Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Chương 40: Chênh Lệch Địa Vị
Mặt Sầm Thời trong nháy mắt đỏ lựng đến tận mang tai, anh lén đưa tay trái xuống nắm lấy tay Khương Thanh Nhu, ra hiệu cô đừng động đậy lung tung.
Khương Thanh Nhu thuận tay nắm chặt lấy bàn tay to lớn của người đàn ông.
Sầm Thời kinh hãi cúi đầu, bắt gặp đôi mắt to tròn sợ sệt của cô.
Được rồi lại sợ rồi.
Là anh bảo cô trốn, Sầm Thời đành nhận mệnh, tay không rụt về.
Nhưng vẫn nói với Vệ thủ trưởng: “Bác nhẹ tay chân chút.”
Vệ thủ trưởng cười ha ha: “Cậu còn xót cái bàn à?”
Câu nói này khiến Sầm Thời hơi bực, anh và người dưới gầm bàn chắc chắn đều biết anh không phải xót cái bàn.
Ánh mắt vội vàng lướt qua phía dưới, đôi mắt cô gái quả nhiên mang theo chút nghi hoặc ngượng ngùng.
“Bác tìm cháu có việc gì?” Sầm Thời vội vàng kéo chủ đề về đúng hướng.
Bàn tay nhỏ bé trong lòng bàn tay như củ khoai lang nóng bỏng, anh muốn buông ra lại không buông được nên chỉ mong nhanh chóng tiễn vị đại phật trước mặt này đi.
Vệ thủ trưởng đang nghĩ xem nên nói thế nào, bỗng bị mùi thơm trong hộp cơm thu hút, ông vừa nói: “Làm món gì mà thơm thế?”
Vừa mở nắp ra.
Nắp vừa mở, mùi thơm và hơi nóng bị phong kín bấy lâu vội vã lan tỏa khắp phòng, bụng Sầm Thời thành thật kêu lên một tiếng.
Gần như theo bản năng cúi đầu, nhìn thấy nụ cười ranh mãnh của Khương Thanh Nhu sau đó anh ngượng ngùng ngẩng đầu lên.
Cũng cùng Vệ thủ trưởng nhìn vào đồ ăn trong hộp cơm.
Màu nâu đỏ trong veo là thịt hun khói, vàng óng là trứng gà, nâu sẫm là nấm hương, trắng tinh là cơm tẻ còn có rau xanh mướt mắt.
Màu sắc rõ ràng, cơm rau đều đủ, nhìn rất k*ch th*ch sự thèm ăn.
Là cô ấy tự làm sao?
Vệ thủ trưởng nhìn mà thèm, mặc dù vừa ăn cơm xong nhưng vẫn nói: “Bác nếm thử tay nghề của cậu xem nào!”
Sầm Thời lại giật lấy hộp cơm: “Nói chuyện chính trước đi ạ.”
Vệ thủ trưởng thất vọng trong chốc lát nhưng cũng hiểu Sầm Thời mất kiên nhẫn rồi, thế là chỉ đành dè dặt mở miệng nói:
“Sắp đến Tết Dương lịch rồi, ý của Trưởng ban Lưu là tổ chức một buổi biểu diễn văn nghệ, định dàn dựng vài tiết mục cho đoàn văn công, lứa mới đến cũng định cho ra mắt, gần đây cuối năm cũng không có việc gì, mưa tuyết liên miên cũng không thuận lợi cho việc huấn luyện, hay là lần này cậu lại qua đó giúp tham mưu tham mưu? Cũng không phải chỉ mình cậu, Tiểu Mạc và Tiểu Hạ cũng đi, dù sao cũng là biểu diễn trong quân đội mà!”
Nói xong ông cũng không dám nhìn Sầm Thời, ý đồ gán ghép quá lộ liễu rồi.
Ông biết cô gái tên Khương Thanh Nhu kia đã đến đoàn văn công báo danh rồi, nghe Hạ Vĩ nói, hai người có hi vọng, đấy, Vệ thủ trưởng nóng lòng muốn tạo cơ hội cho hai người rồi.
Vì thế ông còn gọi cả Đại đội trưởng Mạc và Tiểu đoàn trưởng Hạ đi cùng Sầm Thời để yêu cầu của mình không quá đường đột.
Hai người này cũng là thanh niên trong quân đội, một người đã kết hôn một người chưa, đều là Vệ thủ trưởng gọi đến đi cùng Sầm Thời.
Sầm Thời không cần suy nghĩ: “Thủ trưởng mời người khác cao minh hơn đi, cháu chỉ là một thằng lính, không hiểu mấy cái này.”
Đừng nói là Vệ thủ trưởng, ngay cả Khương Thanh Nhu cũng cảm thấy Sầm Thời sẽ từ chối việc này.
Chỉ là tuy Vệ thủ trưởng bị từ chối nhưng đối với Khương Thanh Nhu, đây cũng không hẳn không phải là một cơ hội.
Một cơ hội để thể hiện.
Chỉ cần tỏa sáng trong quân đội, chẳng lẽ còn lo không đến tai Sầm Thời sao?
Vệ thủ trưởng chưa từ bỏ ý định lại khuyên thêm vài câu, Sầm Thời đều thản nhiên đáp lại, không chê vào đâu được.
Khương Thanh Nhu ở dưới gầm bàn nghe chán ngắt lại thấy hơi buồn ngủ, cái đầu nhỏ đầy tóc đen nhánh lắc lư qua lại, cuối cùng dựa vào một chỗ ấm áp ngủ thiếp đi.
Sức nặng đột ngột tăng thêm trên đùi khiến Sầm Thời có chút khó chịu, không phải vì cô nặng.
Mà là sự tiếp xúc thân mật này khiến Sầm Thời cảm thấy khó kìm nén.
Anh gần như muốn đứng dậy ngay lập tức nhưng Vệ thủ trưởng đối diện vẫn thao thao bất tuyệt khuyên anh tham gia, Sầm Thời bất đắc dĩ, cuối cùng nhìn hộp cơm nói:
“Thủ trưởng, cháu còn chưa ăn cơm, chuyện này để sau hãy bàn được không ạ?”
Là chưa ăn cũng là đói rồi.
Nhưng đây chỉ là kế hoãn binh, cuối cùng anh cũng sẽ không đồng ý đâu.
Vệ thủ trưởng nghe Sầm Thời nói vậy như vớ được cọng rơm cứu mạng, hôm nay Sầm Thời đã đủ khác thường rồi, nếu là bình thường ông bắt Sầm Thời làm việc cậu ta không muốn làm thì cậu ta đã sớm đứng dậy tiễn khách rồi.
Ngồi yên được, chứng tỏ là thật sự có hy vọng!
Vệ thủ trưởng lập tức đứng dậy, định vỗ vai Sầm Thời, dùng tư cách bề trên khuyên nhủ cậu ta cân nhắc vấn đề cá nhân lần nữa.
Ai ngờ Sầm Thời như bị điện giật, bỗng nhiên vội vàng hỏi một câu: “Hay là bác nếm thử cơm của cháu nhé?”
Anh thậm chí căng thẳng đến mức đưa cả hai tay xuống dưới, cố gắng che chở cho người bên trong.
Nhưng Vệ thủ trưởng cũng là lính xuất ngũ, lập tức cảm thấy Sầm Thời hình như có gì đó không đúng.
Sầm Thời không biết thủ trưởng đang nghĩ gì, ông đứng tại chỗ, trong mắt lóe lên tia tinh anh.
Lòng Sầm Thời chùng xuống.
Nhìn ra rồi sao?
Anh nhớ lại một chút, lúc có khả năng bị phát hiện nhất là khi thủ trưởng ở dưới lầu nhưng anh nhớ dáng người cô nhỏ nhắn, anh chắc đã che chắn hết cho cô rồi.
Chẳng lẽ lúc vào đã cảm nhận được?
Sầm Thời bắt đầu hoảng loạn.
Nếu bị ông già này phát hiện, anh kiểu gì cũng phải cưới Khương Thanh Nhu về.
Chưa nói đến chuyện nam nữ ở chung một phòng, ông già vốn cũng mong anh kết hôn.
Bản thân anh là một gã thô kệch, đừng làm lỡ dở con gái nhà người ta.
Sầm Thời cảm thấy, cho dù có bị điều đi cũng không thể để Khương Thanh Nhu đánh cược cả đời vào mình.
Ánh mắt anh dần chuyển từ hoảng loạn sang lạnh lùng.
Một già một trẻ hai người lính nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng Vệ thủ trưởng mở miệng, chậm rãi nói: “Bác ăn một nửa, không quá đáng chứ?”
Thực ra trong lòng ông nghĩ là một phần ba.
Vừa giới thiệu đối tượng cho thằng nhóc này, vừa tạo cơ hội cho nó, ông ăn một phần nhỏ cơm thôi, có gì quá đáng đâu?
Nhưng nghĩ Sầm Thời chắc chắn sẽ từ chối nên tính toán một chút, cứ nói nhiều hơn trước, đợi nó từ chối rồi thuận nước đẩy thuyền nói ít đi.
Nếu thật sự là Sầm Thời tự làm, anh sẽ đưa hết cho Vệ thủ trưởng.
Nhưng đây là cô gái nhỏ mang đến.
Bản thân anh còn không muốn nhận, khó khăn lắm mới bị ép nhận lại còn phải chia đi một nửa?
Gạo thịt trứng gà là chuyện nhỏ, cô gái nhỏ này lại hay khóc hay tủi thân.
Sầm Thời nói: “Hai miếng.”
“Cái gì?!” Vệ thủ trưởng trợn tròn mắt.
Hai miếng! Còn ít hơn cả một phần ba ông định nói!
Sầm Thời nói tiếp: “Bác lấy cái bát, mang ra ngoài ăn.”
Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Story
Chương 40: Chênh Lệch Địa Vị
10.0/10 từ 23 lượt.
