Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối

Chương 6: Cái Bẫy Này Dù Muốn Hay Không Cũng Phải Bước Vào


“Chị đối xử với em thế nào cũng được nhưng chị làm vậy với một quân nhân thì không được, không chỉ vì anh ấy là anh cả em mà còn vì chúng ta phải tôn trọng mỗi người lính đang bảo vệ tổ quốc! Không có họ thì không có cuộc sống hòa bình của chúng ta hôm nay!”


Nói xong, cô ôm ngực, vẻ mặt như vô cùng đau lòng thay cho Khương Phi.


Mới giải phóng được bao nhiêu năm chứ? Bây giờ địa vị của Quân giải phóng nhân dân vô cùng cao quý, ai mà mang tiếng bôi nhọ quân nhân thì đều bị người đời phỉ nhổ.


Đây là món quà nhỏ đầu tiên Khương Thanh Nhu tặng cho Khương Phi.


So với việc sau này Khương Phi dùng “mưu trí” của mình để “tóm gọn” cả nhà Khương Thanh Nhu thì thế này vẫn còn nhẹ chán.


Khương Phi nhất thời không nói được câu nào, sau đó cô ta định biện minh thì bị Triệu Tiểu Chi kéo đi, người bạn tốt ngày xưa cũng nhìn cô ta với ánh mắt trách móc:


“Tiểu Phi, chuyện này thật sự là như vậy sao?”


Những cô gái khác đều xúm lại an ủi Khương Thanh Nhu, ngay cả Bạch Trân Châu cũng mang hộp bánh đậu xanh dùng để bổ sung năng lượng của mình qua.


Khương Thanh Nhu không khách sáo nhận lấy hộp bánh nhỏ, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn lớp trưởng, cậu thật tốt bụng.”


Vừa diễn một màn kịch lớn, cô cũng thấy hơi đói thật.


Tần Lộ Lộ cũng nhìn Khương Thanh Nhu đầy cảm kích:


“Thanh Nhu, hóa ra cậu lại là người thấu tình đạt lý như vậy, nếu không có cậu, hôm nay tớ có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội, sau này tớ làm trâu làm ngựa cũng phải báo đáp cậu!”



Khương Thanh Nhu xua tay, cười yếu ớt: “Cậu nói ngốc nghếch gì thế? Tớ kết bạn đều dùng chân tình đổi lấy chân tình, sao có thể để cậu làm trâu làm ngựa cho tớ được?”


Ẩn ý: Tớ đâu phải loại trà xanh như Khương Phi.


Bên trong náo nhiệt như vậy, bên ngoài cũng có mấy người đứng lặng lẽ.


Một người trong số đó thì thầm với bóng lưng cao lớn anh tuấn đứng đầu:


“Đoàn trưởng, những lời cô gái vừa nói chúng ta có cần đi điều tra không? Nhỡ đâu có người thực sự bôi nhọ cựu quân nhân thì sao?”


Người được gọi là Đoàn trưởng chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm thấp pha chút lười biếng: “Không cần.”


Trò vặt của mấy cô bé con, không cần phải nâng cao quan điểm.


Sau đó sải bước dài rời đi.


Mấy người phía sau vội vàng đuổi theo.


Người đi cuối cùng nhớ lại lời cô gái xinh đẹp vừa rồi, thầm giơ ngón tay cái trong lòng.


Thời bình mà có người trẻ tuổi giác ngộ tư tưởng như vậy, thực sự hiếm có.


Tuy nhiên nhìn bóng lưng uy nghiêm trầm ổn phía trước, trong lòng anh ta lại thấy hơi hoảng.


Rốt cuộc là ai ép Đoàn trưởng Sầm đến làm giám khảo cho cuộc thi tuyển này vậy? Đường đường là một Đoàn trưởng sao có thể đến tham gia chuyện cỏn con này chứ?



Gần như ngay sau khi Khương Thanh Nhu dứt lời, tiếng loa vang lên:


“Cuộc thi múa chính thức bắt đầu, mời mọi người chuẩn bị, lên sân khấu theo thứ tự bốc thăm!”


Câu nói này vừa dứt, phòng trang điểm lập tức im phăng phắc.


Mọi người đều trở về vị trí của mình, lo lắng bất an, vô cùng căng thẳng, màn kịch nhỏ vừa rồi sao quan trọng bằng tiền đồ của bản thân được.


Khương Thanh Nhu cũng rất thấp thỏm.


Cô thấp thỏm là vì không biết nên nhảy múa Thái hay street dance...


Quyết tâm, thôi thì cứ múa Thái đi, mặc dù cô học phiên bản hài hước nhưng nếu nhảy nghiêm túc chắc là... có lẽ... cũng được nhỉ?


Street dance ở thời đại này trông hơi lố lăng, hơn nữa cũng không phù hợp với yêu cầu thi tuyển.


Khương Phi nhìn khuôn mặt mộc của mình trong gương mà sốt ruột, cô ta hối hận vừa nãy không nên cãi nhau với Khương Thanh Nhu như thế, vừa chịu thiệt thòi lại còn chẳng dùng được đồ trang điểm.


Ban đầu cô ta định dùng ké của Khương Thanh Nhu, đồ trong phòng trang điểm sao bì được với đồ của Khương Thanh Nhu?


Cô ta bất giác nhìn sang Khương Thanh Nhu, ánh mắt cầu xin.


Khương Thanh Nhu đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng, khi cô cười mắt cong cong, bọng mắt dưới đôi mắt hoa đào nhìn vô cùng ngoan ngoãn và quyến rũ.


Sắc mặt Khương Phi lập tức lạnh tanh, người khác không hiểu nhưng cô ta biết Khương Thanh Nhu đang giả vờ ngây thơ.



Chẳng lẽ Khương Phi thực sự như Khương Thanh Nhu nói? Bề ngoài một đằng sau lưng một nẻo?


Khương Thanh Nhu liếc thấy vẻ mặt khó hiểu pha chút ghét bỏ trên mặt Bạch Trân Châu liền hài lòng dời mắt đi.


Khương Phi giỏi giả vờ ngoan ngoãn nhất, cô là diễn viên chẳng lẽ lại thua cô ta sao?


Không mượn được của Khương Thanh Nhu, Khương Phi chuyển mục tiêu sang Bạch Trân Châu.


Vừa nãy chính Bạch Trân Châu nói sẽ đưa cô ta đi mượn đồ trang điểm mà.


Nhưng cô ta vừa đi tới đã bị Bạch Trân Châu trầm giọng khuyên lui: “Mọi người đang nghỉ ngơi, cậu đi lại lung tung làm gì?”


Từ chối rõ ràng.


Khương Phi không cam lòng quay về chỗ ngồi, nhìn bản thân nhạt nhòa trong gương lại nghĩ đến gương mặt trang điểm lộng lẫy của Khương Thanh Nhu, cô ta hận đến mức siết chặt nắm tay.


Nhưng cô ta cũng nhanh chóng ép mình bình tĩnh lại, tố chất tâm lý của cô ta luôn rất tốt.


Thi múa đâu phải thi mặt là thi cơ bản.


Khương Thanh Nhu là cái đồ vô dụng thế nào cô ta biết rõ nhất.


Chẳng qua là làm trò cười một cách xinh đẹp thôi.


Việc gọi số rất nhanh đã bắt đầu, mỗi người chỉ có ba phút biểu diễn, khác với trước đây, cuộc thi lần này để đảm bảo công bằng nên chấm điểm ngay tại chỗ, mọi người càng thêm căng thẳng.



Giờ giải lao, Vũ Tư Minh ngồi ở ghế giám khảo thì thầm hỏi người phía sau.


Rồi liếc nhanh về hàng ghế cuối cùng của khán đài.


Người quân nhân phía sau khó xử nói: “Cậu cũng biết Đoàn trưởng Sầm vốn không hứng thú với mấy chuyện này, nếu không phải Thủ trưởng gây sức ép, anh ấy đã chẳng đến.”


“Thủ trưởng?” Vũ Tư Minh thắc mắc.


Sao chuyện này lại dính dáng đến cả Thủ trưởng đại nhân thế?


Người phía sau định nói nhưng bị tiếng ho khan bất ngờ từ hàng ghế cuối cùng dọa cho im bặt, bất an quay đầu lại, Sầm Thời - nhân vật trung tâm trong câu chuyện của họ - không biết đã mở mắt từ lúc nào.


Anh mím môi mỏng, ánh mắt lạnh lùng đầy vẻ cảnh cáo.


Người quân nhân đành nuốt câu “Thủ trưởng lo lắng chuyện hôn nhân của Đoàn trưởng Sầm” vào trong bụng.


Vũ Tư Minh quay lại định hỏi tiếp nhưng khi chạm mắt với người kia liền vội vàng quay người lại.


Đó chính là Đoàn trưởng Sầm trong truyền thuyết sao?


Anh mặc quân phục thẳng tắp, mày kiếm mắt sâu, sống mũi cao, môi mỏng, đường viền hàm sắc sảo.


Ngay cả đàn ông như anh ta cũng thấy người này đẹp trai không ai sánh bằng.


Đẹp trai là một chuyện, quan trọng là khí chất như bức tường thành kiên cố kia, dù anh chẳng nói câu nào, chỉ một ánh mắt cũng viết rõ hai chữ “chớ gần”.


Nhưng lại đầy sức hút.


Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối Truyện Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối Story Chương 6: Cái Bẫy Này Dù Muốn Hay Không Cũng Phải Bước Vào
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...