Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối

Chương 8: Người Cho Cô Cơ Hội Này Là Nam Chính?


Cộng thêm người đồng ý sau đó, tổng cộng ba người đồng ý, ba người không đồng ý.


Cấp dưới lại nhìn về phía Đoàn trưởng nhà mình nhưng nhìn vẻ mặt không giận mà uy của Đoàn trưởng, cậu ta chẳng dám nói gì nữa.


Được rồi, đoàn chúng ta vô duyên với mỹ nữ, được chưa?


Gần như đã đến lúc chốt hạ thì ở hàng cuối cùng của khán đài mới vang lên giọng nói trầm thấp lạnh lùng:


“Tôi đồng ý.”


Mấy vị giám khảo phía trước gần như quay đầu lại cùng một lúc.


Sao cơ?!


Sầm Đoàn trưởng không phải đang ngủ gật sao?


Sao cứ nhất định là vào lúc này...


Vị giám khảo Trần Lệ vừa cho điểm thấp kia rất bất bình thì thầm một câu: “Xinh đẹp quả nhiên có thể đánh thức một người giả vờ ngủ.”


Sau đó bà ta đá ghế quay đầu lại nói với Sầm Thời: “Nếu Sầm Đoàn trưởng đã tỉnh rồi, giám khảo cũng không thiếu người, hôm nay tôi không khỏe, xin phép đi nghỉ trước.”


Sầm Thời thản nhiên nói: “Không khỏe sao không nói sớm, không phê chuẩn.”


Quản lý cả một đoàn người, ngày ngày tiếp xúc với đủ loại binh lính, có phải đang tìm cớ hay không, anh liếc mắt một cái là nhìn ra ngay.



Sắc mặt Trần Lệ thay đổi, vừa định tranh luận cho bản thân thì bị Vũ Tư Minh bên cạnh kéo xuống.


Mấy vị giám khảo khác đều dùng ánh mắt cảnh tỉnh nhìn bà ta, dường như rất cẩn trọng.


Trần Lệ lúc này mới cắn răng, ngồi xuống lại.


Tuy nhiên bây giờ là thiểu số phục tùng đa số, người dẫn chương trình gật đầu ra hiệu cho Khương Thanh Nhu có thể bắt đầu phần biểu diễn kỹ năng cơ bản.


Khương Thanh Nhu thu lại ánh mắt dò xét, bắt đầu nghiêm túc biểu diễn kỹ năng cơ bản mà cô đã luyện tập mười mấy năm.


Cô thậm chí còn có tâm trí thất thần, ánh mắt vẫn đang nhìn người vừa cho cô cơ hội này.


Nhưng vì sân khấu cách khán đài khá xa, Khương Thanh Nhu không nghe rõ bọn họ là ai cũng không nghe rõ bọn họ nói gì.


Cô chỉ biết, nam chính trong nguyên tác cũng ở trong hàng ghế giám khảo, vừa rồi cô đang quan sát xem ai là nam chính, mọi người đều mặc áo Tôn Trung Sơn, rất gọn gàng, không có gì khác biệt, cho nên Khương Thanh Nhu vốn tưởng là chàng trai thanh tú ngồi ở hàng ghế đầu.


Không ngờ phía sau còn có một người kinh diễm hơn.


Theo miêu tả về nam chính trong sách: Hạc giữa bầy gà, ngoại hình vạn người có một, tổng đạo diễn ban nghệ thuật đoàn văn công, tài hoa hơn người.


Tài hoa thì cô không nhìn ra nhưng nếu dựa vào nhan sắc để nhận diện nam chính thì...


Rõ ràng là người ngồi phía sau đẹp trai hơn mà! Đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, đường viền hàm sắc sảo như dao gọt.


Nói thật còn đẹp trai hơn mấy nam diễn viên mà Khương Thanh Nhu từng hợp tác, ngoại hình cũng đúng gu của Khương Thanh Nhu.


Vậy nên người cho cô cơ hội này là nam chính?



Trong mắt Khương Thanh Nhu bất giác lộ ra vài phần tiếc nuối.


Anh tuy ăn mặc kín đáo nhưng dáng người thẳng tắp, nói không chừng thân hình cũng rất đẹp.


Đáng tiếc, đẹp trai thì có đẹp trai nhưng còn trẻ mà đã mù.


Trong sách, nam chính đối với Khương Phi gọi là tình sâu như biển, sẵn sàng nhảy vào nước sôi lửa bỏng.


Tiếc nuối qua đi, Khương Thanh Nhu lại thấy hơi kỳ lạ.


Nếu nhớ không nhầm thì nam chính hiện tại đã quen biết Khương Phi rồi mà?


Tại sao còn cho cô một cơ hội như vậy chứ?


Sầm Thời bị người phụ nữ trên sân khấu nhìn đến mức có chút không thoải mái.


Anh đồng ý cho cô một cơ hội, chẳng qua là vì anh rất đánh giá cao những người biết đấu tranh cho bản thân mình.


Hơn nữa, anh cũng buộc phải thừa nhận, những lời cô nói ở hậu trường mà anh nghe được trước đó đã khiến anh có thêm vài phần thiện cảm với cô.


Nhưng cô gái này cũng quá không biết xấu hổ rồi, cô gần như là biểu diễn kỹ năng cơ bản bao lâu thì nhìn anh bấy lâu.


Tuy Sầm Thời là người ngoại đạo nhưng cũng nhìn ra được kỹ năng cơ bản của cô gái này rất vững chắc.


Cho nên cô mới dám quang minh chính đại thất thần trong lúc biểu diễn?


Hơn nữa không biết tại sao, Sầm Thời luôn cảm thấy ánh mắt cô gái này nhìn mình dường như có vài phần thương hại và khinh bỉ?!



Anh có chút không hiểu.


Sầm Thời lại nhắm mắt lại, mắt không thấy tâm không phiền.


Nhưng sau đó không biết thế nào, anh vẫn vô thức mở hờ mắt nhìn một cái, vừa vặn chạm phải đôi mắt rụt rè như nai con trên sân khấu.


Gương mặt Khương Thanh Nhu trắng ngần, khi nhìn anh cũng không giống như người khác mang theo vẻ cung kính xa cách.


Cô đánh giá anh một cách đường hoàng, thậm chí... Sầm Thời không biết mình có nhìn nhầm không.


Anh cảm thấy trong mắt cô còn mang theo chút... sự háo sắc?


Đúng là to gan lớn mật.


Không sợ anh thực sự so đo sao?


Vành tai Sầm Thời hơi ửng đỏ lại nhắm mắt lại.


Biểu diễn kết thúc, lần này điểm số không còn gì phải nghi ngờ nữa, ngay cả Trần Lệ cũng không bới ra được một lỗi nào.


Tuy nhiên bà ta vẫn không cho điểm cao.


Nhưng tổng hợp lại, điểm số cũng không thấp, cuối cùng người dẫn chương trình tính trung bình rồi đọc lên: “Chín mươi lăm phẩy năm điểm!”


Thấp vậy sao? Khương Thanh Nhu có chút khinh thường nhướng mày.


Nhưng vẫn ngọt ngào nói một câu cảm ơn ban giám khảo rồi xuống đài.



Dáng người mảnh mai đó lại giống như con chim yến nhỏ nhanh chóng bay đi mất.


Vũ Tư Minh nhìn bóng lưng cô, ngẩn người hồi lâu, cảm thấy hình như Khương Thanh Nhu này và Khương Thanh Nhu trong miệng Khương Phi, vẫn có chút khác biệt.


Nhưng anh ta về cơ bản vẫn tin tưởng Khương Phi, dù sao quen biết bao nhiêu năm nay, con người Khương Phi anh ta rõ nhất, cô ấy chưa bao giờ nói xấu người khác, trừ khi bị bắt nạt quá đáng.


Nghĩ đến đây Vũ Tư Minh cảm thấy hơi áy náy, vì vừa rồi anh ta gần như đã cho một điểm số cao nhất.


Loa phát thanh là trực tiếp, hậu trường cũng nghe thấy theo.


Tiếng thông báo này khiến cả phòng chờ của các cô gái như nổ tung.


“Khương Thanh Nhu, chín mươi lăm phẩy năm điểm?!” Tần Lộ Lộ gần như hét lên không thể tin nổi.


Bạch Trân Châu tuy cũng ngạc nhiên nhưng vẫn hạ giọng cảnh cáo Tần Lộ Lộ: “Im lặng.”


Tuy cô ấy đã duy trì kỷ luật nhưng tiếng bàn tán xôn xao trong phòng chờ vẫn không ít.


“Khương Thanh Nhu sao có thể thi được điểm cao như vậy? Có phải tiêu chuẩn chấm điểm có vấn đề rồi không, ngoại hình đẹp cũng được cộng điểm sao?”


Có nữ sinh yếu ớt hỏi.


Một nữ sinh khác nói:


“Cũng chưa biết chừng nhưng ngoại hình xinh xắn chẳng phải cũng chỉ là một trong những hạng mục tuyển chọn thôi sao, tuy Khương Thanh Nhu đẹp là sự thật nhưng thầy giáo đã nói, quan trọng nhất vẫn là kỹ năng cơ bản mà.”


Nữ sinh này chính là người trước đó đã an ủi Khương Thanh Nhu, trải qua chuyện vừa rồi, cô ấy đã có cái nhìn khác hẳn về Khương Thanh Nhu.


“Khương Phi, cậu nói xem?” Có người như xem kịch nhìn về phía Khương Phi.


Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối Truyện Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối Story Chương 8: Người Cho Cô Cơ Hội Này Là Nam Chính?
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...