Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối

Chương 45: Cô Ấy Không Đi Tìm Anh


Khương Thanh Nhu hít sâu một hơi, được, vậy thì nói kiểu trà xanh chút nhé.


Cô như hạ quyết tâm, rành rọt nói:


“Thưa trưởng ban, hôm qua tôi và thành viên Lý Băng trong đoàn xảy ra mâu thuẫn, hướng dẫn viên phạt cô ấy viết thư xin lỗi dán lên bảng thông báo, tôi suy nghĩ rất lâu, vẫn cảm thấy chuyện này không thỏa đáng lắm, đồng chí Lý Băng cũng không cố ý, cho nên tôi muốn xin trưởng ban đồng ý cho tôi xé thư xin lỗi của đồng chí Lý Băng xuống, có được không ạ?”


“Còn có chuyện này nữa à? Mâu thuẫn gì mà ầm ĩ thế?”


Không chỉ Trưởng ban Lưu, ngay cả Vũ Tư Minh cũng ném sang ánh mắt nghi hoặc.


Khương Thanh Nhu nhỏ giọng giải thích lại đầu đuôi sự việc nhưng từ ngữ đó, cô không nói ra.


“Cô giáo Trần cũng có ý này, chuyện này chúng tôi đều cảm thấy dừng lại ở đây là tốt nhất.” Cuối cùng, cô cẩn thận đẩy Trần Lệ ra, trong mắt lộ ra vài phần chán nản.


“Cô ta chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này mà làm khó cô trong ký túc xá?” Vũ Tư Minh kinh ngạc.


Trưởng ban Lưu nhìn Vũ Tư Minh một cái, sau đó nghĩ đến lời của Khương Thanh Chỉ, kiên quyết không đồng ý:


“Mỗi người đều phải trả giá cho hành động của mình, hướng dẫn viên của các cô nói dán mấy ngày thì phải dán mấy ngày, cô nói với cô giáo Trần của các cô là tôi không chịu xé xuống, bảo cô ấy có ý kiến gì thì đến gặp trực tiếp tôi!”



Chuyện này biết tên Trần Lệ xuất hiện là đã rõ ràng rồi.


Đa phần là cô gái nhỏ bị bắt nạt, khó khăn lắm mới lấy hết can đảm đòi lại công bằng cho mình lại bị cô giáo dạy múa mới lấy cớ làm tổn hại danh dự đoàn văn công bắt phải trả lại công bằng đó.


Cho dù Khương Thanh Nhu không phải em gái Khương Thanh Chỉ, Trưởng ban Lưu cũng sẽ không cho phép chuyện như vậy xảy ra.


Khương Thanh Nhu nhỏ giọng hỏi: “Thật sự được không ạ trưởng ban? Tôi vẫn hơi lo...”


Cô lo nhiều chuyện lắm.


Ví dụ như Trần Lệ gây khó dễ cho cô, không cho cô tham gia đợt tuyển chọn lần này.


Trưởng ban Lưu lập tức đứng dậy: “Tôi đi cùng cô, chuyện này dù sao cũng phải răn đe để làm gương, tránh sau này còn xảy ra chuyện bắt nạt tương tự!”


Khương Thanh Nhu chớp mắt nhìn Trưởng ban Lưu đầy vẻ vui mừng ngạc nhiên: “Vậy thì cảm ơn trưởng ban Lưu nhiều lắm ạ, nếu không tôi thực sự không biết phải làm sao nữa.”


“Đi thôi, đúng lúc tôi phải đưa bản nhạc qua đó.” Trưởng ban Lưu đứng dậy ngay.


Khương Thanh Nhu vội vàng đi theo, Vũ Tư Minh nghĩ ngợi cũng đi theo sau.


Đối với nam chính đi sau lưng mình, Khương Thanh Nhu không tự nhiên bước nhanh hơn hai bước.



Anh ta không tin Khương Thanh Nhu là người lương thiện như vậy nhưng sự thật lại tát vào mặt anh ta hết lần này đến lần khác, anh ta bỗng không phân biệt được rốt cuộc là Khương Phi đang lừa mình, hay là Khương Thanh Nhu luôn giả vờ.


Nếu là giả vờ thì thật đáng sợ.


Trần Lệ không ngờ mình ở văn phòng không đợi được Khương Thanh Nhu lại đợi được Trưởng ban Lưu.


Bị giáo huấn một trận, Trần Lệ cam đoan đi cam đoan lại mình không thiên vị Lý Băng mới được Trưởng ban Lưu tha cho.


Lúc ngậm bồ hòn làm ngọt cùng Trưởng ban Lưu ra khỏi văn phòng, Khương Thanh Nhu đang luyện công, bên cạnh có không ít cô gái vây xem.


“Hóa ra cậu lợi hại thế à Khương Thanh Nhu, eo cậu mềm thật đấy!”


“Sao cái gì cậu cũng biết thế? Chẳng lẽ cậu lén tập ở nhà thật à?”


“Oa, ngưỡng mộ cậu quá, cậu dạy tớ được không?”


Cô gái đứng giữa mặt đỏ bừng cười nhìn mọi người: “Được chứ, chúng ta cùng tập.”


Kỹ năng cơ bản đối với Khương Thanh Nhu dễ như trở bàn tay nhưng nếu không cần thiết, cô cũng không muốn nổi bật thế này.


Vừa nãy cô đã nghe thấy tiếng đóng cửa, không cần quay đầu cũng biết, khả năng vũ đạo của cô Trưởng ban Lưu đã thu hết vào đáy mắt rồi.



Trưởng ban Lưu cười híp mắt nói với Trần Lệ: “Đây là hạt giống tốt đấy, bồi dưỡng cho tốt, sau này nói không chừng có thể đi biểu diễn.”


Trần Lệ mặt mày tái mét vâng dạ.


Một tuần tiếp theo Khương Thanh Nhu đều cẩn thận tỉ mỉ luyện tập vũ đạo, điệu múa lần này là “Kỵ binh nhẹ trên thảo nguyên”, động tác không khó nhưng tiêu hao thể lực lớn.


Không phải cô không muốn đi tìm Sầm Thời mà thật sự là ngày nào tập xong cũng chẳng còn sức lực nữa, nấu cơm cũng lười nấu, ngược lại dì quản lý ký túc xá họ Hoàng lần nào cũng gọi cô ăn cùng.


Khương Thanh Nhu cũng không từ chối, cái thứ gọi là tình người này, có qua có lại vốn là chuyện bình thường.


Không được Khương Thanh Nhu tìm, Sầm Thời lại thấy hơi bất ngờ.


Chuyện trong đoàn văn công không cần anh nghe ngóng cũng có người nói cho anh biết, biết chuyện cô bị bắt nạt Sầm Thời vốn tưởng ngày hôm sau cô sẽ tủi thân đến mách lẻo.


Nhưng đợi cả tuần không thấy Khương Thanh Nhu đâu thì thôi lại còn đợi được thông báo tuyển chọn tiết mục lần đầu.


Đại đội trưởng Mạc và Tiểu đoàn trưởng Hạ hai bóng dáng cao lớn bước ra từ văn phòng Sầm Thời, Vệ thủ trưởng đầy mong đợi đón lấy:


“Thế nào? Sầm Thời nói sao? Chiều nay mấy giờ nó đi?”


Vệ thủ trưởng nghĩ thầm, lần này mình nhất định phải đi theo xem thử, phải quan sát kỹ phản ứng của Sầm Thời mới được.



Lúc tuyển chọn, Khương Thanh Nhu vươn dài cổ nhìn xuống dưới, nhìn mấy vòng cũng không thấy bóng dáng Sầm Thời đâu.


Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý rồi nhưng vẫn không tránh khỏi có chút thất vọng.


Bạch Trân Châu hỏi Khương Thanh Nhu: “Nhu Nhu, cậu nhìn gì thế?”


Mấy ngày tiếp xúc, cô ấy đã hoàn toàn buông bỏ sự đề phòng với Khương Thanh Nhu cũng bắt đầu gọi tên thân mật của Khương Thanh Nhu.


Khương Thanh Nhu giấu đi vẻ thất vọng trong mắt, lắc đầu: “Không có gì.”


Không đến thì thôi vậy, dù sao cô nỗ lực thế này cũng không hoàn toàn vì Sầm Thời.


Đoàn văn công cũng có cạnh tranh nội bộ, có thực lực, qua một hai năm là có thể thăng tiến.


Lính văn nghệ cũng là lính, cấp bậc càng cao, sau này chuyển ngành cũng có lợi.


Hơn nữa còn có thể làm rạng danh gia đình! Cô đã có thể tưởng tượng ra, sau khi mình biểu diễn thành công, bố Khương và mọi người sẽ tự hào biết bao.


Nghĩ vậy, Khương Thanh Nhu lại lên dây cót tinh thần gấp mười hai lần.


“Năm nay rốt cuộc có tiết mục mới không thế? Thế này tôi không xem nữa đâu đấy.” Tiết mục diễn được một nửa, Hạ Diễn uể oải phàn nàn với Mạc Chính.


Mạc Chính vốn là người nghiêm túc, đối với mấy chuyện này căn bản chẳng có hứng thú gì, nghe Hạ Diễn nói vậy càng nhún vai: “Mệnh lệnh của thủ trưởng, cậu cứ xem đi là được.”


Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối Truyện Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối Story Chương 45: Cô Ấy Không Đi Tìm Anh
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...