Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Chương 86: Vũ Tư Minh Muốn Làm Chứng Cho Khương Thanh Nhu
Trong mắt Khương Phi lóe lên tia tuyệt vọng: “Chúng ta quen nhau lâu như vậy, anh cứ thế tin tưởng Khương Thanh Nhu sao? Anh có nghĩ tới, nếu là anh vu oan cho em, em sẽ phải chịu đau khổ lớn thế nào không?”
Vũ Tư Minh nói: “Chính vì anh có thể chắc chắn là không vu oan cho em.”
“Cái gì?” Khương Phi kích động ngồi thẳng dậy.
Rõ ràng là Khương Thanh Nhu đẩy cô ta xuống, dựa vào đâu mà Vũ Tư Minh nói anh ta chắc chắn là cô ta tự ngã?
Hơn nữa Khương Phi không ngờ, lời biện hộ lại không phải từ chính miệng Khương Thanh Nhu nói ra.
Vũ Tư Minh thở dài, nói:
“Tay phải Khương Thanh Nhu không động, tay trái bị cố định, cô ấy đẩy em kiểu gì? Khương Phi, có những chuyện trong lòng em tự biết rõ, hỏi ra không thấy là... tự chuốc lấy nhục sao? Hơn nữa trước khi ngã xuống, em đã phát hiện ra anh rồi đúng không? Không cần phủ nhận, ánh mắt của em anh quá quen thuộc rồi, hơn nữa thái độ của em thay đổi đột ngột từ hùng hổ dọa người sang yếu đuối, em tưởng anh không nhìn ra sao? Vừa nãy chắc em lại muốn dùng khổ nhục kế đúng không? Để anh thương xót em, tiện thể vu oan cho Khương Thanh Nhu, chiều nay em mới diễn trò này trước mặt anh xong, anh sẽ không mắc bẫy em nữa đâu.”
“Đây là về mặt lý trí còn về mặt tình cảm, anh cũng cảm thấy đồng chí Khương Thanh Nhu sẽ không làm như vậy, thời gian tiếp xúc với đồng chí Khương Thanh Nhu, anh phát hiện cô ấy là một cô gái thông minh lương thiện, anh tin tưởng nhân phẩm của cô ấy.”
Nói một hơi hết những lời trong lòng, Vũ Tư Minh mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, anh ta nhìn về phía Khương Thanh Nhu:
“Cô mau về nghỉ ngơi đi, tôi đưa cô ta đến trạm y tế, báo cáo tự thú tôi sẽ viết ngay trong đêm nay, đừng lo lắng.”
Khương Thanh Nhu lắc đầu: “Đạo diễn Vũ, tôi không cần chị họ tự thú, tôi có thể hiểu cho chị ấy, hơn nữa tôi cũng không muốn làm liên lụy đến anh...”
Lòng Vũ Tư Minh chùng xuống, cảm giác áy náy lại tăng thêm.
Nếu anh ta không đến, chẳng phải Khương Thanh Nhu cứ thế bị oan uổng sao? Anh ta không thể tưởng tượng nổi, một cô gái đơn thuần lương thiện như vậy phải sống thế nào với cái danh hãm hại chị họ cả đời.
Thế là anh ta ngắt lời Khương Thanh Nhu: “Đây là việc tôi nên làm, hình phạt cũng là tôi đáng nhận, cô về đi.”
Khương Phi nhìn hai người này vẻ mặt đầy chân thành, bỗng nhiên bật cười, tiếng cười nối tiếp nhau, nghe rất đáng sợ.
Cô ta nhìn chằm chằm Khương Thanh Nhu: “Hóa ra đây là kế hoạch của mày, tao hiểu rồi, mày cố tình gọi Vũ Tư Minh đến sau đó diễn một vở kịch lớn như vậy, đúng không?”
Vũ Tư Minh quát lớn ngăn Khương Phi lại:
“Em còn muốn làm loạn đến bao giờ nữa? Anh xuất hiện ở đây chẳng liên quan gì đến đồng chí Khương Thanh Nhu cả, ngược lại, anh còn phải cảm thấy chột dạ áy náy mới đúng, vì anh đã nghe lén cô ấy và Bạch Trân Châu nói chuyện!”
Trên mặt Khương Thanh Nhu hiện lên vẻ bừng tỉnh đúng lúc: “Đạo diễn Vũ, anh, anh nghe thấy rồi sao?”
Vũ Tư Minh gật đầu: “Ừ, xin lỗi, tôi không cố ý nghe lén.”
Biểu cảm trên mặt Khương Thanh Nhu vô cùng phức tạp, dường như nửa mừng nửa lo.
Khương Phi mới thực sự là người bỗng chốc hiểu ra tất cả.
Thảo nào Khương Thanh Nhu phải đeo đồng hồ, thảo nào sau khi nhìn đồng hồ thái độ nó bỗng thay đổi, thảo nào nó cố ý nói nhỏ dụ cô ta lại gần...
Cô ta tuyệt vọng nhắm mắt lại, Vũ Tư Minh là người cố chấp, bây giờ anh ta đã hoàn toàn tin tưởng Khương Thanh Nhu rồi thì cô ta có nói nhiều hơn nữa, trong mắt anh ta cũng chỉ là ngụy biện mà thôi.
Cơn đau ở chân truyền đến từng đợt, đau đến mức Khương Phi nước mắt lưng tròng đầy bi thương.
Vũ Tư Minh bế Khương Phi đứng dậy, nhìn về phía Khương Thanh Nhu: “Đồng chí Khương Thanh Nhu, tôi xin lỗi cô lần nữa, cô về nghỉ ngơi đi, chuyện này tôi sẽ xử lý, những chuyện khác cô không cần lo lắng gì cả.”
Khương Thanh Nhu gật đầu sau đó lo lắng nói với Khương Phi: “Chị họ, chị nhất định phải mau khỏe lại nhé, hai ngày nữa là đến buổi biểu diễn Tết Dương lịch rồi...”
Khương Phi mở mắt trừng trừng: “Mày câm miệng cho tao!”
Câu nói này của Khương Thanh Nhu, chẳng khác nào xát muối vào vết thương của Khương Phi.
Vũ Tư Minh cô ta đã mất rồi, cơ hội biểu diễn cũng không còn nữa, cho dù chân cô ta có khỏi được, theo ý trong lời nói của Vũ Tư Minh, Khương Phi không phải đi tù giống Lý Băng đã là may mắn lắm rồi.
Nếu không phải xuất phát từ lòng trắc ẩn và tình cảm bao năm qua, Vũ Tư Minh suýt chút nữa đã muốn ném Khương Phi xuống.
Khương Thanh Nhu cười khổ: “Em không ngờ chị hận em đến mức này, một câu nói tốt cũng không muốn nghe.”
Khương Phi nhìn khuôn mặt của Khương Thanh Nhu, dường như đã nhìn thấy sự đắc ý dưới lớp vỏ bọc giả tạo của cô.
Cô ta nghiến răng, giọng nói vốn trong trẻo bỗng trở nên độc ác vô cùng: “Mày sẽ bị quả báo.”
Vũ Tư Minh ngắt lời cô ta, bế Khương Phi đi về phía trước: “Cô ấy sẽ không, cô ấy chẳng làm gì cả, Khương Phi, em nên nhận hình phạt thích đáng của mình đi.”
Khương Phi không nói gì nữa, chỉ quay đầu lại nhìn Khương Thanh Nhu, dùng đôi mắt tam bạch đản trừng trừng nhìn cô.
Khương Thanh Nhu lại cười, trong gió lạnh mưa phùn, cười như một yêu tinh xinh đẹp.
Vũ Tư Minh quả nhiên ngu ngốc lương thiện lại dễ lợi dụng, quan trọng nhất là gần như không cần cô nói gì làm gì, tinh thần hiệp sĩ của anh ta đã nóng lòng trỗi dậy muốn bảo vệ cô rồi.
Khương Phi trong nguyên tác có thể lợi dụng Vũ Tư Minh như vậy, Khương Thanh Nhu hiện tại cũng thế.
Lúc đầu cô thực sự có ý định cho Khương Phi một cơ hội nhưng đúng như dự đoán, Khương Phi sẽ không chịu từ bỏ tiền đồ rộng mở của mình để đi cải tạo lao động đâu.
Tiếc thật.
Nghĩ đến đây, khóe miệng Khương Thanh Nhu càng cong lên.
Cô vui vẻ quay người đi về, nước mưa làm ướt mái tóc vừa gội và cơn đau ở xương đòn cũng không thể làm tâm trạng cô chùng xuống.
Khi xuyên không đến đây cô đã kế thừa ký ức và tình cảm của nguyên chủ, giờ phút này, cô dường như có thể cảm nhận được một chút sảng khoái trong lòng nguyên chủ rồi.
Còn về quả báo, nếu có nhân quả báo ứng thì cũng chỉ biến thành sấm sét, đánh xuống đầu Khương Phi mà thôi.
Về đến ký túc xá, dì Hoàng đã ngủ rồi.
Khương Thanh Nhu đoán Khương Phi chắc không về được nữa, bèn khóa cửa ký túc xá lại.
Cô phủi những giọt nước lấm tấm trên tóc, đi vào trong phòng ngủ.
Bạch Trân Châu vừa thấy cô vào liền đứng dậy, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Khương Thanh Nhu, tim cô ấy thắt lại, hỏi: “Cô ta bắt nạt cậu à? Hay là động thủ với cậu? Cho tớ xem nào.”
Lúc này Khương Thanh Nhu mới hoàn toàn thả lỏng, trên mặt lộ ra vẻ đau đớn, cô nhẹ giọng nói: “Trân Châu, giúp tớ cởi áo khoác ra với.”
Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Story
Chương 86: Vũ Tư Minh Muốn Làm Chứng Cho Khương Thanh Nhu
10.0/10 từ 23 lượt.
