Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 109: Đi Săn
Hay là tìm cơ hội lấy ra một ít?Lục Hướng Dương nhìn xung quanh, anh vẫn luôn chú ý dấu vết xung quanh:“Không cần quá lo lắng, nơi này sản vật rất phong phú, trước đây cũng không có nhiều người đi săn, hẳn là không thành vấn đề, em ngoan ngoãn đi theo anh, đừng chạy linh tinh.”Một buổi sáng, Cố Thanh Thanh nhìn đám Lục Hướng Dương bắt được ít, trong đám người đều là tiếng hoan hô.“Anh Lục, chỗ đó!”
Lục Hướng Dương quay đầu lại nhìn, vừa vặn thấy được một con thỏ mập nhảy nhót ra.
Anh lập tức lao qua, Vương Vũ theo sau tránh cho thỏ chạy.
Kết quả tốc độ của Lục Hướng Dương rất nhanh, tiến lên đè con thỏ ngốc kia lại, Vương Vũ xông tới đang chuẩn bị cảm khái con thỏ thật mập, kết quả thấy trong bụi cỏ còn có lập tức la lên.“Mau tới!”
Mọi người vội vàng tiến lên, thỏ con bị kinh hãi chạy khắp nơi, nhưng chúng nó ở trong không gian không có động vật thiên địch, căn bản không có tính cảnh giác của động vật sinh trưởng ở vùng hoang dại, chẳng qua bị nhiều người vây quanh bị dọa mà thôi, tốc độ căn bản không đủ.
Một đám người tiến lên bắt, rất nhanh đã bắt được hết sáu con.
“Ôi trời ơi! Con thỏ này thật mập!”“Có thể, bản hệ thống vô cùng mạnh mẽ, còn mạnh mẽ hơn chồng cô. Chuyện mà kỳ chủ muốn làm, thì không có chuyện bản hệ thống không làm được.”
Cố Thanh Thanh vui vẻ: “Vậy có thể rất xa không?”
“Trước mắt cô vẫn còn ở sơ cấp, chỉ có thể trong vòng 10 mét, nếu muốn xa hơn thêm tiền!”
Cố Thanh Thanh: “…”Giữa trưa mọi người ăn lương khô mang theo, Cố Thanh Thanh thấy không bắt được nhiều đồ, muốn lấy một ít từ không gian ra.
Trong không gian của cô nuôi một ít thỏ, con thỏ màu xám, không khác gì thỏ hoang lắm, nhưng mà cô nuôi tương đối… Mập!
“Tôi lấy ra mà nói, có thể cách xa tôi chút không? Nếu không sẽ bị phát hiện.”
Giọng nói của hệ thống vẫn có tính dụ hoặc như vậy:Quả nhiên vẫn luôn không quên bóc lột cô.
“Tính như thế nào?”
“1 mét 1000.”
Cố Thanh Thanh suýt nữa phun ra ngụm máu, ước gì có thể xách hệ thống ra đánh một trận.“Có, sống tính theo số lượng, chết tính theo cân, động vật nhỏ mà nói một con 100.”
Cố Thanh Thanh hít sâu một hơi, tiêu tiền đặt 6 con thỏ trong một bụi cỏ cách cô 20 mét.
Con thỏ còn sống, cô đều nuôi thả trong không gian, mới thay đổi hoàn cảnh, trong tình huống không thích ứng chắc chắn sẽ di chuyển.
Cố Thanh Thanh nhìn phía bụi cỏ kia, thấy con thỏ cử động vội kéo Lục Hướng Dương bên cạnh.Hệ thống cười hì hì dỗ cô: “Ai da, đừng tức giận mà! Gần đây cô kiếm được nhiều như thế, cũng đã nhìn ra cô kiếm tiền vô cùng dễ dàng, chút tiền này tính là gì?”
“Thế nào? Có muốn thả xuống cách cô 80 mét không?”
Cố Thanh Thanh: “…”
Cô nhịn một lúc lâu, cuối cùng cũng kìm nén tức giận xuống: “Khoảng cách phải bỏ tiền, bao nhiêu con cũng không sao đúng không?”Lục Hướng Dương ước lượng con thỏ trong tay: “Có lẽ phải hai cân rưỡi ba cân.”“Không có thì không có đi! Sáu con đã vô cùng may mắn.”“Đúng vậy đúng vậy, con thỏ này quá mập, chắc chắn rất nhiều mỡ.”Mọi người vô cùng vui vẻ bắt thỏ trở về, một người đeo kính nhìn đám thỏ đặt chung vào nhau, mãi mà chưa biết là chủng loại gì.Vương Vũ cười ha ha nói: “Mùa đông này có thể nhìn thấy con thỏ mập như vậy, đúng là hiếm lạ!”Cố Thanh Thanh ngồi ở một bên không nói lời nào, ngoan ngoãn gặm bánh bột ngô trong tay.Mọi người nghỉ ngơi một lát, buổi chiều Lục Hướng Dương phát hiện một số dấu vết, dẫn theo đám người một đường đuổi theo, đợi rất lâu cuối cùng làm một mẻ lớn.
Một đám người bận đến chạng vạng mới trở về, bắt được mười sáu con gà rừng, chín con thỏ, sau đó là Lục Hướng Dương bắt được một con hươu.Ký túc xá nam chín người, trư đi đám Lý Phú Quý Ngô Đại Quân và Lương Kiến Thiết còn dư sáu, thêm một người tên Tưởng Nam là bảy.Đồ chia đều sao?Sẽ chia đều.Tưởng Nam cũng cầm một con gà rừng cho vào sọt của mình.
Đám người còn lại không vui:
“Các anh cố ý đúng không? Như vậy mà đồng ý à? Nhiều con mồi như thế, chỉ cho chúng ta một con gà rừng?”Con thỏ như vậy đúng là hiếm thấy, anh ta bỏ ra ít tiền cũng được!
Nhưng mà trước mắt anh ta biết, tốt nhất đừng khiến Lục Hướng Dương mất mặt.
“Được, vậy một con gà rừng, hôm nay xem như không đến không.”Lục Hướng Dương có chút bất ngờ, không nghĩ tới Cố Thanh Thanh sẽ nói như vậy, nhưng nếu cô muốn, đương nhiên là anh sẽ không làm mất mặt người nhà.
“Nếu là như vậy, sáu con thỏ kia giữ lại, đống còn lại các anh tự chọn đi.”
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Story
Chương 109: Đi Săn
10.0/10 từ 42 lượt.
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Story
Chương 109: Đi Săn
