Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 125: Chuối
“Cho em thì em cầm lấy, anh biết trong lòng em lo lắng chuyện gì, chính là lo lắng nhỡ đâu có ngày anh mặc kệ em em không có biện pháp sinh sống, vậy bây giờ anh cho em tiền thì em cứ cầm lấy.”“Sau này đừng làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa, em có tinh lực tới chợ đen kiếm chút chênh lệch giá này, còn không bằng tốn tâm tư trên người anh, dỗ anh thật tốt thì sẽ có tiền tiêu, như vậy không phải kiếm được nhiều hơn ở chợ đen sao? Còn an toàn!”Cố Thanh Thanh: “…”Làm như thế nào là chuyện của cô, nhưng mà người ta đối xử tốt với cô, cô cần phải nghe theo người ta đã.“Thực ra em cũng không làm gì, chỉ có lần này thì bị anh bắt gặp, em thấy bà cụ kia quá đáng thương muốn giúp bà ấy một chút mà thôi, sau này em không như vậy nữa. Cho dù đối phương đáng thương tới mấy em cũng không làm chuyện nguy hiểm như thế nữa, tránh cho kéo mình gặp phải chuyện nguy hiểm.”
Lúc này Lục Hướng Dương mới hài lòng.Trên người Lục Hướng Dương cõng một túi to, xoay người nói: “Đi theo anh.”
Cố Thanh Thanh ngoan ngoãn theo sau, ra khỏi ngõ nhỏ đi không xa, bên cạnh chính là đồn công an.“Em tới đây kiểu gì?”
“Đi bộ tới!”Lục Hướng Dương đặt túi trên đất: “Ở chỗ này đợi anh, anh đi mượn một chiếc xe đạp.”
Cố Thanh Thanh nhìn anh lại trở về ngõ nhỏ, khoảng hơn mười phút sau Lục Hướng Dương đẩy một chiếc xe đạp hơi cũ ra, cột túi vào ghế sau, chở Cố Thanh Thanh về đại đội Hòe Hoa.Vương Vũ thấy anh trở về, vui sướng muốn chết.
Giày này giống với giày anh huấn luyện lúc trước, đáy dày, cao, giữ ấm còn không thấm nước, khi dẫn theo Vương Vũ vào núi để anh ta đi đôi này là tốt nhất.Anh có, nhưng mà Vương Vũ không có.“Trời ạ! Đây là chuối ư? Tôi không nhìn nhầm đấy chứ?”Thời tiết này, vậy mà có chuối?Anh ta cảm thấy có phải đôi mắt của anh ta có vấn đề hay không?Vị thơm ngọt mềm mại này, khiến anh ta hưởng thụ nheo đôi mắt lại.Ăn quá ngon.Lục Hướng Dương đưa túi cho Cố Thanh Thanh, bên Vương Vũ có, đương nhiên bên Cố Thanh Thanh đều có cả.Mỗi người hai cân rưỡi bột mì, một lọ đồ hộp và một cân bánh quy có nhân.Bọn họ cất đi hay là cầm đi đổi tiền, chuyện này Lục Hướng Dương không quản.Mà bên kia Cố Thanh Thanh nhìn đồ trong túi, một ít lương thực đồ hộp gì đó, cô đều đã quen, nhưng mà chuối kia có phải quá khó tin hay không?Sao thời tiết này có thể có chuối?Rốt cuộc đại lão kiếm đâu ra vậy?Cô có không gian, có bàn tay vàng, có trái cây cũng không hiếm lạ, nhưng mà cho dù Lục Hướng Dương có bản lĩnh nhưng chỉ có thể làm ra đồ trên thế giới này có, vậy mà mùa đông anh có thể kiếm được chuối?
Cố Thanh Thanh ở lại trong nhà chuẩn bị hàng tết ăn tết.Bánh bao làm lần trước tặng một phần cho ông Lục và bà Lục, dư lại đã ăn hết, cô dứt khoát làm thêm ít nữa.Hôm nay lại bắt đầu có tuyết rơi, mùa đông thật sự rất nhàm chán, cả thôn đều yên tĩnh, hiếm khi mọi người nhàn rỗi, lúc này đều tụ tập lại nói chuyện về mỗi nhà.Quan trọng là sở dĩ đứa con của bà ta sinh non, nghe nói là vì đánh nhau với chị dâu mà ra, gân đây Lý gia vẫn luôn ầm ĩ, hàng xóm đều đang xem náo nhiệt.Không phải là Lý Hồng Mai đính hôn với Lâm Đống Lương sao?
Nhìn thấy đôi mắt tràn ngập tò mò của Cố Thanh Thanh, khóe miệng thím mập giật giật, quả nhiên là có thanh niên trí thức Lục xong nhìn người nào cũng chướng mắt.
Sao trong thời gian quan trọng như mang thai cũng phải đánh nhau?
“Thím, thím có biết vì sao bọn họ lại đánh nhau không?”Khi Cố Thanh Thanh nghe thấy tin tức này còn ngây ngốc một lát, hồi tưởng một chút, lúc này mới nhớ tới cô còn có mẹ kế xấu xa, lúc ấy mẹ kế kia đang mang thai.
Sinh con?
Bé trai?
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Story
Chương 125: Chuối
10.0/10 từ 42 lượt.
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Story
Chương 125: Chuối
