Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Chương 71: Nếu Quang Minh Chính Đại, Cần Gì Phải Trốn Trong Góc?
Là do trước đây bị cô lập ở trường học nên cô mới có cảm giác như vậy sao? Cho nên ở bên ngoài không dám tỏ ra yếu đuối chút nào.
Khương Thanh Chỉ cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt, em gái được gửi vào đây còn lành lặn, bỗng nhiên lại thành ra thế này, sắc mặt cũng trắng bệch đi nhiều, không đau lòng mới lạ.
Nghĩ đến đây anh hơi giận, hỏi: “Sao không đánh điện về nhà? Anh không đến thì em định giấu luôn phải không?”
Anh giận nhất là cái này, Lý Băng bị chuyển đến đồn công an do anh quản lý, đến lúc đó anh mới biết chuyện.
Lý Băng đương nhiên bị anh nhốt vào phòng tạm giam tồi tàn nhất, tối về anh sẽ đích thân lấy lời khai.
Biết chuyện xong anh vội vàng chạy đến đây, dùng chút quan hệ mới vào được trong quân đội.
Câu hỏi này làm Khương Thanh Nhu ngớ người.
Cô chưa từng nghĩ đến chuyện nói với gia đình, thực ra là phản ứng theo bản năng.
Ở nhà thì rất ấm áp vui vẻ nhưng ra khỏi cửa, cô dường như quên mất người nhà, không nghĩ đến việc dựa dẫm vào họ.
Cô cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Xin lỗi anh cả.”
Vừa nãy trước mặt Sầm Thời còn mày bay phượng múa, giờ lại ủ rũ cụp đuôi.
Sầm Thời qua khe hở rèm cửa chỉ nhìn thấy bóng lưng của Khương Thanh Nhu.
Hôm nay tóc cô được búi lên, lộ ra cái cổ trắng ngần thon thả, vài sợi tóc con không nghe lời rơi lòa xòa, trông rất tự nhiên.
Dáng vẻ cúi đầu, trông ngoan ngoãn yếu ớt vô cùng.
Sầm Thời lại lặng lẽ khép rèm cửa lại.
Anh còn tưởng cô đã báo cho gia đình, vốn dĩ cũng là chuyện bình thường, bị thương là chuyện lớn.
Không ngờ cô gái nhỏ đỏng đảnh lại sợ người nhà lo lắng, tự mình gánh chịu.
Bất tri bất giác, ấn tượng của Sầm Thời về Khương Thanh Nhu lại thay đổi rất nhiều.
Khương Thanh Nhu xin lỗi như vậy, cơn giận trong lòng Khương Thanh Chỉ tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại sự xót xa.
Anh ngồi xuống mép giường Khương Thanh Nhu, xoa đầu em gái, dịu dàng nói: “Sau này có chuyện gì, dù không muốn nói với bố mẹ cũng nhất định phải nói cho anh cả biết, hiểu chưa?”
Khương Thanh Nhu ngẩng đầu, chớp mắt, bỗng thấy cay cay sống mũi.
Người khác ác ý với cô thế nào cô cũng chẳng quan tâm nhưng khi cảm nhận được tình yêu thương, trong lòng cô bất giác lại cảm động muốn khóc.
Khương Thanh Chỉ nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên mặt Khương Thanh Nhu, nghiêm túc nói: “Anh cả rất lợi hại cũng có thể làm rất nhiều việc cho em. Anh chỉ có mình em là em gái, em muốn gì anh cũng sẽ cho em.”
Khương Thanh Nhu phì cười, tinh nghịch hỏi: “Anh cả, vậy anh lợi hại hay Sầm Thời lợi hại?”
“Đương nhiên là anh rồi.” Khương Thanh Chỉ cau mày, sau đó nhạy cảm nhận ra điều gì: “Cậu ta bám lấy em à?”
Khương Thanh Nhu vội nói: “Đâu có đâu, người ta còn chẳng thèm để ý đến em ấy chứ!”
Cô thầm nghĩ mình vừa nói cái gì không biết, Sầm Thời nghe thấy đừng có không vui là được.
“Thế là cậu ta mù rồi.” Khương Thanh Chỉ ngắn gọn.
Khương Thanh Nhu: “...”
Anh cả, người mù đang ở sau rèm cửa đấy.
Cô vội chuyển chủ đề: “Anh cả, cái này nhanh khỏi lắm, bác sĩ nói rồi, chỗ này phục hồi nhanh lắm! Hơn nữa đánh điện đắt lắm, em thà để tiền mua thịt ăn còn hơn.”
Nhắc đến chuyện này, giọng Khương Thanh Chỉ nhỏ lại: “Biết ngay là em thèm ăn mà, anh mang thịt đến cho em rồi đây.”
Vừa nãy trước khi đến, anh còn không quên ghé qua hợp tác xã chỗ Khương Thanh Nhượng làm một chuyến.
Nhưng đều trả tiền đàng hoàng.
Khương Thanh Nhu nuốt nước miếng: “Anh cả, anh chu đáo thật đấy.”
“Đương nhiên.” Khương Thanh Chỉ dặn dò: “Em bảo bạn cùng phòng nấu cho ăn, cùng lắm thì chia cho cô ấy một ít, mấy hôm nữa anh lại mang đến cho em.”
Khương Thanh Nhu suýt chút nữa muốn bịt miệng anh cả lại, Sầm Thời còn ở phía sau đấy!
Hơn nữa người kia, nổi tiếng nghiêm khắc, chuyện ngoài kỷ luật, chưa bao giờ cho phép.
Cô lại đành phải lái sang chuyện khác: “Anh cả, hôm nay thời tiết đẹp thật đấy ha ha ha.”
Khương Thanh Chỉ nghe cô nói vậy, theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ: “Cũng được.”
Nhưng dù sao cũng là cảnh sát, ánh mắt lướt qua rèm cửa, anh nhạy bén đứng dậy, định tự mình qua xem.
Khương Thanh Nhu nhìn hướng đi của Khương Thanh Chỉ mà hít vào một ngụm khí lạnh, ngay lập tức cô bật dậy, nhanh hơn anh một bước đến vị trí Sầm Thời đang đứng, sau đó nửa dựa vào tấm rèm sát tường, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, vui vẻ chỉ tay:
“Anh cả, anh nhìn kìa!”
Khương Thanh Chỉ nhìn theo hướng tay cô chỉ nhưng ngoài bầu trời ra chẳng thấy gì cả: “Cái gì thế?”
Khương Thanh Nhu không trả lời, giả vờ say mê nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt đầy ao ước.
Nhưng cô không quên cố ý dựa người ra sau.
Sự ấm áp đó khiến cô cảm thấy vô cùng... cứng rắn.
Người này dường như trên cơ thể không có chỗ nào mềm cả, nếu không có nếp gấp quần áo, Khương Thanh Nhu cảm thấy mình như đang dựa vào tường vậy.
Cô khó chịu, Sầm Thời càng khó chịu hơn, trái tim anh lần đầu tiên trong hai mươi ba năm đập loạn nhịp, kéo theo đó là sự nóng rực cuồn cuộn trào dâng trong cơ thể mà hôm qua anh vừa trải qua.
Thân hình cô gái nhỏ anh đã từng thấy, đường cong gần như hoàn hảo mang đến cho anh đâu chỉ là sự bất ngờ không kịp trở tay.
Nếu không đoán sai, thứ đang tì vào bụng dưới của anh là cặp mông kiều diễm của cô.
Nhưng anh bây giờ đã bị cô ép vào góc tường, hoàn toàn không thể động đậy.
Trừ khi đi ra ngoài.
Rồi bị bắt quả tang hai người đang yêu đương.
Dù sao nếu quang minh chính đại, cần gì phải trốn trong góc?
Khương Thanh Nhu cũng nhanh chóng phát hiện ra có gì đó không ổn, không là quá không ổn.
Chưa ăn thịt lợn cũng từng thấy lợn chạy, cô chưa từng trải qua chuyện đó với ai nhưng rất nhanh cũng cảm nhận được rõ ràng chỗ đó có một v*t c*ng nhô lên là không bình thường.
Mặt cô lập tức nóng bừng, chính mình cũng không dựa nổi nữa, lặng lẽ dịch người ra.
Nhưng trong lòng vẫn không nhịn được cảm thán.
Kích thước thật dã man.
“Nhu Nhu, sao mặt em đỏ thế? Sốt à?” Khương Thanh Chỉ thấy khuôn mặt đỏ bừng lan đến tận cổ của em gái lại lo lắng, tay lập tức đặt lên trán em gái.
Khương Thanh Nhu vội lắc đầu: “Không sốt, chỉ là hơi nóng, nóng thôi ạ.”
Cô nói rồi dứt khoát kéo tay áo anh cả quay lại bên giường, chỉ huy anh cả ngồi xuống phía bên kia, quay lưng về phía rèm cửa: “Anh cả, em không sao, anh không đi làm à?”
Khương Thanh Chỉ lắc đầu:
“Xin nghỉ rồi, em xảy ra chuyện anh còn tâm trí đâu mà làm việc? Biết thế đã không cho em vào cái đoàn văn công rách nát này, đến chỗ anh hai em tìm việc gì đó làm qua ngày có phải tốt hơn không, em gầy đi rồi.”
Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Story
Chương 71: Nếu Quang Minh Chính Đại, Cần Gì Phải Trốn Trong Góc?
10.0/10 từ 23 lượt.
