Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Chương 52: Cuồng Tay
Vị trí thứ nhất, múa chính... mấy ngày nay Khương Phi thậm chí còn nghe thấy sự tán thưởng của Vũ Tư Minh dành cho Khương Thanh Nhu.
Nghĩ đến đây, cô ta ép mình nhắm mắt lại.
Nếu Khương Thanh Nhu làm trò cười trong buổi tuyển chọn thì vị trí múa chính chắc chắn sẽ là của cô ta.
Cô ta là người đứng thứ hai mà.
Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu còn tập lại bài múa một lần nữa trong ký túc xá, cả hai đều rất nỗ lực.
Bạch Trân Châu cuối cùng mệt nhoài nằm vật ra giường mình, rất khâm phục nhìn Khương Thanh Nhu: “Hóa ra cậu thực sự lén lút tập luyện ở nhà à? Tớ còn tưởng cậu cố tình giấu nghề nói bừa đấy chứ!”
Khương Thanh Nhu tập xong không ngồi xuống ngay, cô đang ép chân.
Nghe Bạch Trân Châu nói vậy cô thản nhiên đáp: “Cơ hội chắc chắn dành cho người có chuẩn bị mà, tớ đâu có cố tình giấu nghề, tớ là bị người ta nói cho thành ngốc đấy chứ.”
Bạch Trân Châu im lặng.
Thực ra là thế này, trước đây Khương Thanh Nhu và Khương Phi cùng ở đội múa, Khương Phi thường xuyên nói Khương Thanh Nhu như vậy, Khương Phi nhân duyên tốt, trông cũng dịu dàng nên mọi người đều tin cô ta.
Ngược lại, lúc đó Khương Thanh Nhu rất nóng nảy lại nhạy cảm, đôi khi người khác chưa nói gì cô đã cho rằng người ta đang cười nhạo mình, lâu dần cũng không hay đi tập múa nữa.
Cho nên thực lực thực sự của cô thế nào, mọi người đều không biết.
Tóm lại, những hiểu biết về Khương Thanh Nhu, đều là nghe từ miệng Khương Phi mà ra.
Bây giờ ở cùng Khương Thanh Nhu, trong lòng cô ấy cảm khái vô cùng.
Nghĩ đến đây Bạch Trân Châu đứng dậy, cùng ép chân với Khương Thanh Nhu còn cười nói: “Bạn cùng phòng của tớ nỗ lực thế này, tớ cũng không thể lười biếng được, nào, tớ tập cùng cậu!”
Khương Thanh Nhu cũng cười, ánh mắt Bạch Trân Châu chân thành, không lẫn chút tạp chất nào.
Khác với bất kỳ ai cũng khác với sự ngây thơ cô cố tình diễn trước mặt Sầm Thời.
Sự hào phóng và tự tin trong sáng của Bạch Trân Châu là điều cô có sống hai kiếp cũng không đạt được.
Khương Thanh Nhu không nhìn nhầm người, đồng thời, cô cũng thực lòng ngưỡng mộ Bạch Trân Châu.
Ép chân một lúc, cô nhỏ giọng nói: “Chúng mình ăn mì nhé, thế nào? Mì trứng ốp la.”
Bạch Trân Châu nghe thôi đã l**m môi nhưng lắc đầu: “Thôi đừng, phiền phức lắm.”
“Ngày mai nhà ăn chắc chắn chỉ có bánh bao tạp lương, trời lạnh thế này, cắn cũng không đứt, cậu lại không thích ăn, tớ thấy cậu mấy ngày nay chẳng ăn sáng gì cả.”
Khương Thanh Nhu tỉ tê, sau đó mắt sáng rực nhìn Bạch Trân Châu:
“Tớ còn nửa cây xúc xích nữa! Suýt thì quên mất!”
Nói đến mức này rồi, Bạch Trân Châu còn nhịn được sao? Cô ấy nuốt nước miếng ừng ực: “Vậy tớ chỉ ăn một chút thôi...”
Sáng sớm hôm sau trời còn chưa sáng chuông báo thức trong ký túc xá đã vang lên, mọi người ngáp ngắn ngáp dài bước ra khỏi phòng, nghĩ đến cái bánh bao cứng ngắc lạnh lẽo kia là cả người khó chịu.
Có người mũi thính, đi ngang qua cửa phòng đang mở của Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu ngửi thấy mùi thơm còn sót lại chưa tan hết vì cửa sổ đóng kín cả đêm do trời lạnh.
“Tớ bị điên rồi à? Tớ hình như ngửi thấy mùi trứng gà.”
“Tớ lại ngửi thấy giống mùi xúc xích thế nhỉ?” Một người khác tiếp lời.
Khương Phi cũng ngửi thấy, cô ta ít được ăn đồ ngon nhưng ở ngay cạnh nhà Khương Thanh Nhu, cô ta ngửi thấy không ít lần.
Chính là mùi truyền ra từ phòng Khương Thanh Nhu!
Cô ta cau mày.
Ở nhà cô ta phải ngửi mùi này, đến đoàn văn công, vẫn y như vậy.
Nhưng lần này cô ta không nói gì, Khương Thanh Nhu sắp từ trong phòng đi ra rồi, cô ta sợ nói không lại Khương Thanh Nhu.
Dù sao cô ta không nói, tự nhiên sẽ có người nói.
“Nói nói nói, mở mồm ra là chỉ biết nói xấu người khác, bếp còn chưa nhóm lửa đã nghi ngờ người ta ăn riêng, các cô chỉ là thèm quá hóa rồ, suốt ngày nghĩ linh tinh!”
Mấy người vừa bàn tán mặt đỏ bừng, ấp úng nói một câu “Bọn cháu đói quá thôi ạ.” rồi chạy biến.
Lý Băng ngáp ngắn ngáp dài với quầng thâm mắt to đùng đi tới từ phía sau, rất chắc chắn nói: “Chính là ăn riêng, cháu dám đảm bảo!”
Dì Hoàng mắng cô ta: “Cô lấy cái gì đảm bảo? Cô buổi tối không ngủ canh ở bếp à?”
Lý Băng nghẹn họng, cục tức này nuốt không trôi nhả không ra.
Cuối cùng đành hậm hực nuốt cục tức xuống: “Cháu ngửi nhầm rồi, cháu muốn ăn đến phát điên rồi, được chưa?”
Khương Phi cũng hơi ngạc nhiên, ngửi nhầm? Không thể nào? Lại liếc nhìn vào bếp nhỏ một cái.
Sao lại đúng là chưa nhóm lửa thật?
Đang nghi hoặc, Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu đã cười nói vui vẻ đi tới từ phía sau, tuy là sáng sớm nhưng tâm trạng hai người đều rất tốt.
Thậm chí Khương Thanh Nhu còn chào Khương Phi: “Chào buổi sáng chị họ!”
Khương Phi buộc phải gật đầu định cười đáp lại.
Nhưng nụ cười này còn chưa kịp nở, Khương Thanh Nhu đã lướt qua người cô ta, cô ta đành phải lạnh lùng thu lại.
Lại nghe thấy Khương Thanh Nhu thân thiết chào hỏi dì quản lý: “Dì Hoàng, ngủ ngon không ạ?”
Dì Hoàng hớn hở nói: “Chắc chắn rồi, ngủ ngon lắm luôn!”
Không ngon sao được? Bát mì trứng ốp la đó, ăn xong chui vào chăn ấm còn thơm phức.
Khương Thanh Nhu, Bạch Trân Châu và dì Hoàng nhìn nhau đầy ẩn ý, đều không nhịn được bật cười.
Khương Thanh Nhu vội kéo Bạch Trân Châu đi về phía trước, Bạch Trân Châu để che giấu còn cố tình nói: “Hôm nay bữa sáng là gì nhỉ? Không phải lại là bánh bao chứ?”
Khương Thanh Nhu có ý trêu chọc Bạch Trân Châu, bèn cố ý nói: “Chắc không phải mì trứng ốp la đâu nhỉ?”
Bạch Trân Châu bị cô nói trúng tim đen quả nhiên đỏ mặt, vốn dĩ chuyện ăn riêng cô ấy đã thấy hơi áy náy, bây giờ càng kéo Khương Thanh Nhu đi nhanh hơn: “Tớ thấy vẫn là bánh bao thôi!”
Khương Thanh Nhu không nhịn được bật cười thành tiếng.
Phía sau Khương Phi nhìn người bạn thân thiết ngày xưa và cô em họ mình luôn ghét cay ghét đắng đi gần nhau như vậy, không khỏi siết chặt lòng bàn tay, trong mắt lộ ra vài phần lạnh lẽo.
Khương Thanh Nhu quan hệ tốt với dì quản lý từ bao giờ thế?
Buổi tập luyện cuối cùng Khương Thanh Nhu không định làm gì cả, cô và Bạch Trân Châu vẫn xếp ở cuối hàng nhưng cả hai đều rất nghiêm túc nỗ lực.
Thái độ cần cù và nền tảng vũ đạo của Khương Thanh Nhu Trần Lệ không coi ra gì nhưng lại làm cảm động Trưởng ban Lưu đang đi tuần tra, ông ta nghĩ đến ngày mai Sầm Thời cũng đến xem, bèn chỉ đạo Trần Lệ đổi chỗ của Khương Thanh Nhu và Lý Băng:
“Cô xem cô chọn vị trí trung tâm kiểu gì thế? Người cao to lừng lững đứng giữa thế kia người đằng sau nhìn thấy gì nữa? Tôi thấy đồng chí Khương Thanh Nhu rất hợp đấy, cô mau đổi lại đi!”
Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Story
Chương 52: Cuồng Tay
10.0/10 từ 23 lượt.
