Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 152: Vậy Anh Cảm Thấy, Tương Lai Em Nên Làm Gì


“Anh Lục, anh cảm thấy em thông minh không?”Lục Hướng Dương như vậy, hẳn là hình mẫu lý tưởng trong cảm nhận của đa số phụ nữ?


Nhưng mà người thực sự có năng lực đứng bên cạnh anh, có thể có mấy người?“Chuyện này phải xem sở thích của em, muốn làm gì thì làm chuyện đó là được, có rất nhiều cơ hội, đừng sợ. Có anh bảo vệ em, không ai dám bắt nạt em, hay chịu ấm ức, ngàn vạn lần đừng chịu đựng cứ tố cáo với anh, anh giúp em thu thập bọn họ.”


Cố Thanh Thanh lập tức bật cười, trên gương mặt nhỏ là tươi cười xán lạn.Nhìn đôi mắt sáng ngời của cô, tâm trạng của Lục Hướng Dương rất tốt, cúi đầu dán sát lại gần cô nhỏ giọng nói:


“Có phải là em lo lắng chuyện bên Lương gia hay không? Đừng sợ, anh đều đã sắp xếp xong, bọn họ sẽ không tới tìm em gây phiền phức.”Nhưng cô nghe nói yến tiệc của phú hào cấp cao, mang theo nhất định đều là phu nhân chính quy, có người dẫn theo kẻ thứ ba mà nói thì sẽ bị cười nhạo.



Nhưng mà giới như vậy, cô chỉ từng nghe nói chứ chưa từng thấy qua.Lục Hướng Dương gật đầu: “Ừm! Rất thông minh!”


“Vậy anh cảm thấy, tương lai em nên làm gì?”Cố Thanh Thanh ngoan ngoãn gật đầu: “Ừm! Cảm ơn anh Lục!”


Lục Hướng Dương lại xoa đầu nhỏ của cô lần nữa, trong đôi mắt đều là dịu dàng cưng chiều:“Được rồi, đừng suy nghĩ miên man nữa, trong nồi hầm gì thế? Anh ở đây trông là được, trời lạnh như thế em về phòng đợi đi.”…Thời tiết dần trở nên ấm hơn, trong khoảng thời gian này Cố Thanh Thanh không ra cửa, Lục Hướng Dương không cho cô đi ra ngoài, cô đành ngoan ngoãn ở lại trong nhà.Nhưng mà Lục Hướng Dương thì thường xuyên ra ngoài, cụ thể để làm gì Cố Thanh Thanh cũng không rõ lắm.Thời tiết chuyển sang ấm, việc nhà nông dần nhiều lên, đám thanh niên trí thức dần bắt đầu xuống đất làm việc, đương nhiên thanh niên trí thức nữ cũng không ngoại lệ.Nhưng Cố Thanh Thanh vẫn không cần xuống đất.Dưới cái nhìn của người bên ngoài, mỗi ngày cô đều rất nhàn rỗi.Cố Thanh Thanh cảm nhận được rất rõ, Lục Hướng Dương càng thêm cần mẫn, quan tâm cô nhiều hơn trước đây.Cô có chút tò mò, anh cả của anh gửi thư cho anh, rốt cuộc là viết gì thế?


Nhưng có một chuyện Cố Thanh Thanh biết, nhà dượng út Trịnh Quốc Trụ của cô tạm thời còn chưa có chuyện.Chuyện này khiến cô cảm thấy kỳ lạ.Gần đây cô út về thôn nhiều hơn, gương mặt càng lúc càng tiều tụy, bà ta còn tới khu thanh niên trí thức!Hiện giờ anh đang ngồi bên cạnh Cố Thanh Thanh, dạy cô làm bài tập.Cố Thanh Thanh nhún vai:


“Những bài này em đều làm được! Ứng phó thi hoàn toàn không thành vấn đề, thật sự muốn tăng nội dung học tập thì cũng không vội, không bằng anh dạy em mấy thứ khác.”



Lục Hướng Dương tràn ngập hứng thú: “Em muốn học gì?”


Cố Thanh Thanh cười nói:Cô gái thật sự càng lớn càng xinh đẹp, cho dù mỗi ngày đều ở bên cạnh Cố Thanh Thanh, nhưng Lục Hướng Dương vẫn cảm thấy mỗi ngày Cố Thanh Thanh đều thay đổi một chút.


Ánh mắt anh không nhịn được nhìn sườn mặt cô, đường cong sườn mặt này rất đẹp, làn da tinh mịn, thậm chí Lục Hướng Dương cảm thấy trên người cô còn có mùi thơm nhàn nhạt.


Mùi hương này thật sự hấp dẫn anh, khiến anh không nhịn được muốn tới gần.


Ánh mắt từ sườn mặt, đến lỗ tai, lại đến cổ, cuối cùng xuống chút nữa.Lục Hướng Dương muốn rời tầm mắt của mình đi, nhưng phát hiện mình không làm được.



Gần đây anh nhận được tin của anh cả, mọi chuyện đều tiến triển thuận lợi, anh nghĩ đời này lục gia ở dưới khống chế của anh, hẳn là tốt hơn kiếp trước rất nhiều.


Chuyện này cũng có ý nghĩa, gánh nặng ở trên người anh sẽ giảm bớt đi nhiều.


Chuyện này khiến cả người anh đều nhẹ nhàng hơn, đối với cô gái bên cạnh mình cũng càng có tin tưởng.Cố Thanh Thanh nghiêng đầu nhìn anh, bên tai còn có thể nghe được bên ký túc xá nữ, cha mẹ Trịnh Giai Giai đang nói chuyện với cô ta.


Cô dựng lỗ tai, nhưng vẫn không nghe rõ lắm.


Đây không phải là lần đầu tiên cha mẹ Trịnh Giai Giai tới, lần trước tới cãi nhau với Trịnh Giai Giai một trận, sau đó Trịnh Giai Giai nhìn cô càng thêm không thuận mắt.


“Chuyên tâm một chút!” Lục Hướng Dương cốc nhẹ đầu cô.Mùa xuân Cố Thanh Thanh thay quần áo mới, cảm thấy cô giống như lại cao thêm một ít, đường cong cũng càng thêm rõ ràng.



Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão Story Chương 152: Vậy Anh Cảm Thấy, Tương Lai Em Nên Làm Gì
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...