khóe miệng Lục Hướng Dương hơi nhếch lên, sờ gương mặt bị cô hôn lên, vui vẻ trở về phòng mình.


Thời đại này không có nhiều nơi để đi chơi lắm, cuộc sống của phần lớn mọi người không tốt lắm, người đi ra cửa du lịch đương nhiên không nhiều.Nơi này giao thông phát triển, có thể thấy được quảng trường số 27 và tháp số 27, còn có công viên nhân dân.



Cảnh sắc ở thời đại này chắc chắn sẽ kém đời sau, nhưng đối lập với nơi nhỏ vẫn thấy được phồn hoa của thành phố lớn.


Ở huyện thành nhỏ chỗ bọn họ, một xưởng dệt đã vô cùng lợi hại, nhưng xưởng dệt ở nơi này có trên vạn công nhân.Anh biết rõ một khi Cố Thanh Thanh gả cho anh, cho dù anh bảo vệ Cố Thanh Thanh tới mấy, xung quanh luôn có người thích bắt bẻ cô xa lánh cô, thay vì lần nào cũng chống lưng bảo vệ cho cô, không bằng dạy cô phản kích như thế nào ngay từ lúc đầu.Không giống với tòa nhà cao ốc ở đời sau, nơi này thật sự tràn ngập cảm giác chuyện xưa.Cô nghĩ, tương lai nhất định phải đến thủ đô nhìn xem.Mở mang kiến thức thủ đô ở thời đại này trông như thế nào?Chơi cả buổi sáng đúng là mệt mỏi, hai người cùng đến Tiệm Cơm Quốc Doanh ăn cơm.Hoàn cảnh ở nơi này tốt hơn nhiều, nhưng đồ ăn không khác mấy.Nhưng mà có thể nếm thử món ăn đặc sắc ở nơi này.


Người đàn ông trẻ tuổi ăn mặc rất chỉn chu, giày da sáng bóng, tóc cũng không chút cẩu thả, cầm túi công văn đeo mắt kính, phía sau còn có hai người.Một người nhìn có vẻ là vệ sĩ hay tài xế, người còn lại hơn phân nửa là trợ lý.Cố Thanh Thanh nhướng mày, đây là bạn của Lục Hướng Dương sao?Lục Hướng Dương nhìn thấy người quen, cũng không thể không chào hỏi: “Trùng hợp như vậy sao? Tới đây bàn chuyện làm ăn à?”Trợ lý ngẩn người, hoàn hồn:


“Vị đồng chí nữ này đúng là không giống người bình thường, ở nông thôn đâu có cô gái nào như vậy? Da thịt non mịn như thế, vừa nhìn là biết sống trong gia đình tốt đẹp! Vậy… Cậu ta đang nói dối ư?”


Chu Lâm lắc đầu:


“Không đến mức, anh ta chỉ nói quen ở nông thôn, không có nghĩa là cô gái này ở nông thôn. Anh ta cũng không đến mức cố ý giấu diếm, nói không chừng cô gái này thật sự là cô gái nông thôn.”“Tìm đối tượng mà thôi, không có gì phải chú ý, chỉ cần mình thích, người khác cũng sẽ không xen vào việc của minh.”



Lục Hướng Dương hơi nhếch miệng: “Ừm! Nói cũng đúng!”


Anh quay đầu nhìn về phía Cố Thanh Thanh, hỏi: “Đã ăn no chưa?”


Cố Thanh Thanh gật đầu: “Ăn no rồi!”“Ăn no thì đi thôi! Trở về nghỉ một lát.”


Anh đứng dậy, khách sáo nói với Chu Lâm: “Tôi đi trước, anh cứ tùy ý đi.”


Hai người tách ra như vậy, Lục Hướng Dương dẫn theo Cố Thanh Thanh rời đi, Chu Lâm đứng dậy nhìn bóng dáng hai người.


Vẫn luôn nhìn bọn họ ra khỏi Tiệm Cơm Quốc Doanh, Chu Lâm mới lẩm bẩm nói: “Không nghĩ tới vậy mà anh ta tìm đối tượng ở nông thôn.”Trong mắt Lục Hướng Dương có chút không vui: “Khi tôi xuống nông thôn quen, anh thì sao? Tìm được đối tượng chưa?”



Chu Lâm nhìn anh một cái, khẽ lắc đầu: “Chưa có, quá bận rộn với công việc, không có thời gian đi tìm.”


Lục Hướng Dương cười mà như không cười nói: “Vậy sao? Vậy tôi thật sự rất tò mò, tương lai anh sẽ tìm đối tượng như thế nào?”


Chu Lâm nâng mắt, nhìn Lục Hướng Dương, lại nhìn Cố Thanh Thanh một lát, cười nói:“Tôi nghe nói anh xuống nông thôn, không nghĩ tới lại gặp anh ở chỗ này, ở gần đây sao?”


“Không phải, dẫn cô ấy tới đây mua ít đồ.”


Chu Lâm im lặng một lát, cuối cùng vẫn hỏi một câu: “Vị đồng chí nữ này, là người nơi nào thế?”


Khóe miệng Cố Thanh Thanh hơi nhếch lên, đối phương không phải hỏi cô, mà đang hỏi Lục Hướng Dương.Trợ lý bên cạnh cũng rất khiếp sợ:


“Đây là vị kia của Lục gia ư! Vậy mà cậu ta tìm đối tượng ở nông thôn, nhưng mà đồng chí nữ kia thật sự rất đẹp, chẳng trách Lục Hướng Dương coi trọng cô ấy.”



Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão Story Chương 170: Gặp Người Quen, Đây Là Đối Tượng Của Tôi
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...